Con buôn Mỹ thu hoạch tiền bạc từ sinh viên Trung Quốc - giai đoạn 2008-2018

  • Tạo bởi Tạo bởi newboi
  • Start date Start date

newboi

Đàn iem Duy Mạnh


Năm 2018 nước Mỹ nhập khẩu lượng hàng hóa ước tính 540 tỷ đôla từ Trung Quốc, nhưng chỉ xuất khẩu 120 tỷ.

Phản ứng lại là tổng thống Trump đã áp thuế, ngay lập tức làm rung chuyển nền kinh tế cả Mỹ, Trung và thế giới.

Tuy nhiên không phải chỉ có chênh lệch cán cân xuất nhập khẩu làm ảnh hưởng đến nền kinh tế, một chênh lệch cán cân chuyển tiền khác cũng đang tạo hình cho tương lai.

Năm học 2017-2018, 363 000 sinh viên Trung Quốc tới học tại Hoa Kỳ, trong khi chỉ có 24 000 sinh viên Mỹ đến Trung Quốc. Dù hiện tượng này không mấy ngạc nhiên, điều lạ lùng là quá trình này xảy ra quá nhanh.

Đột nhiên từ năm 2007 lượng sinh viên Trung Quốc đến Mỹ bùng nổ, đóng góp 93% lượng sinh viên quốc tế gia tăng trong suốt một thập kỷ. Lượng sinh viên Trung Quốc đến Mỹ nhiều hơn cả sáu quốc gia sau đó là Ấn Độ, Hàn Quốc, Ả Rập, Canada, Việt Nam và Đài Loan cộng lại.

Liệu Mỹ có đúng khi lo lắng về gián điệp?

Câu trả lời không nằm ở học thuật (vì không thể tăng đột ngột như vậy), nó nằm chủ yếu ở những diễn biến kinh tế, xã hội, và trên hết là chính trị.

Ngày 7 tháng 6, các thành phố Trung Quốc trở nên yên tĩnh. Dù giao thông tấp nập, không có tiếng còi xe, một áp lực vô hình bao phủ, bình nước uống miễn phí được phân phát, drone bay tuần tra. Từ ngày 7 đến ngày 9 tháng 6, 10 triệu sinh viên Trung Quốc tham dự kỳ thi đại học quốc gia Gaokao (9 tiếng đồng hồ quan trọng nhất đời người Trung Quốc). Kỳ thi gồm ngữ văn Trung, toán, ngoại ngữ (thường là tiếng Anh) và một môn khoa học tự nhiên tự chọn. 7 triệu người điểm cao nhất được nhận vào đại học, số ít được tuyển vào C9 – hệ thống trường tương đương Ivy League của Trung Quốc đại lục.

Khác với điểm SAT, AP hay IB, điểm Gaokao là nhân tố duy nhất xét tuyển đại học ở Trung Quốc. Do đó 18 năm đầu đời của đứa trẻ là để chuẩn bị cho Gaokao. Cha mẹ dành dụm, cầu nguyện và đặt phòng khách sạn gần nơi thi để tránh tắc đường. Học sinh đôi khi còn được truyền máu tĩnh mạch để học. Một số chuyển qua tỉnh khác có trường lấy điểm đại học thấp hơn, với hi vọng được nhận học. Vào ngày thi, tỉnh trưởng ra lệnh đường phố yên tĩnh để tập trung và thả drone để bắt gian lận.

Ủng hộ Gaokao nói rằng đây là cơ hội bình đẳng – tuyển nhân tài – sinh viên mọi miền và tầng lớp xã hội hay giàu nghèo của Trung Quốc đều có cơ hội leo lên tầng lớp cao hơn.

Phản đối, nói rằng mức bình đẳng chỉ là ảo ảnh – thành công chỉ đến với những gia đình giàu đủ tiền trả học phí gia sư. Rằng giống như việc nuôi lớn tầng lớp trung lưu, kỳ thi quốc gia là công cụ chính trị hữu dụng để duy trì ổn định, chuyển hướng câu hỏi về việc ai nắm quyền, ai nắm tài sản đá sang cho cá nhân.

Áp lực khổng lồ, đôi khi quá sức chịu đựng, được cho là thậm chí không sản sinh ra nổi công dân hay nhân viên tốt. Dù sinh viên Trung Quốc xếp hạng rất cao về toán và khoa học, họ thường cho thấy thiếu kỹ năng sáng tạo hay tư tưởng chỉ trích, hệ quả từ hệ thống giáo dục cứng nhắc. Phòng học chủ yếu giáo viên nói, đứng sau bục giảng trước một biển học sinh cố gắng nghe - ghi - nhớ. Đặt câu hỏi là thiếu tôn trọng giáo viên hoặc bị mất mặt với đồng môn vì mình không hiểu bài. Đặc biệt kỷ luật được coi trọng nhất (có trường ra quy định chỉ lớp thứ hạng đầu được dùng điều hòa).

