Có tiền kiểu nửa mùa mệt mỏi vãi lồnnn

Trạng thái
Chủ đề đã được đóng (không tiếp nhận thảo luận)

annhauhuplau

Bò lái xe
Nói nhanh luôn nhée, tài sản bố mẹ tao phải đến hơn trăm tỉ. Chủ yếu là kinh doanh từ ngày xưa, nhưng chủ yếu bây giờ là tích luỹ thôi. Tao biết bố mẹ tao cho thuê hàng tháng phải đến 2-300 triệu, nhưng mà mảng kinh doanh chủ động giờ đéo có, chỉ có thụ động từ bđs thôi. Với cả do không có 1 công ty tử tế đàng hoàng (nói chung là cũng có nhưng đéo ra dáng công ty lắm), nên tao đi du học xong đi làm ở Mỹ luôn (làm đúng nghành đúng nghề) phải bươn chải vãi lồnnn, đéo được như mấy thằng du học cùng tao.
Mấy thằng Lồn du học cấp 3 cùng tao toàn học trường làng nhàng, xong về VN nhận chức giám đốc ở 1 chi nhánh nào đấy, tại nhà chúng nó thuộc kiểu tập đoàn vãi lồn rồi, có nhà máy, công ty, mấy ngàn nhân viên vẫn được hoạt động. Giờ tao thấy có thằng là giám đốc xong có vợ con cuộc sống cứ thế trôi qua mà tao ghen tị vãi lồn, kiểu tao đéo thành công đéo dám nghĩ đến chuyện lấy vợ. Tao thì kiểu thằng con trai 1, nhà kỳ vọng nhiều vãi lồn. Tưởng là sướng nhưng từ bé đến lớn toàn áp lực, áp lực học hành, áp lực thi cử, áp lực đi làm, và nếu muốn kinh doanh riêng thì đương nhiên bố mẹ nói thẳng tao chưa đủ trình độ để sở hữu tài sản của bố mẹ, mà tao thấy đúng vãi lồn thật. Đm sao bố mẹ mình đéo như bố mẹ mấy thằng công tử real giờ mình về VN làm giám đốc chứ đéo phải bươn chải kiểu này :((. Chúng mày tưởng là sướng mà đéo sướng đâu, từ ngày tao đi làm không có 1 đồng trợ cấp nữa. Hôm trước hỏi xin bố mẹ tiền học thạc sĩ bên này tiếp, bị lạnh tanh lạnh nhạt thẳng thừng từ chối, bảo con đi làm rồi. Thôi không sao, tao đi làm cũng biết đầu tư với tích luỹ, đm đi học tao tự cố gắng tí vậy. Thôi than thở tí tao vùi mình vào học với làm đây.
 
Sửa lần cuối:
T thấy m sướng vc còn gì. M được tự do chọn ngành nghề được tự do bươn chải tự do cuộc sống. Khổ thì mới thành tài. Tính t lại thích vậy khổ trc sướng sau. Ngày qua ngày ăn trên đồng tiền của người khác với tao khác Lồn gì đi ăn xin. Chắc do t khác người
 
T thấy m sướng vc còn gì. M được tự do chọn ngành nghề được tự do bươn chải tự do cuộc sống. Khổ thì mới thành tài. Tính t lại thích vậy khổ trc sướng sau. Ngày qua ngày ăn trên đồng tiền của người khác với tao khác lồn gì đi ăn xin. Chắc do t khác người
bố mẹ tao kiểu nghiêm khắc ý. Từ ngày đi làm kiếm tiền lạnh tanh với tao, kiểu coi như xong nghĩa vụ với tao rồi hay sao ý. Đm nay nhìn ảnh bọn du học cấp 3 cùng mình lại thấy chạnh lòng, có thằng có con mẹ nó rồi, vợ con các kiểu, làm ở công ty nhà, cuộc đời nhẹ tênh.
 
Thì t nói t khác người mà. Bố t đủ sức xin cho t chân trong ngành nhưng t lại làm ngành mà đến bm t còn k biết nó. Tự xin việc tự gây dựng quan hệ tự tìm hiểu công việc từ a-z mà vẫn bị người khác nói là bố mẹ t lo cho. T đ hiểu m phải chạnh lòng cái gì bố mẹ m lo cho m tới lúc đi làm là quá đủ rồi còn gì. T thấy ở vn có kiểu lo cho tới lúc già vẫn lo bao bọc nó quen. Rồi gom góp tiền bạc k dám ăn tiêu lo cho con cái cứ thế thì tới bh. T đánh giá cao bố mẹ m. Cho m tính tự lập vậy còn kêu gì nữa.
 
