T đi từ dễ lên khó (với t, vì trình t còn non), ban đầu t chỉ leo núi Dinh ở Bà Rịa, t hay đi cung đỏ 13km, rồi dần dần thay vì đi thì t chạy trail trên núi Dinh, rồi tăng dần cự ly, 2 lần cung đỏ, cung đỏ + cung vàng.
Rồi t tới núi Bà Đen, rồi núi Chứa Chan, khó nhất của t là thác K50.
Vì thác K50 là phải đi ở lại trong rừng, cho nên sự chuẩn bị nhiều hơn, t phải mang đồ rất nhiều (vì t còn non kinh nghiệm), nên việc mang đống hàng lý đó sẽ rất rất khó chịu sau 5km đầu, rồi nhiều con dốc rồi đỗ dốc kinh khủng, khiến t té mấy lần.
Kỷ niệm đáng nhớ của t là những lần đi như vậy, thì t luôn tự hỏi "tự nhiên đi làm éo gì, ở nhà cho sướng", đầu thì ngẫm nhưng chân thì cứ bước, có đoạn leo dốc t còn cảm giác như chuột rút tới nơi, nhưng còn tận 10km nữa mới tới nơi, mặc dù dừng lại sẽ rất mệt, nhưng não t kêu thôi ngồi xuống nghỉ tý đi, và lạ lùng là thời gian t ngồi xuống chỉ có 2 giây thôi sau đó t đứng lên lại và chân không còn mệt mỏi nữa.
Việc solo nhiều khi không phải là dùng sức, mà dùng não rất nhiều, nhịp chân đều đặn của m sẽ giúp m vào trạng thái thiền định, lúc đó não của m sẽ đi tới một nơi tuyệt vời nào đó. Và khi m dùng sức lực và tâm trí của m tới được nơi m muốn, thì đó là trải nghiệm tuyệt vời nhất mà t có trên đời.