Live CÓ PHẢI VNDCCH KẾ THỪA VNCH ?

Xamvn123456zxc

Sinh lý yếu


Tính chính thống của VN hiện thời : tạo dựng từ chân không "tabula rasa" hay kế thừa từ VNCH ?
Thông thường người ta xài chữ “chính thống” khi ngữ cảnh có liên quan đến (hay nói về) “quyền lực”.
Đặt câu hỏi kiểu : quyền lực của mầy (hiện có) đến từ đâu?
Nếu quyền lực này đến từ sự “thừa kế”, kiểu hoàng tử nối ngôi vua cha, thì người ta đang nói tới tính chính thống của quyền lực từ sự truyền thừa của một triều đại vua chúa thời “phong kiến”.
Nếu quyền lực đến từ “sự công nhận chính thức”, kiểu sắc phong từ thiên triều thời phong kiến, hay sự chuẩn nhận của luật pháp quốc tế thời đại hôm nay, thì người ta đang nói về tính “chính thống”, hay tính “hợp pháp” quyền lực đang sử dụng của một triều đại hay một chế độ.
Còn nếu quyền lực đến từ một cuộc bầu cử tự do, một người đắc cử tổng thống hay nghị sĩ quóc hội, thì quyền lực này là quyền lực hiến định của một chế độ dân chủ.
Những mô hình quyền lực dẫn trên (tập quán quốc tế) đã kết tinh thành “luật quốc tế”, qua các tên “Công ước Vienne” về sự liên tục và kế thừa quốc gia.
Còn như nếu câu trả lời là “quyền lực tao có là do tao cướp được”, kiểu cuộc “Cách mạng tháng tám” của phe ông Hồ, thì rõ ràng tính “chính thống” của quyền lực này “có vấn đề”.
Thử soi rọi bối cảnh “cuộc cách mạng” dưới ánh sáng của luật quốc tế. Ban đầu sử gia CSVN sử dụng chữ “cướp chánh quyền”, kiểu đại khái “toàn thể 20 triệu người dân VN nổi dậy đánh Pháp, đuổi Nhật để cướp chánh quyền”.
Vấn đề là làm gì có chuyện “cướp”, ngay cả ở chuyện “cướp chánh quyền”, mà được sự chuẩn nhận của luật pháp quốc tế ? Có khi nào quyền lực từ một cuộc “đảo chánh” được dễ dàng công nhận từ các định chế quốc tế đâu ?
Vì vậy sau này các học giả XHCN thay đổi chuyện “cướp chánh quyền” bằng chuyện “giành được chánh quyền” đồng thời lấy thuyết “tabula rassa” (có nghĩa là xù hết mọi chuyện, phủi sạch như tờ giấy trắng) để củng cố tính chính thống của quyền lực.
Dầu vậy chế độ ******** ở miền Bắc, tức Việt nam dân chủ cộng hoà, từ năm 1945 đến 1975, vẫn không được sự “chuẩn nhận pháp lý” của bất kỳ một định chế quốc tế nào, ngoại trừ sự công nhận “ngoại giao” của các quốc gia ******** “cùng phe” như Liên xô và TQ.
Ngược lại, VNCH, theo trường phái “Liên tục và kế thừa quốc gia” (theo các Công ước Vienne), quan niệm rằng tư cách Quốc gia (trước công pháp quốc tế) là vĩnh cửu và tách biệt với Chính quyền. Theo đó, "Quốc gia Việt Nam" được định danh từ 1948, theo Hiệp ước Elysée (Pháp trả độc lập cho VN). Quốc gia này tham dự Hội nghị quốc tế San Francisco 1951 với tư cách “quốc gia mới độc lập, có tuyên bố chiến tranh với Nhật”. Quốc gia này được Đại hội đồng LHQ nhìn nhận “có tư cách quốc gia”. Vì vậy Quốc gia VN, sau này là VNCH, được thâu nhận là thành viên, đại diện cho toàn thể nước VN, tại các định chế trực thuộc LHQ như UNESCO, FAO (Tổ chức Lương nông), WHO, ITU (Liên minh Bưu chính)...
Tức là thuyết “tabula rasa” của VNDCCH không có hiệu lực so với thuyết “liên tục và thừa kế quốc gia” của VNCH ở các định chế quốc tế thuộc LHQ.
Điều này đã chứng minh qua thực tế từ các sự kiện như sau:
Đến năm 1975 VNDCCH chỉ “ngồi lại” ghế đại diện của VNCH ở các định chế thuộc LHQ như UNESCO, FAO (Tổ chức Lương nông), WHO, ITU (Liên minh Bưu chính)... chớ không phải là một cái “ghế mới” dành cho một “quốc gia mới”.
