Có thằng ngu nào hướng nội nhưng lại chọn nghề sale như tao không ?

Đm cái nghề sale nó sinh ra cho những thằng hướng ngoại, ăn được nói được, thích kết giao. Còn thể loại hướng nội như t nhẽ ra nên tìm cái việc văn phòng hay kỹ thuật gì mà làm, đằng này học hành đéo đến nơi, chọn ngành chung chung kinh tế. Đến khi ra trường đéo có cái chuyên môn cụ thể gì thì tất yếu là lại va vào mấy cái làm sale.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, được một thời gian công việc với bản tính nó không khớp nhau, đéo ra được kết quả ắt sẽ bị đào thải. T đã nghỉ nghề sale ô tô đầu tiên sau gần 1 năm ( cũng bán được 15 con xe ). Xong lọ mọ đi xin vào kho hàng làm đc 2 năm. Nghĩ đã yên ấm vì công việc đéo cần giao tiếp nhiều, nhưng rồi bọn nó mở rộng bắt làm ca tối ca đêm khổ như chó lại không chịu được. Lại nghỉ
Cuối cùng là sau vài ba công việc việc nữa thì t hạ cánh ở một công ty ngành hàng thị trường. Vào làm thằng chạy đơn đại lý, đang ngon lành nghĩ thế đéo nào lại xin sang bên kênh khách công ty, và thế là lại quay lại với nghề sale. Đm cái cảm giác làm công việc nó trái với bản ngã của mình khổ sở vl chúng m ạ. Sếp thì động viên chịu khó đi giao lưu mở rộng mqh, nhưng nói thật thà bắt t đi làm công việc chân tay hay chạy ngoài đường còn dễ chịu hơn. Giờ ngoài 30 rồi tự dưng nghĩ nản, nghỉ thì đéo dám sợ thất nghiệp, mà làm tiếp suốt ngày trăn trở. Có thằng nào rơi vào tình cảnh của t không
 
Hướng nội nhưng kém giao tiếp thì hơi khó. Mình gợi ý bác đọc thêm sách bổ sung kỹ năng giao tiếp để thuận lợi cho công việc. Mình thêm mối quan hệ mà mình xây dựng đc tốt, sau có hướng nội hay ngoại cũng dễ sống bác ạ. Mình hướng nội nhưng lại đi làm nghề nói chuyện trước hàng chục người đây
 
Đụ má tao cũng ngu ngục như vậy, lúc đi học đéo nhận ra giờ thì dính chết luôn cái nghề. Bởi vậy về đến nhà là tao tắt điện thoại đóng cửa, bú cần chơi game đến 2 3h sáng vì tao cần tgian để ở một mình
 
Đm cái nghề sale nó sinh ra cho những thằng hướng ngoại, ăn được nói được, thích kết giao. Còn thể loại hướng nội như t nhẽ ra nên tìm cái việc văn phòng hay kỹ thuật gì mà làm, đằng này học hành đéo đến nơi, chọn ngành chung chung kinh tế. Đến khi ra trường đéo có cái chuyên môn cụ thể gì thì tất yếu là lại va vào mấy cái làm sale.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, được một thời gian công việc với bản tính nó không khớp nhau, đéo ra được kết quả ắt sẽ bị đào thải. T đã nghỉ nghề sale ô tô đầu tiên sau gần 1 năm ( cũng bán được 15 con xe ). Xong lọ mọ đi xin vào kho hàng làm đc 2 năm. Nghĩ đã yên ấm vì công việc đéo cần giao tiếp nhiều, nhưng rồi bọn nó mở rộng bắt làm ca tối ca đêm khổ như chó lại không chịu được. Lại nghỉ
Cuối cùng là sau vài ba công việc việc nữa thì t hạ cánh ở một công ty ngành hàng thị trường. Vào làm thằng chạy đơn đại lý, đang ngon lành nghĩ thế đéo nào lại xin sang bên kênh khách công ty, và thế là lại quay lại với nghề sale. Đm cái cảm giác làm công việc nó trái với bản ngã của mình khổ sở vl chúng m ạ. Sếp thì động viên chịu khó đi giao lưu mở rộng mqh, nhưng nói thật thà bắt t đi làm công việc chân tay hay chạy ngoài đường còn dễ chịu hơn. Giờ ngoài 30 rồi tự dưng nghĩ nản, nghỉ thì đéo dám sợ thất nghiệp, mà làm tiếp suốt ngày trăn trở. Có thằng nào rơi vào tình cảnh của t không
Ủa làm sales vui mà. Mày bị khùng à.
 
