Con tin đồn 8 keo hẹo

Kiloph

Già làng
Vatican-City
TIỂU SỬ NGUYỄN TẤT TRUNG

Ông Nguyễn Tất Trung sinh năm 1956 tại Hà Nội. Cha là Nguyễn Sinh Cung (1890-1969, Nghệ An). Mẹ là Nông Thị Xuân (1932-1957, Cao Bằng).

Mẹ ông Trung là y tá người Tày, làng Hà Mạ, xã Hồng Việt, huyện Hoà An. Bà là 1 trong ít nhất 3 cô giao liên được Bộ Chính trị (theo yêu cầu của Chủ tịch nước Hồ Chí Minh) chọn để phục vụ lãnh tụ.

Ông Trung ra đời tháng 3/1956 trong sự giấu diếm của Bộ Chính trị vì sự sáng ngời của lãnh tụ. Một mặt, bà Xuân muốn có một danh phận chính thức nên đã vượt qua lằn ranh đỏ.

Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn trước khi tạo ra một vụ tai nạn giao thông, dừng cuộc đời bà ở tuổi 25 thì cũng đã kịp thử bạn gái lãnh tụ một lần.

Cậu bé Nguyễn Tất Trung hơn 1 tuổi được giao cho cô giao liên thứ hai là bà Đặng Thị Ngọc Lan (1932-2020, Phan Thiết) nuôi dưỡng.

Cứng cáp, hơn 2 tuổi, Trung được giao cho nhà tướng Chu Văn Tấn làm con nuôi, đổi tên thành Chu Văn Trung (ảnh gia đình tướng Tấn xem trong bình luận). Đây là quãng đời đẹp nhất của Đại tá QĐND Nguyễn Tất Trung - theo như những gì ông kể lại sau này.

Năm 1962, Chu Trung buộc phải rời nhà cha mẹ nuôi, vào ở Trung tâm trẻ mồ côi do dị nghị. Vài năm sau, Vũ Kỳ - thư ký của Chủ tịch Hồ Chí Minh vì quá thương, đã nhận về làm con nuôi. Một lần nữa Trung được đổi tên thành Vũ Trung.

Bốn năm sau, Trung vào học Trường Thiếu sinh quân Trỗi. Mười sáu tuổi, Trung lên đường vào Nam đánh Mỹ. Ông đã từng có mặt tại chảo lửa Thành cổ Quảng Trị.

Thống nhất đất nước, Trung về lại Hà Nội hoàn thành lớp phổ thông trung học khi đã hơn 20 tuổi.

1995, con trai tướng Nguyễn Chí Thanh là Nguyễn Chí Vịnh đưa Trung về làm việc tại Tổng cục 2 - Tổng cục tình báo quân đội. Tháng 2/2021 ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá.

Năm 1990, Đại tá Nguyễn Tất Trung kết hôn với bà Lưu Thị Duyên (1967), 1992 họ sinh hạ được một cậu con trai, đặt tên là Vũ Thành. Hiện Thành là một người dân bình thường sống ở Hà Nội.

Năm 2025, Nguyễn Tất Trung tuổi cao, sức yếu, gặp tai biến. Sức khoẻ đi xuống từ đó. Ngày 14/6/2026, bỗng thấy khó thở, ông được đưa vào bệnh viện và mất tại đây, chấm dứt một cuộc đời đầy gian truân, cay đắng.

Nguyễn Tất Trung không cần tiền, không cần danh vọng, quân hàm. Thứ mà nếu ông cố gắng đòi hỏi, cũng có thể có được. Thứ mà ông thèm khát nhất là được thừa nhận. Được một lần người đời công nhận bố mẹ ông là ai.

An nghỉ nhé, một cuộc đời. Cuối cùng thì những trăn trở đó của ông cũng đã khép lại. Có thể không nhiều người dân Việt Nam biết về thân phận ông, nhưng không phải là không ai biết.

Bài viết tham khảo nội dung của Nông Văn Tiềm / Báo Tiếng Dân.
 

Có thể bạn quan tâm

Top