Do đó, một số phụ huynh đã tìm lối thoát. Nếu con họ học kém, không muốn bị mất mặt, gia đình sẽ đưa con vào trường quốc tế, được thiết kế để chuẩn bị trẻ cho những kỳ thi như SAT. Một số theo đuổi du học với mục đích cuối là để nhập tịch cả gia đình, hoặc đơn giản là có thêm lựa chọn.

Đánh giá chung là: dù trường học ở Trung Quốc rất đặc biệt khó chuẩn bị trẻ cho Gaokao, thi xong, sinh viên cảm thấy thỏa mãn với mong muốn của gia đình và có thể buông thả ở đại học, trong khi đại học Mỹ lại là thời điểm sinh viên bắt đầu nghiêm túc học.

Nói cách khác, sinh viên rời Trung Quốc theo ý cha mẹ, thường là người trả học phí, không ít. Có phí học tiếng Anh, phí môn học yêu cầu, phí thi và phí di chuyển. Cộng thêm phí trợ giúp trọn gói trả trung tâm môi giới 10 000 đôla mỗi trẻ.

Có thể thấy, lượng du học sinh này xuất hiện hoàn toàn nhờ vào tầng lớp trung lưu mới nổi của Trung Quốc, đặc điểm nhân khẩu mỗi gia đình chỉ có một con – tức là chỉ có một cơ hội duy nhất để đầu tư.

Tầng lớp giàu nhất còn lo sớm hơn nữa – họ gửi con qua trường tiểu học tinh hoa Hoa Kỳ, học phí lên đến 60-70 000 đôla mỗi năm

Home - The Lawrenceville School

Một khi cách học không hiệu quả, tầng lớp thượng lưu dùng cách “tặng quà” – thường vào khoảng 250 000 đôla đến 6.5 triệu

Chinese woman who paid $6.5M after her daughter got into Stanford says she did it to help others

Thêm lý do nữa thu hút du học sinh Trung Quốc đến Mỹ, đó là khi Đặng Tiểu Bình mở cửa vào thập niên 80-90, tạo nên hàng nghìn trưởng giả, ông cũng lần đầu tiên cho phép học sinh du học. Lứa du học đầu này trở về Trung Quốc đã thành những người giàu nhất, bệ phóng sự nghiệp lương cao, vị trí cao. Mối liên hệ giữa du học Mỹ và đời thành công, do đó vẫn còn. Vì vậy dù giấc mơ Mỹ đã tắt trên đất Mỹ, nó hẳn vẫn còn sống tại Bắc Kinh.

Người Mỹ tôn sùng Louis Vuitton, McMansions và Porsche’s. Người Tàu tôn sùng Harvard và Yale. Một bệnh viện miền trung TQ còn đặt tên bộ phận sinh đẻ của nó theo sau tên trường Ivy League để lấy may.

Tuy vậy, vẫn chưa giải thích được con số tăng đột ngột.

Trường học kiếm lợi nhuận như thế nào?

Nhìn chung ở Mỹ có hai mô hình kinh doanh giáo dục.

Trường tư là trái táo ngọt của giáo dục. Trường không nhắm đến số đông, chỉ nhắm đến số nhỏ học sinh chịu trả tiền. Và nhờ thế có những khách hàng ngon lành, lâu đời – tức là những nhà quyên góp (hay tài trợ).

Trường công học phí thấp hơn, trang trải chi phí nhờ tài trợ của chính phủ bang và chính phủ liên bang, đương nhiên là trích từ thuế.

Vấn đề phát sinh khi chính phủ bang và liên bang cần ưu tiên chi cho dự án khác hoặc hết tiền. Khủng hoảng 2008, hết tiền, chính phủ giảm thu và giảm tài trợ cho đại học. Từ 2008 đến 2013 các bang thất thu 283 tỷ đôla. Đã gần 10 năm, dù chúng ta quên, trường đại học vẫn nhớ. Vẫn năm 2018 tài trợ đại học vẫn giảm 13% so với trước khủng hoảng.

Do đó, các trường lập tức tìm kiếm nguồn kinh phí mới – thị trường quốc tế. Mô hình hiện tại là các trường có thể phân chia mức học phí thấp – trung bình – cao nhưng không phân biệt đẳng cấp. Nói cách khác, học phí quy định rất cao, nhưng cơ hội học bổng cũng rất cao. Một cử nhân toàn thời gian năm học 2017-2018 trung bình nhận gần 15 000 đôla học bổng.