Đm cái nghề sale nó sinh ra cho những thằng hướng ngoại, ăn được nói được, thích kết giao. Còn thể loại hướng nội như t nhẽ ra nên tìm cái việc văn phòng hay kỹ thuật gì mà làm, đằng này học hành đéo đến nơi, chọn ngành chung chung kinh tế. Đến khi ra trường đéo có cái chuyên môn cụ thể gì thì tất yếu là lại va vào mấy cái làm sale.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, được một thời gian công việc với bản tính nó không khớp nhau, đéo ra được kết quả ắt sẽ bị đào thải. T đã nghỉ nghề sale ô tô đầu tiên sau gần 1 năm ( cũng bán được 15 con xe ). Xong lọ mọ đi xin vào kho hàng làm đc 2 năm. Nghĩ đã yên ấm vì công việc đéo cần giao tiếp nhiều, nhưng rồi bọn nó mở rộng bắt làm ca tối ca đêm khổ như chó lại không chịu được. Lại nghỉ
Cuối cùng là sau vài ba công việc việc nữa thì t hạ cánh ở một công ty ngành hàng thị trường. Vào làm thằng chạy đơn đại lý, đang ngon lành nghĩ thế đéo nào lại xin sang bên kênh khách công ty, và thế là lại quay lại với nghề sale. Đm cái cảm giác làm công việc nó trái với bản ngã của mình khổ sở vl chúng m ạ. Sếp thì động viên chịu khó đi giao lưu mở rộng mqh, nhưng nói thật thà bắt t đi làm công việc chân tay hay chạy ngoài đường còn dễ chịu hơn. Giờ ngoài 30 rồi tự dưng nghĩ nản, nghỉ thì đéo dám sợ thất nghiệp, mà làm tiếp suốt ngày trăn trở. Có thằng nào rơi vào tình cảnh của t không
Sao m mãi chỉ nghĩ đi làm thuê
K nợ nần vướng bận khởi nghiệp mẹ m đi
 
Hướng nội là thứ hãm Lồn ngăn chặn đà thăng tiến, công việc. Rất nhạy cảm trong giao tiếp.
 
đúng luôn, t là sếp chắc chắn t đéo bao giờ nhận mấy thằng hướng nội vào làm sale, trước sau gì cũng hỏng việc
 
Làm sale phải làm trong môi trường sếp + cty thân thiện thì ok. Đụ mẹ đợt t làm sale cho cty gia đình toxic vcc, doanh số quý nào t cũng đạt, công nợ cũng thu tương đối đầy đủ, thỉnh thoảng có mấy kèo lách hàng công ty bán kiếm thêm cũng nhàn, ngày làm tầm 3 4 tiếng :D
 
Mày có hiểu hướng nội là gì không đã? Có phân biệt được hướng nội với sợ giao tiếp, kém giao tiếp không?
Cty tao làm hồi mới ra trường có bà chị 83 top sale chuẩn hướng nội luôn. Sale B2B doanh số bả tháng toàn 2x tỏi, GP min 15%. Giờ hình như giám đốc chi nhánh HN rồi.
Thế theo m như nào là hướng nội/hướng ngoại? T đang quan tâm ý này.
 
số liệu ở đâu vậy m, cái đ gì mà 62% :)))
còn ngành nghề, đặc thù công việc, t đéo tin. Cái nghề sale nó vốn dĩ sinh ra cho bọn hướng ngoại
M nghĩ thế bảo sao m không sale tốt được. Ngay tư duy m đã k nghĩ nó dành cho m rồi
 
