Live Có thằng nào mắc bệnh Trầm cảm chưa?

Tao đang thất nghiệp được 2 tháng rồi.
Trước ngủ muộn. giờ chuyển qua thức đêm ngủ ngày.
Đến tầm 3 4 giờ chiều rất thích phóng xe đi lang thang.
Tao làm 3 công ty. ai cũng bảo tao bị tự kỉ mẹ rồi
Thiếu 2 cty lô đề và tài xỉu. Làm đi cho đủ 5 giống bần tăng

Chơi xàm cũng là 1 liệu pháp để quên đi thực tại đau đớn.
Chơi cả tài xỉu đi
 
Dạo này sức khỏe tao sa sút quá, đợt vừa rồi bị gout nhẹ (ngón chân giờ vẫn đang tê tê)
Giờ thì tao cảm thấy burn out, đợt đầu hè còn thức dậy từ 5h 5h30 sáng đi tập thể dục mà giờ toàn nằm trên giường đến gần sát giờ mới dậy. Tao đang thấy vấn đề của tao là giờ tao không tập trung vào được công việc, ngại trao đổi hay nói chuyện với người khác. Chỉ thích ngồi lêu hêu, uống chè, hút thuốc xong về đi làm mấy cốc bia với lạc.
Suy nghĩ của tao giờ cũng không được mạch lạc lắm, cảm giác nó cũng đứt đoạn.
Có cách nào mà được thoát được không nhỉ? Tao nhớ thần tượng Chester Bennington của tao cũng vì trầm cảm mà tự tử
Thế là dấu hiệu trầm cảm à? Tao cũng giống mày, nhưng tao biết tao là bị adhd, nó là dạng tăng động giảm chú ý gì đó. Tao kbh có thể tập trung vào việc gì, học tập làm việc tao cũng phải bật nhạc để có tiếng ồn tí mới hơi hơi làm xong được.

Trước đây thì động lực của tao là tiền. Vất vả khó khăn vl nhưng tb biến động số dư mới làm t yên lòng. Nhà t cũng k phải nghèo khó gì, cũng đủ ăn đủ tiêu, nhưng t bị ám ảnh với tiền cmnr. Dù đất nhà ở với gđ rồi, thích ra riêng bme cũng cho, thích sổ đỏ bme cũng cho. Tiền ăn học vẫn xin bme đều, sinh hoạt vui chơi này nọ cũng là tiền bme cho luôn. Có thể nói t ko cần phải kiếm tiền làm gì cả, nhưng ko có nhiều tiền thì t ko thể chịu nổi. Từng có tg t sống kiểu: sáng dậy t check tn, rep tn khách chốt đơn bán hàng onl này nọ, xong đi học. Trưa thì ăn xong lại tranh thủ sp khách ads, dvfb,.. chiều làm mẫu ảnh, mẫu chụp này nọ. Xong tối về tắm rửa lại qua quán quản lý rồi thiếu quá thì chạy bàn thu ngân giúp nv luôn. Nói chung nếu làm thế thì tiền cũng kiếm được, mỗi tháng vài trăm.
Nhưng bh t không muốn làm gì hết luôn, có lịch học thì đi, việc gì làm onl được thì làm, còn không t chẳng đi đâu nữa. T không bỏ bê nhưng cũng ko còn động lực để tiếp tục cố gắng. Dạo này thị trường cũng khó khăn, bme t cũng có biến cố nên ko cho t nhiều như trước, lắm lúc tk t còn có vài trăm nghìn (trc đây tk t phải vài trăm triệu mới ngủ ngon) nhưng t cũng chẳng bận tâm. Giờ sáng t ngủ đến 10h, ăn xong lại học rồi lại ngủ, hoặc game onl. Bạn bè rủ đi chơi t cũng lý do lý trấu huỷ hết kèo để ở nhà chẳng làm gì. T nghĩ t bị bệnh tâm lý thật, cũng nghĩ t bị ung thư nữa, cơ thể t ko bệnh vặt mà trước giờ bệnh gì là bệnh cực nặng. Mà t cũng chẳng dám đi khám, sợ khám ra bệnh gì lại đếm ngược thời gian còn lại. Sức khoẻ t cũng ko được như trước, dù t cũng mới đang học đh. T không biết vậy có phải trầm cảm không nữa, nhưng mà thấy mn bị thì hay nghĩ đến cái chết nhưng t chưa từng như thế…
 
trầm cảm đéo phải là bệnh :vozvn (22):

bảo trầm cảm là bệnh khác đéo gì bảo quay tay 10 lần/ ngày đến mức thân tàn ma dại, rối loạn cương dương cũng là 1 loại bệnh?
 
đời lên voi xuống chó là chuyện bình thường mà mày
đến thần tượng chester của tao có mọi thứ trong tay, ngày hôm trước còn cười nói ăn sinh nhật với gia đình mà hôm sau đã 44 rồi thì không ai nói trước được gì trong cái xã hội súc vật này
Sáng tháng 7 tăm tối. Tau nhìn mọi người xung quanh vẫn nhậu nhẹt nói cười, nhưng không ai biết ngọn đuốc tuổi trẻ của tau đã tắt hoàn toàn :embarrassed:
 
Sống ở đô thị ngột ngạt .
Tao thường ra chạy ra vùng ngoại ô, hít mùi cứt bò và mùi nước mưa để tỉnh táo
Mua 1 đôi giày thể thao trekking
Chạy bộ từ 3h khuya tới 6h sáng
Dù ở đô thị hay thôn quê đều đc
Chạy hít thở sâu ko cần nhanh chậm

Tháng làm tầm 3 đêm như z sẽ cứu rỗi mấy tml đang lạc lối
 
Mua 1 đôi giày thể thao trekking
Chạy bộ từ 3h khuya tới 6h sáng
Dù ở đô thị hay thôn quê đều đc
Chạy hít thở sâu ko cần nhanh chậm

Tháng làm tầm 3 đêm như z sẽ cứu rỗi mấy tml đang lạc lối
Mình nghĩ thôn quê thì được, đô thị khói bụi lắm, vận động nhiều đồng nghĩa với việc hít thở nhiều như vậy thì hại vô cùng.
 
Thằng nào mỗi ngày vận động thể dục thể thao 1-2 tiếng, phơi nắng tối thiểu 30p, bỏ điện thoại máy tính, nói chuyện phiếm linh tinh nhẹ nhàng, ăn nhiều protein, hoa quả và rau xanh, ăn ít đồ cay nóng nhiều dầu mỡ, vậy mà vẫn bị trầm cảm thì tao cho là trầm cảm thật.

Còn rúc trong góc nhà và than thở thì chỉ là loại chó rách thích đóng vai nạn nhân, tầm thường yếu kém. Thế thì chỉ có treo cổ hoặc nhảy sông mới chữa đc bệnh
 
Mình nghĩ thôn quê thì được, đô thị khói bụi lắm, vận động nhiều đồng nghĩa với việc hít thở nhiều như vậy thì hại vô cùng.
Chạy công viên cây xanh 3h sáng thì bụi nhiu đâu
Cũng như đôi giày 1-2tr mà xài 5-10 năm tính ra hời
F5_8IF.gif
 
Khi đang khoẻ mạnh vào mà đau bệnh cảm giác sock lắm mày. Tao cũng đéo biết khoảng thời gian còn lại của đời tao sẽ tiếp tục thế nào. Tao sống để ăn mà giờ số món tao thích bị hạn chế đáng báo động.
M bị cái gì mà kiêng lắm thế
 

Có thể bạn quan tâm

Top