Tức là tính “chính thống” từ luật pháp quốc tế của VNDCCH đến sự “kế thừa” VNCH chớ không hề đến từ bản chất “mới thành lập” từ thuyết “tabula rasa - phủi sạch” của chế độ.
Ngoài ra, các sự kiện sau đây đã khiến lý thuyết “tabula rasa”, nền tảng tính “chính thống” của CSVN, sụp đổ toàn diện.
Thứ nhứt là “Luật chơi tài chánh quốc tế”.
Sau năm 1986, khi Việt Nam quyết định mở cửa kinh tế (Đổi mới), nền kinh tế đứng trước nguy cơ sụp đổ do lạm phát và thiếu vốn đầu tư. Để được vay ưu đãi từ Ngân hàng Thế giới (WB), Quĩ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và ADB, Việt Nam bắt buộc phải đàm phán với Câu lạc bộ Paris (Paris Club), nơi tập hợp các quốc gia chủ nợ lớn nhứt thế giới.
Điều kiện tiên quyết của Câu lạc bộ Paris vào năm 1993 là: Nếu muốn tái cấu trúc nợ và nhận viện trợ mới, Việt Nam phải thừa nhận trách nhiệm đối với các khoản nợ về kinh tế và xã hội của chính quyền Việt Nam Cộng hòa để lại.
Luật chơi của tài chánh quốc tế rất đơn giản: Một quốc gia không thể đòi "ngồi vào ghế" ở các định chế quốc tế hay các tổ chức kinh tài của thế giới, mà lại từ chối các nghĩa vụ tài chánh gắn liền với chính lãnh thổ đó.
Rốt cục CHXHCNVN phải “kế thừa” các nghĩa vụ của VNCH để được các định chế tài chánh quốc tế cho mượn tiền.
Tức là các định chế tài chánh này chỉ nhìn nhận tính “chính thống” của nước Việt nam được thừa kế từ VNCH mà thôi.
Thứ hai là sức ép của Mỹ để được bình thường hoá 1995.
Đây là bằng chứng cụ thể nhứt chứng minh lý thuyết "tabula rasa" bị vô hiệu hóa toàn diện.
Thỏa thuận Trả nợ Mỹ - Việt ký ngày 7 tháng 4 năm 1997 giữa Bộ trưởng Tài chính Nguyễn Sinh Hùng và Bộ trưởng Tài chính Mỹ Robert Rubin:
Việt Nam đồng ý trả khoản nợ 145 triệu USD (bao gồm cả gốc và lãi) mà chính quyền VNCH đã vay của Mỹ từ trước năm 1975.
Phía Việt Nam lúc đầu phản đối dựa trên nguyên tắc "tabula rasa", nhưng sau đó buộc phải chấp nhận, vì họ hiểu rằng: Không trả khoản nợ này thì Mỹ sẽ không mở đường cho Việt Nam gia nhập WTO, không dỡ bỏ hoàn toàn cấm vận và không cấp Quy chế Quan hệ Thương mại Bình thường (NTR). Kết quả là đến cuối năm 2019, Việt Nam đã chính thức trả xong toàn bộ khoản nợ 145 triệu USD này cho phía Mỹ.
Tức là cho dầu không muốn, CHXHCNVN vẫn phải “kế thừa”, tức phải nhìn nhận tính chính thống của VNCH.
Nhưng các học giả CSVN vẫn bào chữa cho các hành vi (nhổ ra lại liếm vì phải nhìn nhận tính chính thống của "nguỵ" VNCH) nói trên bằng lý thuyết (mới sáng chế) là "sự linh hoạt có nguyên tắc". Tức là lý thuyết “tabula rasa” vẫn có hiệu lực. Việc phải kế thừa di sản (kinh tế, tài chánh) của VNCH chỉ là sự “linh hoạt” trong nguyên tắc bất biến “tabula rasa”.
Vấn đề là luật chơi quốc tế có những nguyên tắc của nó, không thể giải thích sao cũng được. Thuyết "tabula rasa - xù hết" của CSVN chỉ là một mánh lới "tráo bài ba lá" trong chánh trị.
Bởi vì vấn đề bảo vệ chủ quyền lãnh thổ đã buộc nhà cầm quyền CSVN chính thức kế thừa tính chính thống của VNCH trên các diễn đàn quốc tế. ĐẢng CSVN phải nhìn nhận nguyên tắc "tabula rasa" đã phá sản.
Theo luật pháp quốc tế về chủ quyền lãnh thổ, một quốc gia chỉ có thể khẳng định chủ quyền nếu chứng minh được họ đã chiếm hữu và thực thi quản lý nhà nước một cách liên tục, hòa bình.