Đm cái nghề sale nó sinh ra cho những thằng hướng ngoại, ăn được nói được, thích kết giao. Còn thể loại hướng nội như t nhẽ ra nên tìm cái việc văn phòng hay kỹ thuật gì mà làm, đằng này học hành đéo đến nơi, chọn ngành chung chung kinh tế. Đến khi ra trường đéo có cái chuyên môn cụ thể gì thì tất yếu là lại va vào mấy cái làm sale.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, được một thời gian công việc với bản tính nó không khớp nhau, đéo ra được kết quả ắt sẽ bị đào thải. T đã nghỉ nghề sale ô tô đầu tiên sau gần 1 năm ( cũng bán được 15 con xe ). Xong lọ mọ đi xin vào kho hàng làm đc 2 năm. Nghĩ đã yên ấm vì công việc đéo cần giao tiếp nhiều, nhưng rồi bọn nó mở rộng bắt làm ca tối ca đêm khổ như chó lại không chịu được. Lại nghỉ
Cuối cùng là sau vài ba công việc việc nữa thì t hạ cánh ở một công ty ngành hàng thị trường. Vào làm thằng chạy đơn đại lý, đang ngon lành nghĩ thế đéo nào lại xin sang bên kênh khách công ty, và thế là lại quay lại với nghề sale. Đm cái cảm giác làm công việc nó trái với bản ngã của mình khổ sở vl chúng m ạ. Sếp thì động viên chịu khó đi giao lưu mở rộng mqh, nhưng nói thật thà bắt t đi làm công việc chân tay hay chạy ngoài đường còn dễ chịu hơn. Giờ ngoài 30 rồi tự dưng nghĩ nản, nghỉ thì đéo dám sợ thất nghiệp, mà làm tiếp suốt ngày trăn trở. Có thằng nào rơi vào tình cảnh của t không
Thực ra là đ có tg nào hướng nội cả chỉ là ngại giao tiếp thôi. Dcm cứ đói nhăn răng ra thì bốc cứt cũng đi chứ nói đ gì đến sale
 
Thế nghề luật là cần hướng ngoại hay hướng nội hả chúng mày? Tao hướng nội nhưng lại có nhiều mqh xã hội, chỉ có cái là ngại mở lời trước thôi ấy..
Luật thì nếu làm luật sư, cò chạy án đương nhiên hướng ngoại
Làm vp công chứng thì nội, ngoại đều đc
 
Thế theo m như nào là hướng nội/hướng ngoại? T đang quan tâm ý này.
Sự hướng nội là một phong cách tính cách cơ bản, được đặc trưng bởi sự ưa thích cuộc sống nội tâm của tâm trí hơn là thế giới bên ngoài của những người khác. Là một trong năm yếu tố lớn định nghĩa tất cả các tính cách, sự hướng nội nằm trên một thể liên tục, ở đầu kia là sự hướng ngoại. So với những người hướng ngoại, những người hướng nội thích những trải nghiệm nhẹ nhàng và một mình.
Người hướng nội không sợ hãi và không chán ghét người khác, và họ cũng không nhút nhát hay bị ám ảnh bởi sự cô đơn. Một bữa tiệc đông đúc không phải niềm vui thú đối với những người hướng nội, nhưng họ lại thích sự giao tiếp 1-1 trong những môi trường yên tĩnh, điều này phù hợp hơn với cấu trúc của hệ thần kinh của họ. Bằng chứng cho thấy rằng, không giống như những người hướng ngoại, não bộ của người hướng nội không phản ứng mạnh mẽ khi nhìn thấy những khuôn mặt con người mới lạ, trong những tình huống như vậy, họ sản xuất ít dopamine hơn - một chất dẫn truyền thần kinh.
Thuật ngữ nội tâm được Carl Jung phổ biến, và gợi ý về một sự hướng nội vào đời sống tâm trí của chính mình, thay vì sự hướng ngoại của những người hướng ngoại vào đời sống xã hội. Người hướng nội lấy năng lượng từ sự suy ngẫm và mất năng lượng trong các buổi tụ tập xã hội. Hầu hết mọi người không hoàn toàn hướng nội, cũng không hoàn toàn hướng ngoại mà thể hiện đặc điểm của cả hai - họ được gọi là những người trung tính. Hầu hết mọi người cần có những khoảnh khắc một mình để nạp lại năng lượng.
Một manh mối cho thấy những người hướng nội thấy hạnh phúc đến từ các nghiên cứu chỉ ra rằng họ phản ứng khác với các kích thích khác nhau so với những người hướng ngoại. Ví dụ, những người hướng nội nhạy cảm hơn với hoạt động não bộ được tạo ra từ bên trong, từ việc lên kế hoạch cho tương lai đến việc nhớ lại quá khứ. Họ hài lòng với những suy nghĩ của chính mình và không cần một dòng chảy liên tục của sự mới mẻ và kích thích cảm xúc để trải nghiệm niềm vui, họ thích sự yên tĩnh của sự bình lặng hơn là sự hưng phấn của hạnh phúc.
Sự hướng nội thường bị nhầm lẫn với sự nhút nhát vì cả hai đều có đặc điểm là tương tác xã hội hạn chế, nhưng sự giống nhau chỉ dừng lại ở đó. Những người nhút nhát thường rất muốn giao tiếp với người khác nhưng lại quá sợ hãi khi làm điều đó. Họ rất e dè, lúng túng và dễ bị ngăn cản bởi người khác. Những người hướng nội, mặt khác, lại giao tiếp một cách dễ dàng, họ đơn giản là chỉ thích làm điều đó trong những nhóm rất nhỏ hoặc, đôi khi, thích không làm gì cả.
Sự hướng nội là một cách tích cực và lành mạnh (mặc dù thường bị hiểu lầm) để giao tiếp với thế giới. Với ngưỡng chịu đựng thấp đối với những cuộc trò chuyện tầm phào và hời hợt, những người hướng nội thích những cuộc trò chuyện sâu sắc và có ý nghĩa. Điều đó có thể khiến họ rất nhạy bén với những người mà họ giao tiếp. Những người hướng nội nổi bật như Albert Einstein và J.K. Rowling là ví dụ điển hình cho sự sáng tạo có thể đến từ việc gắn bó sâu sắc với thế giới nội tâm của mình.
Người hướng nội có thể trở thành những nhà lãnh đạo xuất sắc, vì họ thường được dẫn dắt bởi những giá trị của chính mình và có khả năng đưa ra những quyết định khó khăn thông qua phân tích thấu đáo, mà không cảm thấy sự cần thiết phải được xã hội chấp nhận một cách mãnh liệt. Họ gây ảnh hưởng đến người khác và dẫn dắt họ đến mục tiêu bằng sức mạnh âm thầm (quiet power), chứ không phải bằng những biểu hiện của cái tôi. Người hướng nội có thể làm tốt nhất khi lãnh đạo những người chủ động, trong khi những nhà lãnh đạo hướng ngoại có thể cảm thấy những người như vậy là mối đe dọa.
 