Thôi ông ơi than lờ gì. Vài năm nữa bố mẹ ông già rồi lại chả đáp cả bao tải tiền vào mặt ông. Đến lúc đó k muốn nhận cũng phải nhận~.~. Chẳng qua chỉ là thử thách thôi-.-
 
bố mẹ tao kiểu nghiêm khắc ý. Từ ngày đi làm kiếm tiền lạnh tanh với tao, kiểu coi như xong nghĩa vụ với tao rồi hay sao ý. Đm nay nhìn ảnh bọn du học cấp 3 cùng mình lại thấy chạnh lòng, có thằng có con mẹ nó rồi, vợ con các kiểu, làm ở công ty nhà, cuộc đời nhẹ tênh.
Mày cứ nghĩ nó nhẹ tênh như vậy nhưng thực ra cũng mệt vãi Lồn. Mấy tml chỉ đăng ảnh ăn chơi, chứ lúc làm khổ như nào đéo ai biết.
Dù sao thì như mày cũng có đk hơn đầy thằng rồi. Nhìn vào mặt tích cực đi tml :)))
 
DM MÀY THẾ MÀY CÒN THAN VÃN THÌ CHẾT MẸ MÀY ĐI. MÀY ĐỨNG Ở GẦN ĐỈNH XÃ HỘI MẸ RỒI, CÒN THAN VÃN THÌ ĐÉO CÓ NĂNG LỰC CON CẶC GÌ.
 
QUẢN LÍ VỐN
Cuối năm 2017, khi nhà nhà người người đều hoan hỉ tham gia vào thị trường coin ( tôi nhớ chính xác nhất đa phần là các nhân viên văn phòng và nhà nước). Lúc đó, Coin là thị trường mà chỉ cần mua đợi sau vài ngày là bạn đã có thể có lợi nhuận( điển hình là BTC tăng từ 4.000 lên 13.XXX $), điều đó mọi người đều trở nên hạnh phúc và xuất hiện các tin đồn rằng BTC sẽ lên 100.000$. Nhưng khi mọi người ai ai cũng RÚT SỔ TIẾT KIỆM, CẮM CÁC TÀI SẢN CÓ GIÁ TRỊ của mình, thậm chí còn có người cắm cả sổ đỏ
Chính lúc đó, thị trường chuyển sang sắc đỏ và cuốn bay mọi mức giá mà Nhà đầu tư cho rằng là không thể thấp hơn được nữa, và cũng vì thế mà tài khoản của họ cũng được chia dần đều đến khi trở thành những con số siêu nhỏ vì những đồng coin vô giá trị. Vậy nguyên nhân ở đây là vì lí do gì? Điều đơn giản đó chính là Quản lí vốn trong giao dịch. Họ trở nên tham lam – sợ hãi. THAM LAM khi chưa vào lệnh và SỢ HÃI khi đã đặt lệnh.
THAM LAM - Họ muốn dễ dàng kiếm được một số tiền lớn bằng các bỏ ra một sổ tiền nhỏ, nhưng không ai lại muốn có thể kiếm được một số tiền nhỏ dựa trên một số tiền nhỏ.
SỢ HÃI – Khi đã vào lệnh, họ sẽ trở nên sợ hãi tột độ ở các tình huống như: Khi vào lệnh nhưng giá lại không theo nhận định – phân tích, giá đã đúng phân tích nhưng lại quay đầu về điểm vào ( entry) hoặc điểm dừng lỗ (stop loss),…
Làm sao để chiến thắng được 2 bản ngã vô cùng lớn mà tôi có thể đảm bảo rằng không một Nhà đầu tư nào mà chưa gặp 2 vấn đề tâm lí trên. Nhưng có 1 cách để nhà đầu tư có thể kiểm soát 2 vấn đề trên đó chính là QUẢN LÍ VỐN.
Có một câu chuyện đại khái là : “ bạn mất 10$ trong tài khoản có 1.000$ và mất 100$ trong tài khoản 500$ thì tâm lí họ sẽ thế nào?” H
Hãy chia sẽ ý kiến bên dưới mình sẽ giải thích và làm rõ vì lí thuyết nhiều sẽ rất khô khan
 
Nghe hơn trăm tỏi to vl m ạ
bảo to thực ra cũng chả to lắm. Vấn đề là h nó quy thành bđs với asset hết rồi, nó không có kinh doanh thu nhập chủ động nữa. Mảng kinh doanh chủ động của bme tao ngày xưa thứ 1 là đi xuống, bme tao rút hết qua bđs, thứ 2 là bme tao cũng ngoài 60 rồi nghỉ hưu.

