Tao đã từng trải qua gần 10 năm lao dốc, có thời điểm thức trắng một tuần liền, từng là thằng tiền tiêu không suy nghĩ (do làm ăn chân chính mà ra) tới lúc mót từng hào lẻ, vay mượn tứ tung để tồn tại, và đã từng nghĩ tới cái chết cả chục lần.
Nhưng đấy chính là thời gian tao trân quý nhất của cuộc đời này, nó cho tao thấy tao đã có cái gì, cái gì đáng quý nhất và thực tế, ai đã từng lao dốc, hãy để nó lao dốc, lao tới chạm đáy thì thôi, để dành sức để ngoi lên chứ đừng có vùng vẫy, quơ quào cứu vãn tình thế.