

Con trai Anh hùng LLVTND nhoè nước mắt khi 'xuyên không' nghe Bác Hồ đọc Tuyên ngôn độc lập - Báo và Đài Phát thanh Truyền hình Lạng Sơn
Tin tức mới nhất, chính thống, chính xác

Ông Nguyễn Xuân Cường, con trai của Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân và Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Trong biển người lặng lẽ xếp hàng, một dáng hình khiến chúng tôi chú ý. Người đàn ông tóc bạc, dáng đi khoan thai, nắm chặt bàn tay đứa cháu nhỏ, đi bên cạnh là con gái. Ông - Nguyễn Xuân Cường, 68 tuổi, con trai của Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Nguyễn Hòa và Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nghiệp.
Ông cùng gia đình vượt chặng đường dài từ Bình Định ra Hà Nội, để được tận mắt chứng kiến giây phút Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập bằng công nghệ thực tế ảo.
“Đây không chỉ là một cuộc tham quan. Với tôi, đây là một sự trở về, là ký ức của máu thịt. Tôi là con trai của Anh hùng LLVTND và Mẹ Việt Nam Anh hùng, vì vậy, mỗi khoảnh khắc lịch sử của dân tộc đều in hằn trong tâm trí, như một phần trong dòng máu", ông Cường xúc động nói.
Ngồi chờ đến lượt, ông Cường kể lại câu chuyện của cha mẹ mình, giọng chậm rãi, ánh mắt xa xăm.
Cha ông - Liệt sĩ, Anh hùng LLVTND Nguyễn Hòa là một người lính kiên trung, đã cống hiến và hy sinh trong chiến tranh. Mẹ ông - Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nghiệp đã tiễn chồng con ra trận, chịu đựng mất mát để Tổ quốc được trường tồn.

Ông Cường cùng con và cháu gái đắm chìm trong khoảnh khắc "xuyên không".
“Khi còn nhỏ, tôi đã được nghe kể về ngày 2/9/1945, ngày mà cả dân tộc cùng cất tiếng hô ‘Độc lập!’. Dù chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng ký ức ấy ngấm vào tôi qua từng câu chuyện, qua từng vết thương, qua ánh mắt cha mẹ mình. Bởi vậy hôm nay, khi được chính tai nghe giọng Bác, được tận mắt thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong công nghệ VR, tôi có cảm giác như được sống trong giây phút ấy, bên cạnh cha mẹ, bên cạnh hàng triệu đồng bào năm xưa", ông nói, giọng run run.
Vào khán phòng, khi ánh sáng dịu xuống, chiếc kính VR đưa ông về mùa thu cách đây 80 năm. Trước mắt ông Cường, Quảng trường Ba Đình hiện lên rộng lớn, rực rỡ sắc đỏ sao vàng. Và rồi, giọng Bác Hồ vang lên, dõng dạc, trầm hùng: “Hỡi đồng bào cả nước…”.
Ông Cường siết chặt tay con gái. Đứa cháu nhỏ bên cạnh mắt mở to, miệng lẩm nhẩm theo. Ông bật khóc.
“Giọng Bác thật gần. Cả đời tôi từng đọc, từng nghe qua loa đài, nhưng lần này, cảm giác như Bác đang đứng trước mặt mình. Tôi nghe mà tim mình run lên, nước mắt cứ thế rơi", ông thổn thức.