Tuy nhiên, dù 85% học sinh nhận học bổng, học sinh quốc tế hầu như luôn phải trả đủ học phí.

Ví dụ:

tại đại học bang Michigan, học sinh năm nhất trả 25 064 đôla một năm phí dạy, phòng và bảng.

dân ngoại bang trả gấp đôi, là 50 352 đôla.

học sinh quốc tế trả thêm 9133 đôla nữa, tổng là 59 485 đôla.


Khắp nước Mỹ, học sinh quốc tế mang lại doanh thu gấp đôi học sinh nội bang. Học sinh cũng phàn nàn về khoản “thuế quốc tế” do trường bắt buộc những khóa học tiếng Anh nặng nếu muốn tiếp tục theo học.

Vậy là, học sinh Trung Quốc bị mắc kẹt giữa hai thế giới (kỳ vọng và thực tế). Năm 2007 có 30% học sinh trở về nước, năm 2019 con số là 80% quay về thất vọng. Dù tiếng Anh vẫn có giá trị và số nhiều tìm được việc làm lương cao tại Hoa Kỳ, số còn lại trở về bị kỳ thị là Haigui (rùa biển).

Một nghiên cứu cho thấy ứng viên bằng tốt nghiệp Mỹ giảm 18% khả năng được gọi từ nhà tuyển dụng, so với bằng nội.

Mặc khác họ cũng cảm thấy cô lập và xa cách ở Hoa Kỳ, khi một số chỉ ở chung ký túc với những học sinh quốc tế khác, không giao lưu. Thêm đó là rắc rối về thủ tục hộ chiếu, cáo buộc gián điệp.

Từ đó có lý do để các học viện Khổng Tử dành cho học sinh Trung Quốc và nhóm nghiên cứu được lập ra bởi đảng CS Trung Quốc tại các khuôn viên đại học Mỹ. Chính thức thì mục tiêu là giúp học sinh Trung Quốc làm quen, ví dụ tổ chức tiệc Năm mới âm lịch.

Đại sứ quán Trung Quốc tạo nhóm WeChat cho học sinh, trả cả tiền phí tổ chức chào mừng Tập Cận Bình trong chuyến thăm 2015 đến Washington.

Nhiều học sinh và cơ sở Trung Quốc đã bị bắt hay sa thải gần đây vì tuyên cáo gián điệp hoặc không chứng thực được thân nhân ở Trung Quốc. Theo nhiều nguồn tổng thống Trump cân nhắc cấm học sinh Trung Quốc hoàn toàn, tuy nhiên không làm sau khi một đại sứ chỉ ra rằng hành động sẽ làm hại các trường Mỹ.

Học sinh ngành khoa học (chủ yếu Trung Quốc) được lấy mẫu thống kê thẩm tra. Sau đó, dù cản trở về hộ chiếu chưa lan rộng, và chính phủ Mỹ đổi giọng, Trump tuyên bố “Chúng tôi muốn có thêm học sinh Trung Quốc đến học ở những ngôi trường vĩ đại và đại học vĩ đại của chúng tôi. Họ là những học sinh tuyệt vời và là tài sản giá trị.”, tuy nhiên những vấn đề phát sinh đã đủ phổ biến để người ta ngửi thấy mùi mạo hiểm, dẫn đến giảm 8% sinh viên quốc tế năm 2018, họ chọn đất nước khác như Canada hoặc kể cả Thái Lan giá rẻ.

Hoa Kỳ có lo lắng về ảnh hưởng của Trung Quốc tại khuôn viên đại học. Cách tiếp cận cởi mở và thoải mái của Mỹ tiềm năng gây tác dụng phụ nguy hiểm do tạo ra những lỗ hổng để tuyên giáo nhà nước tiếp cận. Đến lúc nên lo lắng về ảnh hưởng của Trung Quốc ra nước ngoài. Nhưng cũng là lúc để cẩn thận khi một chính phủ với lý tưởng của nó kết hợp cùng 1.4 tỷ cá nhân.

Mối nghi ngờ bất cứ ai tội gián điệp cũng khiến Mỹ suy yếu cả về kinh tế và văn hóa, không mạnh lên. Mỗi năm học sinh Trung Quốc đóng góp 15 tỷ cho nền kinh tế Mỹ.

Giáo dục là ngành xuất khẩu lớn thứ ba của Úc, trên cả du lịch và chỉ sau quặng sắt và than. Nhưng cho dù có hiệu quả kinh tế hay không, trao đổi văn hóa là sức mạnh chống lại tuyên truyền – vừa giới thiệu dân Trung Quốc đến thế giới trí thức rộng lớn, vừa giới thiệu dân Mỹ đến nền văn hóa ngoại quốc.

