25123012
Súng hết đạn
Thay vì săn đón và nịnh bợ VN vì VN là công xưởng thứ 2 thế giới với giá lao động rẻ mạt hơn TQ, chế độ độc tài toàn trị như TQ, nên cũng dễ hiểu khi VN là điểm đến hấp dẫn với các doanh nghiệp muốn xây dựng nhà máy sản xuất ở VN. Nhưng khi mức lương người dân VN đang ngày càng cao lên, VN đánh mất lợi thế công xưởng thứ 2 thế giới, các bên đã không còn mặn mà với VN mà bắt đầu xoay trục sang Ấn Độ, Indo .Có thể thấy rõ áp lực chọn phe giữa phương tây, Nga hoặc TQ đang dồn ép VN vào con đường "phải chọn" .
Về kinh tế :
Dù được phía lãnh đạo VN công khai mời gọi, bên ngoại giao chạy hết công suất để lobby nhưng nhà trắng đã thẳng thừng từ chối cho biden ghé thăm VN nhân sự kiện ông ghé Cam và Indo!
Giờ đây có lẽ Mỹ đã không còn mặn mà với VN nữa khi họ đã chìa củ cà rốt ra nhưng liên tục bị từ chối.
Nếu ko có sự hỗ trợ và ưu đãi của các khoản vay của Mỹ thì kinh tế VN suy thoái và buộc phải vay bên khác với cọng dây tròng vào cổ, chẳng hạn như vay TQ
Về quân sự :
Châu Âu vừa duyệt thông qua công nhận Nga là nhà nước khủng bố, bất cứ ai giao dịch quân sự, khí tài với Nga đều sẽ nhận lệnh trừng phạt của Châu Âu. Mà VN thì trước giờ vẫn thường mua vũ khí của Nga bởi vì Nga cho trả góp, còn mua của những nước khác thì phải trả đứt, mà VN thì tiền ko đủ chi tiêu thì lấy tiền đâu mà trả đứt. Mà TQ thì luôn lăm le xâm lược biên giới VN như tằm ăn dâu
Về Nga :
Việc VN đang muốn thoát khỏi sự lệ thuộc vũ khí của Nga đang làm mất lòng Nga, hậu quả là trong danh sách các quốc gia thân thiện mà Nga đưa ra thì ko có tên VN trong đó. Nga bắt đầu cũng ko muốn giành ưu đãi cho VN nữa và đang xoay trục về Ấn Độ và các nước Trung Đông
Về TQ :
Khỏi cần nói ai cũng biết VN cơ bản có thể nói đang bị TQ đô hộ vì TQ kiểm soát phần lớn kinh tế VN, đường lối chính sách ngoại giao của VN cũng phải nhìn sắc mặt TQ nếu muốn phát biểu hoặc muốn làm gì.
Việt nam trước nay luôn bị thâm hụt thương mại nghiêm trọng với Trung quốc vấn đề này ngày càng trở nên trầm trọng hơn.
Hiểu một cách đơn giản thì năng lực xuất khẩu hàng hoá của VN phụ thuộc rất nhiều vào nguyên liệu sản xuất đến từ Trung quốc. Và nếu nguồn cung này gián đoạn thì chuỗi sản xuất của Việt Nam sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Với một đất nước có độ mở về xuất nhập khẩu lớn như Việt Nam thì đó là một rủi ro rất lớn.
Hàng hoá Trung quốc vốn nổi tiếng là hàng hoá giá rẻ, đặc biệt do ở ngay cạnh Trung quốc nên đối với Việt Nam, hàng Trung quốc lại càng rẻ hơn nhờ di chuyển trực tiếp qua đường bộ từ đó rút ngắn thời gian vận chuyển và bảo quản.
Nếu không có hàng Trung quốc thì Việt nam buộc phải tìm nguồn cung mới cho hàng hoá nguyên liệu. Chưa nói tới việc có tìm được nguồn thay thế không, trong trường hợp tìm được thì gần như chắc chắn nguồn cung mới đó sẽ có giá cao hơn so với nguồn hàng từ Trung quốc cung cấp. điều đó sẽ khiến :
1. Chi phí hàng hoá VN sản xuất ra sẽ tăng lên, năng lực đáp ứng hàng hoá sẽ bị nhiều cản trở cả từ về giá cũng như là thời gian. Thử nghĩ xem ngoài Trung quốc, xung quanh Việt Nam còn quốc gia nào có thể có năng lực cung ứng nguyên liệu cho Việt Nam sản xuất hàng hoá???
2. Hàng hoá trở nên khan hiếm hơn và có thể sẽ tác động làm cho lạm phát gia tăng. Lạm phát tăng thì áp lực lãi suất cũng tăng lên. Từ đó khiến cho nền kinh tế không tiếp cận được vốn vay giá rẻ.