Thời kỳ nhà t thu nhập chủ động chắc cũng phải đến trăm nhân viên, mà lúc đấy t bé tí.
 
chúng mày đừng chửi taoo, sáng tao đi làm về đêm tao ra cafe học mới về tới nhà thôi. H 3r sáng, mai 9h phải đi làm r. Giờ than vãn tí đéo gì căng, chửi nữa tao khoá thread, tính lên đây tâm sự nhưng không muốn nhận thêm stress đâu.
Tao kể bố mẹ tao nghiêm khắc với nhiều kỳ vọng thôi, có tráhc bố mẹ tao đéo đâu. Chỉ là tao thấy mấy thằng công tử xịn về làm giám đốc chi nhánh, về VN bố mẹ nó có thu nhập chủ động tao hơi chạnh lòng thôi vì dù j t cũng mang tiếng con nhà có tiền.
 
bố mẹ m ác như thú, mấy danh gia vọng tộc toàn vứt con qua phi châu ở với sói với hổ, m biết thg tạc răng hem, sau này thành tựu của m đéo bao giờ khá hơn ông cụ nhà m dc đâu
 
DM MÀY THẾ MÀY CÒN THAN VÃN THÌ CHẾT MẸ MÀY ĐI. MÀY ĐỨNG Ở GẦN ĐỈNH XÃ HỘI MẸ RỒI, CÒN THAN VÃN THÌ ĐÉO CÓ NĂNG LỰC CON CẶC GÌ.
Chuẩn . Đéo hiểu nó còn muốn cái củ Lồn gì nữa .
Tao thì đang xách vữa bục mặt để kiếm tiền đá phều
 
T thấy m nên lạc quan lên vì có ối thằng đang ước mơ cs như m đấy. M đừng nghĩ lao động là nhục nhã. T chỉ thấy mấy thằng tiêu tiền của ng khác ms nhục thôi
 
Nhà m người bắc hả, m thấy vậy chứ mở công ty sản xuất nó khó vcl chứ d dễ đâu mà ước, 100 tỷ mở ra lạng quạng bay mất sạch. Nhà m vậy là thuộc 1% dân số giàu rồi do m sống chung với tụi giàu quá nên tự ti chứ về VN đi 1 vòng cảm nhận thử cho biết, chắc ba mẹ m ngày xưa khó khăn tích góp đi lên nên muốn m trải đời để hiểu. Thôi cố gắng đi mai mốt tới khúc hậu m mới thấy sướng hơn cả triệu người.
 
bố mẹ tao kiểu nghiêm khắc ý. Từ ngày đi làm kiếm tiền lạnh tanh với tao, kiểu coi như xong nghĩa vụ với tao rồi hay sao ý. Đm nay nhìn ảnh bọn du học cấp 3 cùng mình lại thấy chạnh lòng, có thằng có con mẹ nó rồi, vợ con các kiểu, làm ở công ty nhà, cuộc đời nhẹ tênh.
cho mày quý tiền trước khi đưa tiên , chả lẽ họ mang theo xuống mồ
 
Tài sản của bố mẹ mày chủ yêu là BDS là tài sản cứng và là tài sản an toàn vẫn sinh lời theo thời gian. Theo tao mày nên kệ đống ts này, coi như là bảo hiểm cho gia đình và cuộc đời của mày sau mày, Còn về cá nhân mày, tao nghĩ nên bươn trải đi, vì mày có đường lui, đó là đống ts mà bố mẹ có, đặc biệt nó lại là BDS đang cho thuê, sinh lời dc, Mày cứ bươn trải bên ngoài, ông bà già k cho tiền thì cũng ok , vẫn vui vẻ, mày cũng được ông bà đầu tư cho ăn học rồi, giờ không lẽ k tự sống được. Cố khởi nghiệp, thất bại cũng dc, nhưng tao nghĩ với người được ăn học và đk tốt như mày thì sẽ thành công. Khi thành công thì nếu cần vốn ông bà già sẽ chấp nhận bán ts giúp mày. Mà lúc mày thành công có khi cũng không cần ông bà giá giúp. Nói chung mày hơn đa phần thằng khác là mày có đường lui là có như thế nào thì sau này về vẫn làm chủ BDS cho thuê ra tiền của ông bà, nên tâm lý thoải mái khi khởi nghiệp.
tao cũng có tâm lý như thế, thật ra t cũng k quan tâm tài sản bố mẹ lắm vì hầu hết nó là bds, nhưng tương lai phải lo nghĩ nhiều, t cũng có tâm lý bảo hiểm như mày.
Ý tao là tao gato với bọn công tử xịn ý, kiểu đm về nhà dọn sẵn con đường nó đi, còn tao phải tự xoay, tự làm, mà rõ ràng mang tiếng du học cùng chúng nó.
 
