Có thằng nào cảm thấy xã hội này ngày càng khó sống không ?

Đấy là lúc bị 1 cổ 2 tròng, phong kiến kèm thực dân đô hộ, lúc đấy có lồn đất mà cuốc.
Tao đang nói thời gian đất nước thịnh vượng, cỡ nhà Hậu Lê cơ
Thời lê đất nc cực thịnh vỏn vẹn đc 6-70 năm sau đó thì nội chiến kéo dài liên miên, đến đời Nguyễn lãnh thổ rộg nhất, dân số cx đôg nhất thời phog kiến là 13tr người, mà thế đéo nào khi Pháp nó vào, dân bị cái cảnh 1 cổ 2 tròg mà dân số nó lại tăg lên gấp đôi( 22tr người)
 
Đấy là lúc bị 1 cổ 2 tròng, phong kiến kèm thực dân đô hộ, lúc đấy có lồn đất mà cuốc.
Tao đang nói thời gian đất nước thịnh vượng, cỡ nhà Hậu Lê cơ
Đọc truyện Lão hạc, Chí phèo t cx chỉ toàn thấy ng Việt trị nhau chứ chẳg thấy bóg dág quan tây mấy

Mà cách người việt trị nhau như nào thì qua nhân vật Bá Kiến m thấy rồi đấy, đẩy ng ta xuốg sôg cho đến khi họ gần chết thì vớt lên, lấy của người ta 5 đồg rồi vất trả lại 3 hào( vì tôi thấy thươg anh quá)
 
T cảm thấy những người sinh sau này sẽ bất lợi hơn sinh trước, vì sinh trước mọi thứ đến với họ sẽ dễ dàng hơn :sad:
Báo Mỹ cũng nói r, thế hệ boomer sinh sau thế chiến thứ 2 là thế hệ cuối cùng thảnh thơi có của ăn của để, làm việc nhàn hạ còn tụi genX,Y,Z bây giờ 1 là có tài sản từ boomer để lại ko thì nằm ngửa chứ tích thế đéo nào được, ai bảo làm IT lương 100tr thì 10k thằng may ra đc 1 thằng
 
T cảm thấy những người sinh sau này sẽ bất lợi hơn sinh trước, vì sinh trước mọi thứ đến với họ sẽ dễ dàng hơn :sad:
chắc phải sang Châu Phi như Q.Linh để tìm kiếm cơ hội :D , hay sau này lên sao Hoả :(
 
Tao làm IT quèn, lương tháng 20 củ, lương làm ra tao ko xài vì có vợ tao nuôi. Tiền cho thuê nhà tao dùng để ăn chơi cùng các chiến hữu. Bạn tao IT thì làm cty nước ngoài, lương 60 củ, ăn chơi banh nóc cùng các đối tác. Cuộc sống hiện tại ở VN tao thấy quá xứng đáng, ở đất SG ko thiếu chỗ chơi, chỉ sợ thiếu tiền để chơi thôi.
 
Tao làm IT quèn, lương tháng 20 củ, lương làm ra tao ko xài vì có vợ tao nuôi. Tiền cho thuê nhà tao dùng để ăn chơi cùng các chiến hữu. Bạn tao IT thì làm cty nước ngoài, lương 60 củ, ăn chơi banh nóc cùng các đối tác. Cuộc sống hiện tại ở VN tao thấy quá xứng đáng, ở đất SG ko thiếu chỗ chơi, chỉ sợ thiếu tiền để chơi thôi.
vợ mày có chị, em nào chưa chồng k :(
 
Tai nạn giao thông nhan nhản mà an toàn yên bình gì m. :surrender:
tai nạn giao thông giờ % thấp vl trong những khả năng tử vong luôn nhất là so với bọn tây
chứ chỉ cần quay về 400 năm trước chắc mày không sống qua 20 tuổi để gáy nữa đâu , không chết vì bệnh thì đảm bảo cũng chết vì đi lính làm bia thịt
 
Sửa lần cuối:
T cảm thấy xã hội này lại ngày càng khó sống hơn xưa thì phải, giờ cái gì cũng khó. Từ tiền sinh hoạt phí, giá nhà cửa, học phí đại học cho đến nvqs, bằng lái xe thắt chặt. Con người ngày càng thực dụng chạy theo đồng tiền, nhiều lúc t chả muốn lấy vợ sinh con luôn. :pudency:
Diễn đàn này còn nghĩa là cuộc sống rất khó sống. Tin tao đi. Hihi.
 
