Có Video 🌸Có vị học trò tìm đến hỏi Thầy: “Thưa Thầy, con làm việc gì cũng sợ thất bại. Sống lúc nào cũng nặng trĩu áp lực và kỳ vọng."



🌸Có vị học trò ôm tâm bế tắc tìm đến hỏi Thầy:

“Thưa Thầy, con làm việc gì cũng sợ thất bại, sống lúc nào cũng đầy lo âu và áp lực bởi nhiều kỳ vọng của gia đình.”

Thầy chỉ tay vào chiếc chậu rỗng ngoài hiên rồi hỏi:

“Con nhìn chiếc chậu rỗng kia xem. Nó hứng được nước vì nó rỗng, hay vì nó muốn chứa nước?”

Trò đáp:
“Thưa Thầy, vì bản thân nó rỗng ạ.”

Thầy thản nhiên phán một câu khiến người nghe lặng đi:
" Cũng thế, lòng con vốn dĩ đã đầy khi trời còn chưa đổ mưa.”


Người nghe đều khựng lại.
Bởi từ trước đến nay, ai sống trên đời cũng tin rằng:
Muốn gánh vác việc lớn thì lòng phải chứa đầy hoài bão, muốn đáp lại kỳ vọng thì tâm phải đong đầy sự tính toán và nỗi lo.

Tại sao Thầy lại ví cái Tâm đang gồng mình phấn đấu của con người là một trạng thái “đã đầy” trước bão giông?

Chẳng lẽ sự tự làm rỗng lòng mình lại là nguồn gốc của sức mạnh?

Ông đang phủ nhận sự cố gắng của con người, hay đang chỉ ra một sai lầm chết người mà ai cũng mắc phải khi bước đi giữa nhân gian?

Lần này, Thầy không giải thích, chỉ đưa cho trò một gáo nước đầy và bảo:
"Hãy giữ cho gáo nước này không sánh một giọt, nhưng phải chạy thật nhanh về phía trước."

Trò ôm gáo nước, từng bước đi đều run rẩy, mắt không rời mặt nước.

Càng sợ nước sánh ra ngoài, tay trò càng giật cục, nước tràn ra càng nhiều.

Chạy chưa được mươi bước, gáo nước đã vơi một nửa, mà người thì mồ hôi đầm đìa, kiệt sức.

Thầy buông một lời đanh thép:

“Con vất vả không phải vì đường xa. Con kiệt sức vì mắt con chỉ nhìn vào gáo nước.”

Đến đây, hai hình ảnh mới thật sự khớp lại thành một đao chặt đứt mọi u mê.

Thầy mượn chiếc chậu rỗng và gáo nước đầy không phải để dạy ta buông xuôi, mà để bóc tách cái bẫy tàn nhẫn của Tâm trí:

Mưa chưa rơi, nhưng tâm con đã nhét đầy nỗi sợ dầm mưa.

Đường chưa đi, nhưng mắt con đã bị giam cầm bởi sợ nước sánh.

Con người ta gục ngã dưới áp lực, chưa bao giờ vì khối lượng công việc quá nặng hay kỳ vọng quá cao.

Ta gục ngã vì ta đã "tiêu dùng" hết năng lượng của hiện tại cho nỗi sợ của tương lai.

Ta gánh cái "Quả" chưa sinh ra lên vai ở ngay phút giây gieo "Hạt".

Phật gia gọi đây là sự bám chấp (Thủ).

Đức Phật dạy "Ứng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm"
làm mọi việc bằng tâm không dính mắc.

Cứ dốc lòng gieo hạt, nhưng đừng giốt giang đòi thu hoạch ngay trong đêm.

Mọi khổ đau sinh ra không phải do hoàn cảnh, mà do tâm ta muốn bắt thời gian và kết quả phải phục vụ cho cái Tôi của mình.

Đạo gia nhìn đây là đạo lý của chiếc chậu rỗng giữa đất trời: "Hành nhi bất hữu".

Cứ cống hiến hết sức, nhưng đừng cố "sở hữu" thành bại.

Chiếc chậu chứa muôn giọt mưa nhưng chưa từng coi giọt mưa nào là của riêng nó.

Không sở hữu, lấy gì mà mất?
Không tích trữ nỗi sợ, lấy gì mà tan vỡ?

Thầy không dạy ta sống vô trách nhiệm với kỳ vọng của gia đình.

Thầy chỉ dạy ta:
Muốn đi xa trên con đường đời, phải học cách làm việc bằng Đôi Tay, chứ đừng làm việc bằng Nỗi Sợ.

Dốc lòng hành động là trách nhiệm.

Nhưng giữ cho tâm trí luôn "Rỗng" thản nhiên bước qua khen chê, không dính mắc vào thành bại mới là đỉnh cao của sự khai ngộ, và là khí chất thâm trầm của kẻ thực sự tự do giữa nhân gian.🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top