Nhà m người bắc hả, m thấy vậy chứ mở công ty sản xuất nó khó vcl chứ d dễ đâu mà ước, 100 tỷ mở ra lạng quạng bay mất sạch. Nhà m vậy là thuộc 1% dân số giàu rồi do m sống chung với tụi giàu quá nên tự ti chứ về VN đi 1 vòng cảm nhận thử cho biết, chắc ba mẹ m ngày xưa khó khăn tích góp đi lên nên muốn m trải đời để hiểu. Thôi cố gắng đi mai mốt tới khúc hậu m mới thấy sướng hơn cả triệu người.
ừ trước nhà tao làm sản xuất, những năm đầu 2 nghìn nhà t có ô tô rồi. Xong dm kinh tế kém thế nào mà bố mẹ tao chuyển qua bđs hết, khoản thu nhập kinh doanh ngày xưa gần như giải thể.
 
Nói nhanh luôn nhée, tài sản bố mẹ tao phải đến hơn trăm tỉ. Chủ yếu là kinh doanh từ ngày xưa, nhưng chủ yếu bây giờ là tích luỹ thôi. Tao biết bố mẹ tao cho thuê hàng tháng phải đến 2-300 triệu, nhưng mà mảng kinh doanh chủ động giờ đéo có, chỉ có thụ động từ bđs thôi. Với cả do không có 1 công ty tử tế đàng hoàng (nói chung là cũng có nhưng đéo ra dáng công ty lắm), nên tao đi du học xong đi làm ở Mỹ luôn (làm đúng nghành đúng nghề) phải bươn chải vãi lồnnn, đéo được như mấy thằng du học cùng tao.
Mấy thằng lồn du học cấp 3 cùng tao toàn học trường làng nhàng, xong về VN nhận chức giám đốc ở 1 chi nhánh nào đấy, tại nhà chúng nó thuộc kiểu tập đoàn vãi lồn rồi, có nhà máy, công ty, mấy ngàn nhân viên vẫn được hoạt động. Giờ tao thấy có thằng là giám đốc xong có vợ con cuộc sống cứ thế trôi qua mà tao ghen tị vãi lồn, kiểu tao đéo thành công đéo dám nghĩ đến chuyện lấy vợ. Tao thì kiểu thằng con trai 1, nhà kỳ vọng nhiều vãi lồn. Tưởng là sướng nhưng từ bé đến lớn toàn áp lực, áp lực học hành, áp lực thi cử, áp lực đi làm, và nếu muốn kinh doanh riêng thì đương nhiên bố mẹ nói thẳng tao chưa đủ trình độ để sở hữu tài sản của bố mẹ, mà tao thấy đúng vãi lồn thật. Đm sao bố mẹ mình đéo như bố mẹ mấy thằng công tử real giờ mình về VN làm giám đốc chứ đéo phải bươn chải kiểu này :((. Chúng mày tưởng là sướng mà đéo sướng đâu, từ ngày tao đi làm không có 1 đồng trợ cấp nữa. Hôm trước hỏi xin bố mẹ tiền học thạc sĩ bên này tiếp, bị lạnh tanh lạnh nhạt thẳng thừng từ chối, bảo con đi làm rồi. Thôi không sao, tao đi làm cũng biết đầu tư với tích luỹ, đm đi học tao tự cố gắng tí vậy. Thôi than thở tí tao vùi mình vào học với làm đây.
Sau này mày sẽ biết ơn bố mẹ mày vì đã làm như vậy đó.
Quặng sắt phải vứt vào lò tôi thì mới thành thép được, đéo có thép nào được tạo từ nhung lụa đâu.
 
Nghe giọng văn thằng thớt giống giọng văn thằng motconga lắm. 2 thằng đều có hoàn cảnh giống nhau. Đều hút cần xing tưởng tượng bố mẹ là triệu phú, đi du học mễ quốc.
 
Trạng thái
Chủ đề đã được đóng (không tiếp nhận thảo luận)

Có thể bạn quan tâm

Top