Từ năm 1954 đến 1975, theo Hiệp định Genève, phần lãnh thổ từ vĩ tuyến 17 trở vào Nam (bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa) được giao cho Quốc gia Việt Nam (và sau đó là VNCH) quản lý.
Nếu khăng khăng giữ lập trường "Ngụy", tức là coi VNCH không phải là một thực thể đại diện cho quốc gia Việt Nam. Thì luật quốc tế sẽ nhìn nhận rằng: Từ 1954 đến 1975, Hoàng Sa và Trường Sa là vùng đất "vô chủ" (terra nullius) vì không có một nhà nước Việt Nam hợp pháp nào quản lý. Nếu vậy, việc Trung Quốc dùng vũ lực chiếm Hoàng Sa năm 1974 sẽ dễ dàng được hợp pháp hóa.
Để lấp đầy khoảng trống pháp lý (kéo dài 21 năm) đó, lãnh đạo CSVN không còn cách nào khác là phải nộp lên Liên Hợp Quốc (mà nay có bò đỏ gọi là ô hợp quốc) các bằng chứng cho thấy hải quân VNCH đã đồn trú, xây dựng đài khí tượng, và đặc biệt là đã nổ súng chống lại quân Trung Quốc để bảo vệ Hoàng Sa năm 1974.
Bằng việc sử dụng sự kiện 1974 làm hồ sơ chủ quyền, CSVN đã mặc nhiên thừa nhận trước quốc tế rằng: Việt Nam Cộng hòa là một thực thể có tư cách pháp nhân hoạch định biên giới và thực thi chủ quyền đại diện cho cả nước Việt Nam từ mũi Cà mau đến Ải Nam quan.
Ngoài ra CHXHCNVN cũng đã mặc định kế thừa các di sản phân định không gian biển của VNCH.
Trước năm 1975, chính quyền VNCH đã có những hoạt động ngoại giao và khảo sát thực tế rất năng động với các nước láng giềng như Thái Lan, Malaysia, Indonesia, và Campuchia (thời Sihanouk) về thềm lục địa và chủ quyền các bãi cạn.
Khi đất nước thống nhứt, để đàm phán phân định Vịnh Thái Lan hay bãi cạn trên Biển Đông, phái đoàn của CHXCNVN đã lấy luôn các bản đồ, tọa độ, và các hiệp ước sơ bộ mà VNCH từng thiết lập làm "đường cơ sở" (baseline) để mặc cả với các nước láng giềng. Các quốc gia láng giềng cũng chấp nhận đàm phán tiếp nối dựa trên các hồ sơ này.
Có nghĩa là gì ? là luật pháp quốc tế vận hành dựa trên sự liên tục của quốc gia, bất chấp sự thay đổi về chế độ chính trị.
Rõ ràng thuyết "tabula tasa” của CSVN đã phá sản. Nó chỉ là một thứ vũ khí ý thức hệ dùng để thắng trên mặt trận chính trị nội bộ, nhưng nó hoàn toàn vô dụng trên mặt trận luật pháp quốc tế.
Chính vì áp lực pháp lý quốc tế này, khoảng 10 năm trở lại đây, bộ máy tuyên truyền và giới sử học chính thống tại Việt Nam đã bắt đầu phải "lùi bước" và điều chỉnh ngôn từ:
Đề án Lịch sử Việt Nam (gồm 15 tập) được biên soạn cách đây không lâu đã chính thức loại bỏ từ "Ngụy quân, Ngụy quyền", thay vào đó sử dụng danh xưng "Chính quyền Sài Gòn" và "Quân đội Sài Gòn". Các nhà sử học CS hàng đầu (như cố GS Phan Huy Lê) đã giải thích rõ việc thay đổi này là nhằm "tôn trọng sự thật lịch sử và phục vụ cho cuộc đấu tranh pháp lý bảo vệ chủ quyền biển đảo".
Cùng thời điểm, báo chí nhà nước bắt đầu được phép viết bài tưởng niệm những quân nhân VNCH đã tử trận trong Hải chiến Hoàng Sa 1974, gọi họ là "những người con Việt Nam đã ngã xuống vì bảo vệ biển đảo".
Két luận lại, CSVN không thể vừa chối bỏ tính hợp pháp của một thực thể chính trị, lại vừa muốn thụ hưởng tài sản lãnh thổ và các hành vi pháp lý mà thực thể đó đã đổ máu để gìn giữ.
Cuối cùng: chủ quyền quốc gia đã chiến thắng hệ tư tưởng ******** vô thần vô tổ quốc.
Rốt cục, mọi hành vi phỉ nhổ, nhục mạ kiểu “nguỵ, 3 sọc, chó vện…” đã trở thành chuyện “phun nước miếng lên trời”, hay “nhổ ra rồi lại liếm”.
 
