tmIHấu
Trẩu tre

Hôm nay thực sự là tao đói lả đi. Chưa bao giờ tao đói lâu đến thế. Suốt 2 tháng trời mổi ngày chỉ ăn nữa chén gạo, với ra vườn hái rau lang vào luộc, chả có món mẹ gì.
Nhưng 2 tuần nay gạo hết, mà mấy đám rau trong vườn già quá rồi nên nó mọc rất ít, ăn mãi cũng hết. Tao đói quá. Ra vườn có củ gì là đào vào ăn thì cũng no bụng cho qua bữa. Nhưng mà ăn như thế thì thiếu protein, tao thèm thịt muốn phát điên.
Khi mà cái sự đói ăn nó lớn ngày 1 dần lên, tao đành vứt bỏ liêm sỉ đi ra làng xin ăn. Trưa nay đi qua nhà kia nghe mùi xào thơm ngào ngạt bay ra sực nức mũi, tao đứng ngoài đường thèm rỏ dãi xuống. Sau 1 lúc chần chừ, tao quyết định đi vào xin ăn. Ôi thật là may quá sau khi tao khóc lóc ỉ on trình bày hoàn cảnh thảm thiết, bà chủ nhà mới xuống bếp lấy cho tao 1 hũ thức ăn.
Ôi thịt, mấy tháng trời tao mới được nhìn thấy thịt. Tao thèm và đói đến mức muốn bốc ăn ngay trong nhà bà ấy. Nhưng rồi tao cũng cảm ơn bà ấy, cầm hũ đồ ăn chạy ra đường, bốc từng miếng cho vào miệng. Ôi cuộc đời, cuộc đời thật là đau thương biết mấy đối với 1 đứa trẻ 30 tuổi, cao 1m55 nặng 38 cân sức khoẻ ốm yếu sinh ra vào 1 gia đình nghèo khổ, hằng ngày ở trong túp lều sâu trong hẻm núi