Việc Mỹ có nhiều học viện xếp hạng cao và được thèm muốn, thậm chí cả Tập Cận Bình gửi con gái theo học, là một lợi thế ngoại giao khổng lồ, có thể bị lãng phí nếu người ngoại quốc không được chào đón.

Khi học sinh trở về Trung Quốc, những trường đó thường là toàn bộ hình ảnh trong họ về nước Mỹ, sẽ được lan rộng đến bạn bè, gia đình và có thể đến cả những người ra quyết định.

Loại bỏ học sinh Trung Quốc hôm nay có thể giúp thắng cuộc thương chiến, nhưng chào đón họ là cách duy nhất để tránh xung đột ngày mai, trước cả khi mâu thuẫn có cơ hội nảy sinh.
 
Facebook phân lô bán nền.



Phía nam San Francisco, ở công viên Menlo, trái tim của thung lũng Silicon, tọa lạc một loạt nhà công sở làng nhàng. Chúng được đặt những cái tên như Tòa 40, Tòa 57 và… một tòa nhà là Cục Phát triển Sử dụng lao động. Đã có kế hoạch, là để biến công viên công sở rộng 59 hecta này thành một khu đô thị lấy tên là Willow Village. Nó sẽ có cửa hàng tiện lợi, hiệu thuốc, cửa hàng bán lẻ, sân chơi, khách sạn, nhà văn hóa cộng đồng, và 1500 căn nhà ở. Và tất cả 100% thuộc sở hữu của một công ty, Facebook.

Chỉ sau vài năm, nhân viên Facebook sẽ có thể làm việc, ăn uống, chơi, mua sắm và ngủ, tất cả gói gọn trong khuôn viên của công ty đáng tin cậy nhất thế giới này. Google, trong lúc đó, có kế hoạch xây dựng hơn 10 000 căn nhà tại Mountain View, và Apple cũng vừa hoàn thiện tòa nhà đắt đỏ thứ 6 thế giới là Công viên Apple, chỉ đứng sau:
  • Nhà thờ Masjid Al Haram Mosque ở Mecca, Ả Rập
  • Dự án hạt nhân Intl Thermonuclear Reactor ở miền nam nước Pháp
  • Tháp Abraj Al Bait, tức tháp đồng hồ khách sạn hoàng gia Mecca
  • Nhà máy điện hạt nhân Olkiluoto số 3 ở Phần Lan
  • Marina Bay Sands ở Singapore
Một khi công ty mở rộng hiện diện của mình, phân biệt giữa sở hữu công và tư bị lu mờ. Chính quyền địa phương thay vì nắm quyền điều hành, lại thành bị điều hành bởi những tập đoàn quyền lực. Tất cả xuất phát từ lợi ích kinh tế.

Bằng cử nhân đại học: mỗi năm, số lượng học sinh tốt nghiệp vật lý, tâm lý, tiếng Anh, kinh tế, kinh doanh là đồng đều và ít thay đổi cho đến trước năm 2007. Khủng hoảng đã tác động lập tức, và dường như, thay đổi mãi mãi môi trường đại học.

Khi kinh doanh đang xuôi chiều mát mái, việc làm nhiều, giá trị của giáo dục trở nên không cần thiết. Mục tiêu là phải được tuyển dụng càng nhanh càng tốt để thu lợi từ làn sóng thị trường.

Khi thời điểm khó khăn đến, cơ hội việc làm thu nhỏ, rất khó để kiếm việc, giữ việc hay thăng chức, đó là lúc bạn quay trở lại trường học và chọn chuyên ngành mà thị trường đang cần nhất.

Điều đó đã xảy ra vào đại khủng hoảng từ tháng 12/2007 đến tháng 06/2009. Thời gian này đã thay đổi hoàn toàn mục đích của giáo dục. Vào năm 2006 người ta chọn đại học để học thêm về một chủ đề bản thân thấy thú vị. Năm 2009 học để kiếm việc làm tốt hơn, và mục đích đó đã giữ nguyên cho đến nay.

Có nghĩa là, trước hết, học sinh bỏ những ngành nhân văn học. Chỉ sau 10 năm sau khủng hoảng, tại Mỹ bằng cử nhân tiếng Anh giảm 22%, giáo dục giảm 19%, triết học và nghiên cứu tôn giáo giảm 15%. Trong khi đó, cử nhân liên quan đến y tế tăng gấp đôi, sinh học và dược học tăng 61%, và kỹ sư tăng 60%. Đặc biệt, ngành khoa học máy tính bùng nổ.

Dễ hiểu.