Có thể thấy đối với Doanh nghiệp nói riêng hay nền kinh tế nói chung, việc tách khỏi Trung Quốc sẽ tạo ra áp lực kép về chi phí ( chi phí sản xuất + chi phí sử dụng vốn ).
Về kinh tế :
Dù được phía lãnh đạo VN công khai mời gọi, bên ngoại giao chạy hết công suất để lobby nhưng nhà trắng đã thẳng thừng từ chối cho biden ghé thăm VN nhân sự kiện ông ghé Cam và Indo!
Giờ đây có lẽ Mỹ đã không còn mặn mà với VN nữa khi họ đã chìa củ cà rốt ra nhưng liên tục bị từ chối.
Nếu ko có sự hỗ trợ và ưu đãi của các khoản vay của Mỹ thì kinh tế VN suy thoái và buộc phải vay bên khác với cọng dây tròng vào cổ, chẳng hạn như vay TQ
Về quân sự :
Châu Âu vừa duyệt thông qua công nhận Nga là nhà nước khủng bố, bất cứ ai giao dịch quân sự, khí tài với Nga đều sẽ nhận lệnh trừng phạt của Châu Âu. Mà VN thì trước giờ vẫn thường mua vũ khí của Nga bởi vì Nga cho trả góp, còn mua của những nước khác thì phải trả đứt, mà VN thì tiền ko đủ chi tiêu thì lấy tiền đâu mà trả đứt. Mà TQ thì luôn lăm le xâm lược biên giới VN như tằm ăn dâu
Về Nga :
Việc VN đang muốn thoát khỏi sự lệ thuộc vũ khí của Nga đang làm mất lòng Nga, hậu quả là trong danh sách các quốc gia thân thiện mà Nga đưa ra thì ko có tên VN trong đó. Nga bắt đầu cũng ko muốn giành ưu đãi cho VN nữa và đang xoay trục về Ấn Độ và các nước Trung Đông
Về TQ :
Khỏi cần nói ai cũng biết VN cơ bản có thể nói đang bị TQ đô hộ vì TQ kiểm soát phần lớn kinh tế VN, đường lối chính sách ngoại giao của VN cũng phải nhìn sắc mặt TQ nếu muốn phát biểu hoặc muốn làm gì.
Việt nam trước nay luôn bị thâm hụt thương mại nghiêm trọng với Trung quốc vấn đề này ngày càng trở nên trầm trọng hơn.
Hiểu một cách đơn giản thì năng lực xuất khẩu hàng hoá của VN phụ thuộc rất nhiều vào nguyên liệu sản xuất đến từ Trung quốc. Và nếu nguồn cung này gián đoạn thì chuỗi sản xuất của Việt Nam sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Với một đất nước có độ mở về xuất nhập khẩu lớn như Việt Nam thì đó là một rủi ro rất lớn.
Hàng hoá Trung quốc vốn nổi tiếng là hàng hoá giá rẻ, đặc biệt do ở ngay cạnh Trung quốc nên đối với Việt Nam, hàng Trung quốc lại càng rẻ hơn nhờ di chuyển trực tiếp qua đường bộ từ đó rút ngắn thời gian vận chuyển và bảo quản.
Nếu không có hàng Trung quốc thì Việt nam buộc phải tìm nguồn cung mới cho hàng hoá nguyên liệu. Chưa nói tới việc có tìm được nguồn thay thế không, trong trường hợp tìm được thì gần như chắc chắn nguồn cung mới đó sẽ có giá cao hơn so với nguồn hàng từ Trung quốc cung cấp. điều đó sẽ khiến :
1. Chi phí hàng hoá VN sản xuất ra sẽ tăng lên, năng lực đáp ứng hàng hoá sẽ bị nhiều cản trở cả từ về giá cũng như là thời gian. Thử nghĩ xem ngoài Trung quốc, xung quanh Việt Nam còn quốc gia nào có thể có năng lực cung ứng nguyên liệu cho Việt Nam sản xuất hàng hoá???
2. Hàng hoá trở nên khan hiếm hơn và có thể sẽ tác động làm cho lạm phát gia tăng. Lạm phát tăng thì áp lực lãi suất cũng tăng lên. Từ đó khiến cho nền kinh tế không tiếp cận được vốn vay giá rẻ.
Có thể thấy đối với Doanh nghiệp nói riêng hay nền kinh tế nói chung, việc tách khỏi Trung Quốc sẽ tạo ra áp lực kép về chi phí ( chi phí sản xuất + chi phí sử dụng vốn ).