Có phải ranh giới đạo đức mỏng manh nhất đang dần bị xé rách?

ahamchoi

Súng hết đạn
@lucho :ops::ops:
Liệu bạn có nuôi một con lợn lớn lên, chỉ để cung cấp nội tạng cho con người rồi bị giết chết hay không?

Đối với 750.000 người Mỹ mắc bệnh thận giai đoạn cuối và hàng triệu người khác đang chăm sóc họ, câu trả lời có lẽ là: Có!

Một nghiên cứu gần đây cho thấy mỗi năm chỉ tính riêng ở Mỹ đã có khoảng 43.000 người chết vì không được cấy ghép thận kịp thời. Cần phải nhắc lại, đó là số người chết hàng năm và nó còn nhiều hơn cả số người chết vì các vụ án mạng, HIV cũng như tai nạn xe hơi. Những quả thận lợn có thể giảm con số này về 0, nghĩa là hàng chục ngàn người sẽ được cứu sống - mỗi năm.

Nội tạng lợn đã ghép được sang người: có phải ranh giới đạo đức mỏng manh nhất đang dần bị xé rách? - Ảnh 2.

Đây là điểm mà chúng ta sẽ phải tạm dừng lại một chút: Khác với những người hiến một bên thận sẽ vẫn còn sống và sống khoẻ, con lợn được sử dụng trong cuộc phẫu thuật của Montgomery đã bị giết chết (theo cách nhân đạo).

Hiện có khoảng 63.000 bệnh nhân cần ghép thận mỗi năm. Giả sử tất cả những con lợn đều bị giết chết để lấy hai quả thận, sẽ phải có ít nhất 31.500 con lợn phải hi sinh mỗi năm để giúp con người kéo dài sự sống.

Công bằng mà nói, chúng sẽ chỉ là một đốm sáng nhỏ nếu đặt cạnh 131 triệu con lợn bị giết mổ ở Mỹ mỗi năm cho nhu cầu lấy thịt. Tuy nhiên, bước đột phá của Montgomery vẫn khiến các nhà triết học đặt ra không chỉ một mà tới 2 câu hỏi:

Liệu việc giết hàng ngàn con lợn mỗi năm để giữ con người được sống có hợp lý về mặt đạo đức không? Và trong so sánh với các phương pháp khác cũng có thể chấm dứt tình trạng thiếu thận, phương pháp nào sẽ đạo đức hơn: Một người hiến một quả thận và sẽ sống tiếp, hay một con lợn hiến cùng lúc 2 quả thận và sẽ chết?

Nếu bạn thực sự cảm thấy câu chuyện này quá xa vời, hãy nghĩ đến những trường hợp, nơi mà ranh giới đạo đức sẽ trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Một nhà sư, hay một người theo Đạo Phật bị suy tim và ông ấy cần quả tim từ một con lợn. Bởi Đạo Phật coi sinh mạng chúng sinh là bình đẳng, ông ấy sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào?

Và cấy ghép dị chủng có thể cũng sẽ không dừng lại ở đó. Chó biến đổi gen cũng có thể trở thành một loài vật tiềm năng để sử dụng nội tạng cho con người. Sẽ ra sao nếu một ngày bạn biết lá gan trong cơ thể thú cưng của mình là cơ hội sống sót duy nhất và cuối cùng của bạn?

Nội tạng lợn đã ghép được sang người: có phải ranh giới đạo đức mỏng manh nhất đang dần bị xé rách? - Ảnh 3.

Cấy ghép các mô và cơ quan nội tạng của loài khác sang cho con người là một lĩnh vực khoa học có tên là "xenotransplant", hay cấy ghép dị chủng. Ý tưởng này đã xuất hiện trong y văn ít nhất 300 năm. Một thử nghiệm đầu tiên đã được tiến hành vào năm 1667, trong đó, một bác sĩ người Pháp tên là Jean-Baptiste Denys đã truyền máu cừu sang cho một cậu bé 15 tuổi.

Bằng một cách kỳ diệu (có lẽ lượng máu truyền không quá lớn), cậu bé này đã sống sót sau thủ thuật mà ngày nay chúng biết là hết sức nguy hiểm đó. Nó khiến Denys tiếp tục tin vào xenotransplant và thực hiện truyền máu cừu sang cho hai bệnh nhân nữa. Nhưng khác với lần trước, lượng máu truyền nhiều hơn đã khiến cả hai bệnh nhân này tử vong và thủ thuật truyền máu động vật sau đó đã bị cấm.

Nội tạng lợn đã ghép được sang người: có phải ranh giới đạo đức mỏng manh nhất đang dần bị xé rách? - Ảnh 4.

Khi truyền máu động vật sang cho con người trở nên bất khả thi, các bác sĩ ở thế kỷ 19 bắt đầu thử nghiệm một hình thức xenotransplant mà họ cho là dễ tương thích hơn với con người: ghép da. Lần lượt da thỏ, chó thậm chí cả chim bồ câu đã được ghép sang cho những bệnh nhân bỏng hoặc có vết loét không lành.

Nhưng cũng giống như việc truyền máu, ghép da tiếp tục đánh dấu sự thất bại của ý tưởng xenotransplant.

Đầu thế kỷ 20, nền y khoa của con người chứng kiến bước đột phá khi Alexis Carrel, một bác sĩ người Pháp, phát triển thành công kỹ thuật khâu nối mạch máu. Đây là điều kiện tiên quyết cho phép các ca cấy ghép nội tạng có thể được tiến hành và nó cũng mang lại cho Carrel một giải Nobel Y học năm 1912.

Nhưng phải mãi tới năm 1954, lần đầu tiên bác sĩ người Mỹ Joeseph E. Murray mới tiến hành thành công một ca cấy ghép nội tạng từ người sang người. Bệnh nhân là một người đàn ông bị viêm thận mạn tính, đã nhận được một quả thận từ người anh em song sinh của mình và nó đã giúp ông ấy sống thêm 8 năm.

Sau đó, bởi nguồn nội tạng hiến tặng rất khan hiếm, các nhà khoa học lại bắt đầu quay trở lại với ý tưởng cũ về xenotransplant: Họ tự hỏi liệu chúng ta có thể ghép nội tạng động vật sang cho con người được hay không?
 
Cái này bình thường, đến lúc bọn nó ghép cặc ngựa vào người để thỏa mãn thú tính của bọn nó mới là băng hoại đạo đức
 
Đạo đức của con người từ khi sinh ra gồm 2 thứ bản năng: duy trì mạng sống và duy trì gen.
 
Băng hoại cái nhồn… Khi mài có tiền và nằm chờ nội tạng thì mới là băng hoại…
 
Hơn nữa hàng năm có bao nhiêu vụ mua bán nội tạng… Ai thương những nạn nhân xấu số?! Dm có những thằng cơ thể thuộc con người nhưng nó ghép Tâm Hồn quái vật, mồn ba ba há ra đớp cứt thì đếu thấy lên án..
 

Có thể bạn quan tâm

Top