T cảm thấy xã hội này lại ngày càng khó sống hơn xưa thì phải, giờ cái gì cũng khó. Từ tiền sinh hoạt phí, giá nhà cửa, học phí đại học cho đến nvqs, bằng lái xe thắt chặt. Con người ngày càng thực dụng chạy theo đồng tiền, nhiều lúc t chả muốn lấy vợ sinh con luôn. :pudency:
Giờ suy thoái rồi. Cực bome ra
 
Xã hội nó đéo khó sống, chỉ là con người càng ngày càng yếu kém đi thôi. Khó sống với mày chứ với các cụ thì bây giờ đúng thiên đường, bữa cơm có thịt, đéo phải ăn bo bo như ngày xưa, giáo dục phổ cập đến tận bậc đại học, giao thông thuận tiện, y tế phát triển.
 
Khó với người lao động phổ thông ,thu nhập nhập thấp rồi thêm con cái nữa. Buôn bán nhỏ thì đỡ hơn xíu. Giờ là thời 4.0 nếu k thay đổi sẽ bị đào thải là tất nhiên rồi
 
Khó với người lao động phổ thông ,thu nhập nhập thấp rồi thêm con cái nữa. Buôn bán nhỏ thì đỡ hơn xíu. Giờ là thời 4.0 nếu k thay đổi sẽ bị đào thải là tất nhiên rồi
Đụ mẹ giờ vì tiền mà bạn thân mấy chục củ nó cũng lừa nhau đc nữa chán vc
 
Giàu cũng có cái khổ riêng, mỗi nhà mỗi cảnh nhưng cơ bản vẫn sướng gấp vạn cái khổ của người nghèo
Mày có tiền mà tới mức phải đau khổ cùng cực chắc chỉ có bạo bệnh nan y, chứ những chuyện khác gần như đều có thể tìm cách hóa giải được cả
Vợ chồng khó khăn kinh tế rất dễ ly tán, anh em nghèo khổ rất dễ sinh lừa lọc chụp giật người nhà
Chuẩn quá m ạ, an bần lạc đạo chỉ là khẩu hiệu thôi. Ốm đau ko có tiền nằm viện, cơm ko đủ ăn, là thấm ngay cái nghèo mà.
 
Giàu cũng có cái khổ riêng, mỗi nhà mỗi cảnh nhưng cơ bản vẫn sướng gấp vạn cái khổ của người nghèo
Mày có tiền mà tới mức phải đau khổ cùng cực chắc chỉ có bạo bệnh nan y, chứ những chuyện khác gần như đều có thể tìm cách hóa giải được cả
Vợ chồng khó khăn kinh tế rất dễ ly tán, anh em nghèo khổ rất dễ sinh lừa lọc chụp giật người nhà
Mà nghèo nên điều kiện ăn uống, vệ sinh kém, dễ bệnh; Bệnh lại méo có tiền chữa, ko đi lao động đc, lại càng nghèo. Một vòng luẩn quẩn ko bứt ra đc.
 
Hôm nọ có ai post bài này, nay tiện post này t đăng lại:

"Nhà giàu, mẹ không phải làm việc nhà, chỉ đi spa làm đẹp buôn dưa lê, người lúc nào cũng thong thả, nhẹ nhàng.
Nhà nghèo, mẹ sấp mặt Lồn cơm nước quét dọn, mệt quá, nhìn cái đéo gì cũng thấy bực. Đéo ai làm gì cũng gào lên. Thấy con ngồi, chửi con, thấy con cười, mắng con, mày cười cái lồn, sao mày dám cười khi tao đang khó ở.

