annhauhuplau
Bò lái xe
Nói nhanh luôn nhée, tài sản bố mẹ tao phải đến hơn trăm tỉ. Chủ yếu là kinh doanh từ ngày xưa, nhưng chủ yếu bây giờ là tích luỹ thôi. Tao biết bố mẹ tao cho thuê hàng tháng phải đến 2-300 triệu, nhưng mà mảng kinh doanh chủ động giờ đéo có, chỉ có thụ động từ bđs thôi. Với cả do không có 1 công ty tử tế đàng hoàng (nói chung là cũng có nhưng đéo ra dáng công ty lắm), nên tao đi du học xong đi làm ở Mỹ luôn (làm đúng nghành đúng nghề) phải bươn chải vãi lồnnn, đéo được như mấy thằng du học cùng tao.
Mấy thằng Lồn du học cấp 3 cùng tao toàn học trường làng nhàng, xong về VN nhận chức giám đốc ở 1 chi nhánh nào đấy, tại nhà chúng nó thuộc kiểu tập đoàn vãi lồn rồi, có nhà máy, công ty, mấy ngàn nhân viên vẫn được hoạt động. Giờ tao thấy có thằng là giám đốc xong có vợ con cuộc sống cứ thế trôi qua mà tao ghen tị vãi lồn, kiểu tao đéo thành công đéo dám nghĩ đến chuyện lấy vợ. Tao thì kiểu thằng con trai 1, nhà kỳ vọng nhiều vãi lồn. Tưởng là sướng nhưng từ bé đến lớn toàn áp lực, áp lực học hành, áp lực thi cử, áp lực đi làm, và nếu muốn kinh doanh riêng thì đương nhiên bố mẹ nói thẳng tao chưa đủ trình độ để sở hữu tài sản của bố mẹ, mà tao thấy đúng vãi lồn thật. Đm sao bố mẹ mình đéo như bố mẹ mấy thằng công tử real giờ mình về VN làm giám đốc chứ đéo phải bươn chải kiểu này
. Chúng mày tưởng là sướng mà đéo sướng đâu, từ ngày tao đi làm không có 1 đồng trợ cấp nữa. Hôm trước hỏi xin bố mẹ tiền học thạc sĩ bên này tiếp, bị lạnh tanh lạnh nhạt thẳng thừng từ chối, bảo con đi làm rồi. Thôi không sao, tao đi làm cũng biết đầu tư với tích luỹ, đm đi học tao tự cố gắng tí vậy. Thôi than thở tí tao vùi mình vào học với làm đây.
Mấy thằng Lồn du học cấp 3 cùng tao toàn học trường làng nhàng, xong về VN nhận chức giám đốc ở 1 chi nhánh nào đấy, tại nhà chúng nó thuộc kiểu tập đoàn vãi lồn rồi, có nhà máy, công ty, mấy ngàn nhân viên vẫn được hoạt động. Giờ tao thấy có thằng là giám đốc xong có vợ con cuộc sống cứ thế trôi qua mà tao ghen tị vãi lồn, kiểu tao đéo thành công đéo dám nghĩ đến chuyện lấy vợ. Tao thì kiểu thằng con trai 1, nhà kỳ vọng nhiều vãi lồn. Tưởng là sướng nhưng từ bé đến lớn toàn áp lực, áp lực học hành, áp lực thi cử, áp lực đi làm, và nếu muốn kinh doanh riêng thì đương nhiên bố mẹ nói thẳng tao chưa đủ trình độ để sở hữu tài sản của bố mẹ, mà tao thấy đúng vãi lồn thật. Đm sao bố mẹ mình đéo như bố mẹ mấy thằng công tử real giờ mình về VN làm giám đốc chứ đéo phải bươn chải kiểu này
. Chúng mày tưởng là sướng mà đéo sướng đâu, từ ngày tao đi làm không có 1 đồng trợ cấp nữa. Hôm trước hỏi xin bố mẹ tiền học thạc sĩ bên này tiếp, bị lạnh tanh lạnh nhạt thẳng thừng từ chối, bảo con đi làm rồi. Thôi không sao, tao đi làm cũng biết đầu tư với tích luỹ, đm đi học tao tự cố gắng tí vậy. Thôi than thở tí tao vùi mình vào học với làm đây.
Sửa lần cuối:
)