Đêm nay trời lạnh quá, cái lạnh cứ khơi sâu vào khoảng trống hoác trong căn phòng, và cả trong lòng anh. Giờ này không biết em đã ngủ chưa, có lạnh không, và... có phút giây nào chợt nhớ về anh không?
Anh lại một mình ngồi đây, giữa bốn bề tĩnh lặng, chỉ biết thì thầm với gió mây về em, người con gái anh đã từng thương dẫu giờ đây hai ta đã lỡ bước. Anh vẫn chẳng thể quên được cái ngày em quyết định buông tay, để lại anh một mình đứng bơ vơ giữa thực tại, nuốt ngược những đắng cay và hụt hẫng vào trong.
Anh tự hỏi, những yêu dấu nồng nàn ngày xưa giờ đã lụi tàn và trôi dạt về phương nào rồi em nhỉ? Anh nhớ da diết những giây phút ấm áp khi mình còn bên nhau, nhớ hơi ấm và cả nụ cười của em dưới những đêm lạnh thế này. Quá khứ càng trọn vẹn bao nhiêu, thực tại không còn em lại càng khiến anh nhói lòng bấy nhiêu. Viết cho em, viết cho những hoài niệm cũ, anh gửi chút tình ý muộn màng này vào đêm lạnh, mong em ở phương xa luôn được bình yên.