Nếu bạn là một học sinh điểm trung bình, hay cúp học, và không có kỹ năng gì nổi trội, thì với tấm bằng cử nhân lập trình máy tính Hoa Kỳ, bạn vẫn có thể kiếm tầm 50-55000 đôla một năm, ngay sau tốt nghiệp. Không cần kinh nghiệm hay cao học. Tức là, bạn đã cá kiếm nhiều hơn 64% dân số đất nước, tất cả những gì bạn cần làm là ngồi trường học trong 1460 ngày. Thậm chí, chỉ cần trong ngành, không cần trở lại trường học, chỉ cần giữ việc làm làng nhàng thêm vài năm, bạn đã là nhân viên có kinh nghiệm, và có mức lương quanh quẩn 105 000 đôla một năm, cao hơn 88% dân số đất nước.

Có gì đó sai sai ở đây? Phải không?

Hiện tại, học sinh lựa chọn chuyên ngành để phát triển sự nghiệp (không phải học vì thích). Lương cao, tín chỉ nhanh chóng được chấm điểm và công nhận, có nghĩa là đáng lẽ thị trường phải tràn ngập học sinh khoa học máy tính, có nghĩa là lương phải giảm, và cung cầu cân bằng trở lại.

Vấn đề là nhu cầu cần cử nhân khoa học máy tính tăng rất nhanh, dù là so với cử nhân kỹ sư khác, còn các trường đại học lại chậm chạp. Đơn giản không sản sinh giáo sư đủ nhanh để dạy. Nếu bạn học cấp ba và thấy được nhu cầu cần giáo sư khoa học máy tính, cần ít nhất 9 năm, gồm 4 năm cử nhân, 2 năm thạc sĩ và 3 năm tiến sĩ, để thành giáo sư, mà khi đó tình huống có thể đã thay đổi.

Nhất là, nếu bạn có thể kiếm 105 000 đôla một năm chỉ với bằng cử nhân và làm cho hãng, sao phải phí thêm 5 năm mà có khi lương không tăng.

Do đó các trường tranh dành nhau giáo sư với chính các hãng tuyển nhân viên. Hậu quả là suy giảm tỷ lệ giáo sư trên học viên, từ 6% xuống 1%, và do đó hạ điểm xếp hạng của trường. Ở đại học Washington, Seattle, chỉ một phần ba học viên đăng ký học máy tính được nhận. Tức là hai phần ba còn lại đứng ngoài.

Năm 2017 có 530 000 việc cần người mà chỉ có 60 000 tốt nghiệp mỗi năm. Nhân viên, dù tầm thường, nhưng đặc biệt người tài, có cơ hội mặc cả lương nhất. Từ hứa hẹn lương cao, thưởng và chia cơ hội mua cổ phần, cũng vì những công ty công nghệ đều tập trung xung quanh thung lũng Silicon, nhảy việc là rất dễ.

Bạn thậm chí chẳng cần chuyển nhà, đừng nói đến chuyển bang hay làm quen vùng khí hậu mới. Công viên Apple cách Stanford 15 dặm chạy xe, cách trụ sở Tesla 3 dặm, Facebook 9 dặm, và cách Google 7 dặm.

Công ty phần mềm, do đó, có tỷ lệ nhảy việc cao ngang ngửa chuỗi gà rán McDonald’s

Nhân viên Tesla, ví dụ, làm trung bình 2.1 năm, và đó được coi là khá rồi đấy.

Do đó công ty công nghệ phải tự đứng lên kiến tạo hạnh phúc cho nhân viên của mình. Đó là đồ ăn miễn phí, câu lạc bộ gym, điện thoại, không giới hạn ngày nghỉ, giặt là, đạp xe, dịch vụ chăm sóc trẻ, yoga, phòng ngủ trưa, két sắt, và massage. Google, Apple và Facebook còn hỗ trợ trả tiền cho nhân viên nữ chưa muốn có con đi viện đóng băng trứng.

Vẫn chưa đủ.

Nhất là Facebook, điều tiếng xấu được cho là đã khiến ít người muốn ứng tuyển. Theo CNBC, gần 90% ứng viên cuối năm 2016 Facebook đều nhận, đầu năm 2019 con số hạ còn 50%, theo tiết lộ từ tuyển trạch viên nội bộ đã nghỉ.

Vậy là công ty đã nghĩ cách ràng buộc nhân viên bằng sở hữu nhà, nơi bạn bè và gia đình họ sinh sống. Chưa gì, Facebook đã đề nghị trả tối thiểu 10 000 đôla nếu sống gần công sở. Apple và Google thì chuyên chở nhân viên từ San Francisco đến nơi làm bằng xe bus hạng sang có wifi. Với nhân viên thì những phục vụ này là hợp lý, nhưng đánh đổi là áp lực gánh lên vai cộng đồng. Ví dụ sử dụng xe bus riêng, họ đã sử dụng cơ sở hạ tầng đường xá chung mà không hỗ trợ hay cải thiện chất lượng giao thông công cộng. Họ cũng khiến giá nhà leo thang, không chỉ vùng quanh khuôn viên công sở, và ở khu lân cận xa đến tận San Francisco.