Nhà giàu, anh chị em trong nhà không phải chia việc quét dọn rửa bát nấu cơm, rảnh ra thì đi xem phim, đi ăn, check-in đượm tình máu mủ, đéo bao giờ xô xát mà phải cãi nhau.
Nhà nghèo, không có giúp việc, chậu bát ăn xong, mẹ đùn chị, chị đùn em, em bướng đéo rửa, ba mẹ con lao vào cắn xé nhau. Nhà có việc, chị làm, em ngồi, chị dựng lông Lồn lên như bị sét đánh. Em làm, chị ngồi, em xưng xỉa lên như khoan vào hậu môn.

Nhà giàu, bố mẹ bất đồng quan điểm với con cái, bố mẹ book chuyến du lịch 7 đêm 6 ngày đi chơi, chịch nhau choang choác, giải tỏa stress, nhẹ cơn phẫn nộ. Xa mặt cách lòng, 1 tuần sau về gặp lại con cái, lại như không có chuyện gì xảy ra.
Nhà nghèo, bố mẹ cãi nhau với con cái, đéo có tiền đi du lịch, đéo có lối thoát, đéo có cả một khoảng không nhỏ để mà tránh mặt nhau, đi ra cũng đụng, đi vào cũng đụng, ngứa cả Lồn, đm đã thế chửi nhau khô máu luôn.

Nhà giàu, con cái không hài lòng với cha mẹ, quá đơn giản, đánh LX đi uống trà sữa ngập mồm, giải nhiệt cuộc sống, tụ tập với đám bạn, đi bar, đi quẩy. Đéo có phương pháp chữa stress nào hiệu quả hơn là tiêu tiền. Rượu nốc vào, lời phọt ra:"Đm chúng mày ạ, ông bà già tao như cái máu Lồn. Đéo bao giờ tao về cái nhà ấy nữa."
Hôm sau, mẹ mua cho thỏi son lâu bu tin, bố sắm đôi giày Bác sĩ Marten, đâu lại vào đấy, "con yêu bố lắm, con yêu mẹ nhất, không đâu bằng gia đình"
Nhà nghèo, con cái cãi nhau với cha mẹ, hết xăng, trong ví còn 50, đổ xăng thì nghỉ uống nước, uống nước thì đi bộ. Đéo có lựa chọn nào, lại ở nhà. Ra ra vào vào lại đụng mặt bố mẹ, lại chửi nhau. Phận làm con phải nhịn. Rúc một góc nhà mà gặm nhấm cái nỗi buồn, nỗi hận. Đứng thái thịt mà chỉ muốn xoẹt cổ tay phát cho xong. Rồi tưởng tượng ra mình chết rồi họ có hối hận ko? Bố mẹ cũng chả có tiền mà mua Lâu bu tin hay Bác sĩ Martens cho mình. Vết thương đã ko được chữa, lại tự mình làm cho nó lở loét ra. Lúc nào cũng chỉ muốn biến khỏi nhà thôi.

Nhà giàu, anh trai có người yêu, mua cho người yêu đôi guốc dooc. dô ạc ma ni, em gái bĩu môi. Từ bé đến giờ cái vành quần xi lít cũng đéo mua cho em. Địt mẹ đồ dại gái. Xời, anh con nhà giàu mà, quá đơn giản, mua cho con em 1 đôi. Vừa là rể thảo, vừa là huynh tốt. Không mua cũng chẳng sau. EM gái về kể với mẹ "mẹ ơi, anh mua cho người yêu ko mua cho con". Tưởng gì, mẹ lắm tiền mà, mẹ mua cho mày 2 đôi.
Nhà nghèo, anh trai chắt bóp tiền mới mua được quà cho người yêu. Nghĩ lại cũng buồn, không biết con em mình có nghĩ gì không. Từ bé đến giờ, sinh nhật nó còn chẳng biết, em đi lên thành phố học cũng chưa cho nó đồng nào. Nhà cửa xập xệ, thầy u vất vả. Con em không nói ra, nhưng tị nạnh là cái chắc. Thế rồi anh em cứ thưa dần tương tác, ngoài việc chung của nhà ra cấm có nói chuyện với nhau bao giờ. Cái nghèo trùm lên cuộc đời của họ, ngột ngạt vãi cả Lồn.

