
Có một món nợ mà chúng ta chưa kịp trả, và rồi… chẳng bao giờ phải trả.
Năm 2002, khi Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình trở lại Iraq sau 22 năm (Ảnh Getty Images), Tổng thống Saddam Hussein đã tiếp đón bà như người nhà. Bà Bình hôm đó nhắc lại món nợ dầu mỏ từ năm 1975 và áy náy: “Tôi sắp nghỉ hưu mà chúng tôi vẫn chưa trả hết nợ. Tôi thấy không vui trong lòng.”
TT Saddam mỉm cười: “Mong bà về nghỉ bình yên, giữ gìn sức khỏe. Từ giờ phút này, giữa chúng ta không còn nợ nần gì nữa.”
Để bà khỏi nghi ngờ, ông nói thêm: “Tôi không cần biết con số bao nhiêu. Chiều nay, Phó Tổng thống sẽ mang văn bản đến.”
Đúng 5h chiều, Phó Tổng thống Taha Yassin Ramadan cùng đoàn quan chức Iraq đến dinh thự nơi bà Bình ở, ký một Thoả thuận vỏn vẹn vài dòng, tuyên bố xóa sạch toàn bộ số nợ cho Việt Nam.
Trước đó, tình cảm 🇻🇳 🇮🇶 đã bền bỉ suốt gần ba thập kỷ. Iraq từng tặng 400.000 tấn dầu, nhiều lần cho vay thêm hàng triệu tấn khác; các tổ chức đoàn thể tổ chức quyên góp để giúp như ta đang giúp Cuba bây giờ.
2, mà đúng hơn là 3 lần- khi Việt Nam chưa trả nổi, họ đồng ý nhận gạo, chè, hàng may mặc, và cả mồ hôi của hàng ngàn lao động Việt sang Baghdad- cách nhận- như thể chỉ để “bạn” khỏi áy náy. Trong khi lại cho vay thêm cả trăm triệu USD để chúng ta trả nợ cho chính Irag.
Và giúp đỡ kể cả trong thời điểm họ chìm trong khói lửa chiến tranh Iran–Iraq.
Sau này, năm 2003, ngay cả khi chính quyền Saddam Hussein bị lật đổ, chính phủ mới Iraq, ko lăn tăn- vẫn công nhận văn bản xóa nợ này.
Viết status này, chỉ để nói rằng chúng ta có những người bạn thật sự, luôn vô tư, hết mình. Cũng như Cuba từng giúp 🇻🇳 vậy. Và tôi tin – bạn, tôi, chúng ta – không phải là những kẻ vô ơn để có thể bỏ bạn mình trong hoạn nạn.
Lịch sử sẽ phán xét TT Saddam Hussein. Nhưng với riêng Việt Nam, đó mãi là câu chuyện về nghĩa tình, về những “món nợ” đặc biệt có một không hai mà chúng ta không thể không nói lời biết ơn 💖
Nguồn: FB Đào Tuấn
Năm 2002, khi Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình trở lại Iraq sau 22 năm (Ảnh Getty Images), Tổng thống Saddam Hussein đã tiếp đón bà như người nhà. Bà Bình hôm đó nhắc lại món nợ dầu mỏ từ năm 1975 và áy náy: “Tôi sắp nghỉ hưu mà chúng tôi vẫn chưa trả hết nợ. Tôi thấy không vui trong lòng.”
TT Saddam mỉm cười: “Mong bà về nghỉ bình yên, giữ gìn sức khỏe. Từ giờ phút này, giữa chúng ta không còn nợ nần gì nữa.”
Để bà khỏi nghi ngờ, ông nói thêm: “Tôi không cần biết con số bao nhiêu. Chiều nay, Phó Tổng thống sẽ mang văn bản đến.”
Đúng 5h chiều, Phó Tổng thống Taha Yassin Ramadan cùng đoàn quan chức Iraq đến dinh thự nơi bà Bình ở, ký một Thoả thuận vỏn vẹn vài dòng, tuyên bố xóa sạch toàn bộ số nợ cho Việt Nam.
Trước đó, tình cảm 🇻🇳 🇮🇶 đã bền bỉ suốt gần ba thập kỷ. Iraq từng tặng 400.000 tấn dầu, nhiều lần cho vay thêm hàng triệu tấn khác; các tổ chức đoàn thể tổ chức quyên góp để giúp như ta đang giúp Cuba bây giờ.
2, mà đúng hơn là 3 lần- khi Việt Nam chưa trả nổi, họ đồng ý nhận gạo, chè, hàng may mặc, và cả mồ hôi của hàng ngàn lao động Việt sang Baghdad- cách nhận- như thể chỉ để “bạn” khỏi áy náy. Trong khi lại cho vay thêm cả trăm triệu USD để chúng ta trả nợ cho chính Irag.
Và giúp đỡ kể cả trong thời điểm họ chìm trong khói lửa chiến tranh Iran–Iraq.
Sau này, năm 2003, ngay cả khi chính quyền Saddam Hussein bị lật đổ, chính phủ mới Iraq, ko lăn tăn- vẫn công nhận văn bản xóa nợ này.
Viết status này, chỉ để nói rằng chúng ta có những người bạn thật sự, luôn vô tư, hết mình. Cũng như Cuba từng giúp 🇻🇳 vậy. Và tôi tin – bạn, tôi, chúng ta – không phải là những kẻ vô ơn để có thể bỏ bạn mình trong hoạn nạn.
Lịch sử sẽ phán xét TT Saddam Hussein. Nhưng với riêng Việt Nam, đó mãi là câu chuyện về nghĩa tình, về những “món nợ” đặc biệt có một không hai mà chúng ta không thể không nói lời biết ơn 💖
Nguồn: FB Đào Tuấn