Và, cùng với sự hiện diện của họ, ảnh hưởng lên chính quyền ngày càng lớn. Năm 2014, ví dụ, Facebook trả tiền xây sở cảnh sát mới ngay cạnh khuôn viên của mình, kèm với trả lương 170 000 đôla năm cho mỗi sĩ quan.

Liệu đây có là thời điểm thích hợp để Facebook phát hành đồng Libra của riêng mình?
 
Sửa lần cuối:
Cơ hội vàng cho cách mạng. Làm thế nào để xâm chiếm 50 triệu ngôi nhà bỏ hoang ở Trung Quốc.



Nằm sâu trong núi rừng nước Áo là một thị trấn nhỏ mà xinh đẹp tên Hallstatt.

Nhưng nơi chúng ta quan tâm, là bản sao của Hallstatt, được xây dựng cách Áo 9000km, gần Hong Kong: Áo, Trung Quốc.

Nơi đây có những ngôi nhà mang kiến trúc châu Âu, ẩm thực Trung Quốc và có mật độ giao thông giống với Triều Tiên. Bởi vì, vào ban ngày, nơi đây có thể làm nền chụp ảnh cưới cho vài người dân bản địa, vào ban đêm, thị trấn trở nên đặc biệt tĩnh lặng.

Những thị trấn bản sao khác người Trung Quốc xây bắt chước Paris, Berlin, London, hay thị trấn viễn Tây ★ 10 Điểm du lịch được xếp hạng hàng đầu ở Jackson Hole ★ - Điểm Thu HúT KháCh Du Lịch cũng lâm vào tình trạng tương tự.

Ở nhiều nơi khắp Trung Quốc, số nhà vượt trội hơn số người ở. Hàng dài những căn hộ, thậm chí cả thành phố hầu như hoặc hoàn toàn rỗng tuếch. Số bỏ hoang là xấp xỉ 50 triệu căn, là 22% tổng số đơn vị nhà ở thành thị của Trung Quốc.

Nhưng những căn hộ ấy không vô chủ. Không hề.

Năm 2008, kinh tế thuận lợi và mọi người đều hướng đến mua nhà lần đầu.

Năm 2018, đa số bắt đầu hướng đến mua căn nhà thứ hai, và thứ ba.

Nhưng nhà ở không hề rẻ.

ở Los Angeles, giá nhà là 2077 đôla /m2

ở Thẩm Quyến, giá nhà là 2641 đôla / m2

ở Hong Kong, giá nhà là 5075 đôla /m2

lương:

Thu nhập trung bình năm ở Thẩm Quyến là 7500 đôla

Thu nhập trung bình năm ở Los Angeles là 60 000 đôla

Có gì đó sai sai?

Người Trung Quốc mua nhà giống như người Mỹ mua xe. Nhưng bỏ hoang. Cũng không rõ tiền ở đâu ra, hay tại sao lại xây.

Lời giải thích thông thường là chính phủ Trung Hoa anh hùng quá tuyệt vọng muốn tăng trưởng kinh tế cho nên đã khẩn cấp xây cầu nơi hoang vắng và xây nhà để khoe.

Phải không?

Nhìn vào hệ thống chính trị Trung Quốc.

Chính phủ trung ương là tầng cao nhất của đảng duy ngã độc tôn.

Tại đây luật được viết và số phận của quốc gia được định đoạt.

Bắc Kinh có thẩm quyền tối thượng, chỉ định tất cả từ thư ký đến thống đốc, và sẵn sàng hoán đổi vị trí (thuyên chuyển công tác) bất cứ đồng chí nào tín nhiệm cao gây được sức ảnh hướng quá lớn ở địa phương.

Dưới nó là mạng lưới cơ sở: 22 tỉnh vùng, 4 tỉnh tí hon, 4 khu tự trị và 2 đặc khu hành chính (Macao và Hong Kong)

Dưới nữa là 334 quận huyện. Hạt, thị trấn và làng nhỏ không đáng kể.

Rõ là, giống như California quan tâm đến vấn đề khác với Texas hay Florida, Trung Quốc lớn như vậy nên lợi ích của tỉnh xuất khẩu ven biển như Thẩm Quyến sẽ rất khác với những nơi, ví dụ, miền độc lập như Nội Mông.

Cho nên, dù Bắc Kinh viết luật, các thành phố áp dụng và cưỡng chế thi hành sẽ khác nhau.