Đéo :x

Bài như ccc :))
Bênh vực VNCH một cách vô liêm sỹ mà ngay cả một người VNCH cũng thấy ớn :))

Đm cái Hội nghị S.F là do Mỹ dựng lên thì dĩ nhiên nó mời VNCH và đéo cho VNDCCH tham dự rồi :))
Nên là đéo thể nào do VNCH tham dự Hội nghị quốc tế San Francisco 1951 với tư cách “quốc gia mới độc lập, có tuyên bố chiến tranh với Nhật” nên VNCH là chính danh dc cả :x

Mà thôi , tao đợi tml @atlas05 và đồng bọn của nó thẩm vậy :x
 
Đéo :x

Bài như ccc :))
Bênh vực VNCH một cách vô liêm sỹ mà ngay cả một người VNCH cũng thấy ớn :))

Đm cái Hội nghị S.F là do Mỹ dựng lên thì dĩ nhiên nó mời VNCH và đéo cho VNDCCH tham dự rồi :))
Nên là đéo thể nào do VNCH tham dự Hội nghị quốc tế San Francisco 1951 với tư cách “quốc gia mới độc lập, có tuyên bố chiến tranh với Nhật” nên VNCH là chính danh dc cả :x

Mà thôi , tao đợi tml @atlas05 và đồng bọn của nó thẩm vậy :x
Hội nghị sanfransisco là Chính phủ quốc gia Việt Nam thuộc liên hiệp Pháp tham gia chứ đéo phải Việt Nam Cộng Hòa
 

Có thể bạn quan tâm

Top