Nhìn Du Thiên ra nghĩa trang gào thét, tôi chợt nhớ hồi Covid! Có một nghệ sỹ bỗng xách kèn thổi ở bịnh viện thu dung. Tài năng của anh thì khỏi chê, nhưng nơi con người oằn mình giành giựt từng hơi thở, tiếng sacxophone não nề nghe tựa tiếng triệu hồi của tử thần, hơn là dòng âm thanh xoa dịu. Nói theo kiểu bình dân thì: Pà mịa, người ta chưa chết đã tới thổi đám ma.
Vậy mới thấy đâu phải nơi nào muốn thổi là thổi, muốn hát là hát?
Biết Du Thiên yêu nước, nhưng không ngờ yêu dữ quá! Rất muốn hỏi Thiên câu này: Vào trưa ba mươi tết, Thiên có cùng gia đình đón ông bà? Nếu có, chắc Thiên sẽ hiểu cái tinh tế trong từng nấu nướng, bày biện, cái rưng rưng trong từng bái lạy và cái thiêng liêng của mùi khói hương toả trong không gian yên bình của cửa nhà.
Du Thiên tin vào thế giới bên kia không? Nếu tin, Thiên phải biết rằng đó là thế giới không dành cho những xôn xao dương thế! Nếu tin, Thiên sẽ toát mồ hôi khi nhận ra rằng anh linh không dễ dãi. Lòng thành hay không, họ biết cả đấy, Thiên ạ.
P/s: Trên lối “vào” nghĩa trang
Nghe những lời… linh hồn.