Và đây là vấn đề:

Thành thị giữ lại 40% nguồn thu, nhưng phải tự chi trả cho 80% chi phí (nộp 60% thuế thu được cho Bắc Kinh, được Bắc Kinh trả lại cho 20% tổng kinh phí hoạt động).

Rõ là họ sẽ phải tự tìm nguồn thu nhập.

Trò vui bắt đầu.

Ở Trung Quốc, đất nông thôn thuộc sở hữu toàn dân, mọi người đồng sở hữu, nhưng cũng có nghĩa là không của ai hết. Do đó, không phải là nơi để xây căn hộ cao cấp.

May mắn cho thành phố, họ có quyền lực để chuyển đổi đất từ nông thôn lên thành thị, đất thành thị có thể xây dựng.

Nói cách khác, họ sở hữu cỗ máy in tiền.

Đầu tiên, thành phố mua đất nông thôn giá rẻ, rồi chuyển đổi mục đích sử dụng thành đất thành thị, cuối cùng bán cho nhà đầu tư, giờ đây với giá cao hơn rất nhiều.


JXAfu1.md.jpg

Nhưng chưa đủ.

Vì thành phố cần rất nhiều tiền, và các nhà đầu tư thì cũng cần kinh phí xây dựng.

Vay tiền.

Ở Mỹ, chính quyền bang được vay.

Ở Trung Quốc, chính quyền địa phương bị cấm vay. Tuy nhiên, có một lỗ hổng trong luật để khai thác. Thành phố có thể thành lập Cơ sở tài trợ chính quyền địa phương (Local Government Financing Vehicles), thực chất là một công ty sở hữu nhà nước, đem đất đô thị cho công ty, và công ty này có thể làm điều mà chính quyền không thể: Vay.

Vay tiền xong xây đường, trường học, và đôi khi hứng chí lên, một vài bản sao của thị trấn nước Áo.

Kết hợp lại, đầu tư xây dựng hiệu quả đến nỗi, có năm thu nhập từ đất đai chiếm đến 40% tổng doanh thu của chính quyền cơ sở.

Thêm vào đó, xây dựng làm tăng trưởng GDP, nhân viên nước nhà nhận công lao, được đề bạt.

Win - win?

Cho đến khi bong bóng nhà đất vỡ, doanh thu của thành phố giảm sút, trong khi những khoản nợ vẫn còn đó.

Bắc Kinh muốn tránh khủng hoảng nhà đất, nhưng thành phố chỉ mong sống và các thống đốc muốn hoàn thành nhiệm vụ phát triển để được thăng chức. Một tình huống kỳ cục, chỉ có thể giải quyết bằng mở rộng xây dựng.

Và họ đã tìm đến Trương Tam Phong.

Dãy núi Võ Đang theo hướng đông tây nằm ngang qua phía nam Thập Yển. Thập Yển là nơi đặt cơ quan trụ sở của Dongfeng Motors công ty sản xuất xe tải, buýt và công lớn của Trung Quốc. Báo Mỹ còn tán dương Thập Yển sánh ngang Detroit của Trung Hoa. Tuy nhiên lưu ý là thành phố Trường Xuân tỉnh Cát Lâm, Trùng Khánh, và Vũ Hán cũng đều được họ ca ngợi là Detroit.

DongFeng, xe Trung Quốc lặng lẽ gia nhập thị trường Việt Nam

Tương truyền rằng người Trung Quốc đã bỏ ra 2 tỷ đôla thuê Trương Tam Phong đánh nổ bay nhiều đỉnh núi khu vực Thập Yển để xây dựng Đường sắt cao tốc kết nối Thập Yển – Vũ Hán. Nhiều người vẫn tỏ ra quan ngại sâu sắc cho sức khỏe của cụ Trương sau sự kiện này.

Dù sao thì, đường sắt cao tốc Vũ Hán – Thập Yển kéo dài 400km, khởi công năm 2009, đã mở đón hành khách vào ngày 29/11/2019


Những công ty nhận công trình, bị bắt buộc phải xây dựng theo chỉ đạo chính trị, cho nên thường phải xây nhà tốc độ nhanh chất lượng thấp cho kịp về nhà xem đại hội đảng.

Vậy tại sao người ta lại mua nhà chất lượng thấp?

Và tại sao họ còn chen nhau mua nữa?

Ừ thì.

Chính sách một con dẫn đến chênh lệch giới. Nam giới tuyệt vọng tìm bạn đời. Hi vọng duy nhất của thằng đàn ông để có vợ là phải sở hữu ít nhất một căn nhà. Đó là xã hội quy định như vậy.