Đm cái nghề sale nó sinh ra cho những thằng hướng ngoại, ăn được nói được, thích kết giao. Còn thể loại hướng nội như t nhẽ ra nên tìm cái việc văn phòng hay kỹ thuật gì mà làm, đằng này học hành đéo đến nơi, chọn ngành chung chung kinh tế. Đến khi ra trường đéo có cái chuyên môn cụ thể gì thì tất yếu là lại va vào mấy cái làm sale.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, được một thời gian công việc với bản tính nó không khớp nhau, đéo ra được kết quả ắt sẽ bị đào thải. T đã nghỉ nghề sale ô tô đầu tiên sau gần 1 năm ( cũng bán được 15 con xe ). Xong lọ mọ đi xin vào kho hàng làm đc 2 năm. Nghĩ đã yên ấm vì công việc đéo cần giao tiếp nhiều, nhưng rồi bọn nó mở rộng bắt làm ca tối ca đêm khổ như chó lại không chịu được. Lại nghỉ
Cuối cùng là sau vài ba công việc việc nữa thì t hạ cánh ở một công ty ngành hàng thị trường. Vào làm thằng chạy đơn đại lý, đang ngon lành nghĩ thế đéo nào lại xin sang bên kênh khách công ty, và thế là lại quay lại với nghề sale. Đm cái cảm giác làm công việc nó trái với bản ngã của mình khổ sở vl chúng m ạ. Sếp thì động viên chịu khó đi giao lưu mở rộng mqh, nhưng nói thật thà bắt t đi làm công việc chân tay hay chạy ngoài đường còn dễ chịu hơn. Giờ ngoài 30 rồi tự dưng nghĩ nản, nghỉ thì đéo dám sợ thất nghiệp, mà làm tiếp suốt ngày trăn trở. Có thằng nào rơi vào tình cảnh của t không
Làm sale kĩ thuật ko thì kĩ thuật thuần thôi.
 
chịu khó đi, làm phò còn phải giao tiếp nọ kia mới service tốt mà, chả nhẽ vào cứ banh Lồn ra xong bú liếm trong im lặng kg ú ớ gì, làm gì mà chả phải giao tiếp
 
Top