Nhà giàu, chả việc Lồn phải nể nang ai. Thích là chửi, bạn đúng chửi, bạn sai cũng chửi. Bạn dỗi kệ mẹ mày. Dí lồn xin lỗi. Bố mày đây hẩy đít 1 cái cả Hà Nội xếp hàng làm bạn tao.
Nhà nghèo, có được dăm ba mối quan hệ. Bạn gặp khó, mình đéo có tiền giúp. Mà nghèo thì cũng chẳng chơi được với giàu. Mình thiếu tiền, nhìn mặt bạn cũng chẳng dám vay. Đêm mất ngủ, tự dưng lại nhớ đến cái status của nó lúc giận nhau. 1 dấu chấm đặt sai chỗ, 1 icon đéo đúng văn cảnh thôi cũng làm nhau suy nghĩ, bực bội, nước mắt giàn giụa mà đéo hiểu phải làm như nào. Vừa sợ cô độc, lại vừa nghĩ mình chẳng làm gì sai cả. Sau mỗi lần cãi nhau như thế, để thân được như trước thì khó lắm.
Lại ngồi nghĩ, giá mà mình có tiền, mình mời nó ăn một bữa để xí xóa. Nhưng mà, Lồn TIỀN. Hôm sau đã thấy bạn check in đi ăn với người mới, bạn mới, giàu hơn, người ta bao. Xong lại đi đúng với cái con mình ghét thì đm thôi rồi 13 đoạn băng đi là vừa.

Nhà giàu, bố mẹ quan hệ rộng, nền tảng tốt. Con cái chỉ việc học, không phải lo nghĩ gì nhiều. Tương lai đã được trải sẵn. Bước vào cơ quan đoàn thể đã được mang tiếng con ông cháu cha, chẳng ai dám bắt nạt. Tối về nhà ăn cơm với bố mẹ, không mang theo stress hay bức xúc chỗ làm. Vừa ăn vừa cười nói vui vẻ biết bao.
Nhà nghèo, cha mẹ chân lấm tay bùn, bần nông thuần túy, họ hàng 18 đời thì thuộc lắm nhưng tuyệt đối chẳng biết ai có thể giúp đỡ cho sự nghiệp của con mình. 20 tuổi đầu bước ra đời với tư cách người phải đi xin xỏ, lúc nào cũng phải nhường, phải nhịn. Sếp vô lí ko dám cãi, đồng nghiệp hãm Lồn ko dám chửi. Giờ mà nghỉ ở đây, tháng này ỉa ra cứt rồi xúc ăn à? Bao nhiêu bức xúc trong người lại mang về nhà, ko dám trút lên thầy bui thì chửi em, chửi chó mèo, đá thúng đụng nia. Đôi lúc nghĩ bạn bè, tư chất chẳng hơn mình là bao nhưng có bệ phóng, có nền tảng, có mối quan hệ, nó đi 1 bước bằng mình chạy 2 dặm, đau lắm chứ. Đau như thế, liệu có nói cười được ko? Liệu có lễ phép, ôn hòa được ko khi mang trong người cái ung nhọt bất hạnh như thế?"
 
Khó hay dễ là do bản thân thôi.
Ngày xưa thì bệnh tật, chiến tranh, săn bắn,chú trọng lao động chân tay hơn lao động trí óc. Thì mấy thằng thư sinh thấy khó sống.
Ngày nay chất lượng cuộc sống tăng lên, nhưng phải trả tiền để hưởng. Thì mấy thằng khả năng kiếm tiền ít thấy khó sống. Mấy thằng có khả năng kiếm tiền thấy dễ sống. Cần gì thì chỉ cần bỏ tiền ra là có.
 
T cảm thấy xã hội này lại ngày càng khó sống hơn xưa thì phải, giờ cái gì cũng khó. Từ tiền sinh hoạt phí, giá nhà cửa, học phí đại học cho đến nvqs, bằng lái xe thắt chặt. Con người ngày càng thực dụng chạy theo đồng tiền, nhiều lúc t chả muốn lấy vợ sinh con luôn. :pudency:
H muốn lấy vợ sinh con phải cố gắng cật lực, hoặc như t bạn cũ t chui chạn.
 

Có thể bạn quan tâm

Top