Với nhiều người, bất động sản không chỉ là cơ hội, nó còn là tuyệt đối cần thiết trong xã hội. Vì vậy, họ hàng gia đình bạn bè chung tay đổ tiền giúp con cái mua nhà. Và vì thế, dù GDP bình quân chỉ gần 9000 đôla, họ vẫn đủ tiền trang trải cho những căn nhà đắt đỏ nhất hành tinh.

Yếu tố nữa là công dân Trung Quốc tiết kiệm đến mức keo kẹt, một mình một xếp hạng, gấp đôi dân Thụy Sĩ thứ hai, trong khi dân châu Âu nói chung để dành 4% thu nhập, dân Trung Quốc để dành 40%

Nhưng đầu tư vào đâu?

Thị trường chứng khoán nội địa Trung Quốc quá mạo hiểm.

Ngân hàng thì sở hữu nhà nước, được coi là bất ổn.

Chỉ còn bất động sản.

Riêng bất động sản chiếm đến 70% tài sản của các hộ gia đình.

Và thuế nhà đất định kỳ bằng 0. Do thuế chỉ cần trả trước một lần, cho nên tại sao không mua ngay lập tức, và giữ chắc tài sản ấy.

Kết hợp lại, mọi người đều mua nhà. 90% người Trung Quốc sống trong nhà mình, trong khi châu Âu 69% và Mỹ 64%

Trong số những người chưa có nhà, 94% số dưới 40 tuổi cũng có kế hoạch mua trong 5 năm tới.

Làn sóng lan sang châu Mỹ với du học sinh, ví dụ tại Vancouver Canada, đầu năm 2018 đề luật áp 20% thuế mua nhà nếu là người nước ngoài.

Kỳ cục là, mặc dù ở Bắc Kinh hay Hong Kong có người phải ngủ dưới ga tàu điện ngầm, 50 triệu căn bỏ hoang không ai thuê. Những căn này không chỉ là nhà hoang không nội thất, đúng nghĩa chỉ có tường bê tông, chúng còn thường tọa lạc bên ngoài trung tâm thành phố, nơi không có nhiều việc làm. Giả định rằng, sau tất cả người ta sẽ đến ở, và đầu cơ sẽ tu thành chín quả.

Phía đông Thượng Hải, ví dụ, từng bị nhà kinh tế Milton Friedman cười nhạo vì hoàn toàn trống rỗng. Nhưng hôm nay thì Thượng Hải là thủ phủ tài chính của thế giới với GDP 400 tỷ đôla, chúng ta có thể nói “chó sủa đoàn người cứ đi”.

Trung Quốc vẫn đang trong quá trình chăn dắt 300 triệu dân nông thôn lên thành thị, và hẳn là họ cần nơi ở. Chắc chắn, nhiều thành phố sẽ lấy lại sức sống.

Liệu có xuôi chèo mát mái như vậy?

Trước hết, chủ yếu những căn bỏ hoang có giá đắt đỏ, là nhà thương mại. Nông dân không mua nổi.

Và, những căn nhà này có hạn sử dụng.

Ở Trung Quốc, chỉ được phép sở hữu tòa nhà, nhưng đất thì chỉ được phép thuê, thuê từ chính phủ trong 70 năm.

Nhưng 70 năm đã là quá lâu. Giống Apple vui mừng nếu bạn muốn nâng cấp Iphone, thầu xây dựng ở Trung Quốc có động cơ để xây nhà ẩu, ăn bớt nguyên vật liệu vì đằng nào cũng xây mới sau vài chục năm.

Thành phố tiếp tục vay, giá nhà tiếp tục tăng. Bắc Kinh biết về bong bóng, rủi ro, đã thực hiện kiềm hãm tốc độ vay, kiềm hãm chính quyền các địa phương, và đánh thuế bất động sản, như Thượng Hải.

Tuy nhiên bất động sản gắn bó mật thiết với GDP, cho nên mọi giải pháp đều dè dặt sợ kìm hãm nền kinh tế. Trong những thập kỉ tới, thế giới sẽ theo dõi xem Trung Quốc làm thế nào để tỉ mỉ cân bằng những thử thách khổng lồ (nợ, tồn kho bất động sản) với khát vọng kiên quyết tăng trưởng kinh tế và thức tỉnh giấc mơ Trung Hoa (của mấy thằng Bắc Kinh bị khùng).
 
China đang ép buộc đẻ 1 con.
Giờ đơn giản
Game Easy
ép buộc đẻ 2 con
Dân số tăng lên gấp đôi
Học sinh sinh viên tăng gấp đôi
Công nhân lao động tăng gấp đôi
Nhu cầu nhà cửa tăng gấp đôi
Nền kinh tế tăng gấp đôi GDP
 

Có thể bạn quan tâm

Top