Công Hầu Bá Tử Nam. Phân phong tước vị

Vũ chỉ có cái dũng của hạng thất phu chứ ko mưu cao kế sâu và biết nhẫn nhịn như Bang. Cái chí đế vương của Bang đã bao trùm thiên hạ.
Đời Tây Hán, Sở Hạng Võ chiếm giữ đất Quang Trung còn Hán Lưu Bang vì thế lực yếu nên phải bị đày vào đất Bao Trung.

Trương Lương là bề tôi của Lưu Bang muốn tìm cách làm cho Hạng Võ bỏ đất Quang Trung, để Lưu Bang trở lại chiếm giữ. Trương Lương liền giả là đạo sĩ bị chứng phong ma, nói điên, nói cuồng, lưng buộc tiền đồng, tay áo đựng trái lê, áo sắn, giầy gai đánh trống, gõ mõ đi cùng đường, khi thì ở nơi chùa chiền miễu võ, khi thì đi lang thang khắp phố phường. Trẻ con ở chợ theo coi đông đầy. Lúc đầu trẻ con chưa quen còn ở xa xa, được vài hôm, chúng chẳng còn sợ sệt nữa nên xáp lại gần. Trong đám trẻ con ấy có một đứa trông có vẻ thông minh nên dắt lần vào miễu, không có ai Trương Lương mới lấy bánh và tiền cho nó rồi dạy nó hát: “Kim hữu nhất thân, cách bích diệu tinh, chỉ văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình, phú quý bất hườn hương như ý cẩm dạ hành”.

Khi đứa bé thuộc lòng câu hát, Trương Lương dặn nó về truyền lại cho những đứa khác, nếu có ai hỏi thì bảo là “trời dạy”. Đứa bé vâng lời. Bấy giờ, trẻ con ở chợ đều hát như thế cả.

Lời hát truyền đến tai vua Hạng. Nhà vua nghĩ: “Đó là trời xuống điêu ngôn”. Câu “Kim hữu nhất nhân”, là ám chỉ nhà vua. Còn câu “cách bích diệu linh, chỉ văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình” là nói nhà vua tuy đã có danh tiếng nhưng chưa được truyền rộng ra ngoài. Câu cuối “phú quý bất hườn hương như ý cẩm dạ hành” là có ý muốn nói nhà vua được thiên hạ mà chẳng về xứ sở thì cũng như mặc áo gấm đi đêm. Vì nghĩ như thế nên nhà vua sai người khởi công kiến thiết lại Bành Thành là cố hương của nhà vua và chọn ngày dời đô.

Có quan Gián nghị đại phu là Hàn Sanh khuyên can, cho lời điêu ngôn ấy chính là của người bày đặt, chứ không phải là của trời. Hàn Sanh nói:

- Bệ hạ làm chúa trong bốn biển cũng như cái mặt trời, ai lại chẳng thấy? Ông Mạnh Tử có nói rằng: “Hễ làm thiên tử rồi thì có một tấc đất nào mà chẳng phải là đất của mình, có một tên dân nào mà chẳng phải là tôi của mình, há kể có cái Bành Thành mà thôi sao?

Bá Vương quyết định không nghe. Hàn Sanh bước xuống thềm, ngước mặt lên trời than rằng:

“Thật là mộc hầu nhi quan” (ý nói là khỉ ướt đội mão nhưng lòng không phải là người).

Nghe lời châm biếm quá sâu cay và nặng nề, Bá Vương nổi giận truyền người dẫn Hàn Sanh ra chợ bỏ vô vạc đầu.

Tây Hán Chí
 
Lãnh chúa daimyo bên Nhật cũng có vùng đất riêng, quân đội riêng. Nhật hoàng chỉ là bù nhìn, còn shogun mới nắm thực quyền
 
Đời Tây Hán, Sở Hạng Võ chiếm giữ đất Quang Trung còn Hán Lưu Bang vì thế lực yếu nên phải bị đày vào đất Bao Trung.

Trương Lương là bề tôi của Lưu Bang muốn tìm cách làm cho Hạng Võ bỏ đất Quang Trung, để Lưu Bang trở lại chiếm giữ. Trương Lương liền giả là đạo sĩ bị chứng phong ma, nói điên, nói cuồng, lưng buộc tiền đồng, tay áo đựng trái lê, áo sắn, giầy gai đánh trống, gõ mõ đi cùng đường, khi thì ở nơi chùa chiền miễu võ, khi thì đi lang thang khắp phố phường. Trẻ con ở chợ theo coi đông đầy. Lúc đầu trẻ con chưa quen còn ở xa xa, được vài hôm, chúng chẳng còn sợ sệt nữa nên xáp lại gần. Trong đám trẻ con ấy có một đứa trông có vẻ thông minh nên dắt lần vào miễu, không có ai Trương Lương mới lấy bánh và tiền cho nó rồi dạy nó hát: “Kim hữu nhất thân, cách bích diệu tinh, chỉ văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình, phú quý bất hườn hương như ý cẩm dạ hành”.

Khi đứa bé thuộc lòng câu hát, Trương Lương dặn nó về truyền lại cho những đứa khác, nếu có ai hỏi thì bảo là “trời dạy”. Đứa bé vâng lời. Bấy giờ, trẻ con ở chợ đều hát như thế cả.

Lời hát truyền đến tai vua Hạng. Nhà vua nghĩ: “Đó là trời xuống điêu ngôn”. Câu “Kim hữu nhất nhân”, là ám chỉ nhà vua. Còn câu “cách bích diệu linh, chỉ văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình” là nói nhà vua tuy đã có danh tiếng nhưng chưa được truyền rộng ra ngoài. Câu cuối “phú quý bất hườn hương như ý cẩm dạ hành” là có ý muốn nói nhà vua được thiên hạ mà chẳng về xứ sở thì cũng như mặc áo gấm đi đêm. Vì nghĩ như thế nên nhà vua sai người khởi công kiến thiết lại Bành Thành là cố hương của nhà vua và chọn ngày dời đô.

Có quan Gián nghị đại phu là Hàn Sanh khuyên can, cho lời điêu ngôn ấy chính là của người bày đặt, chứ không phải là của trời. Hàn Sanh nói:

- Bệ hạ làm chúa trong bốn biển cũng như cái mặt trời, ai lại chẳng thấy? Ông Mạnh Tử có nói rằng: “Hễ làm thiên tử rồi thì có một tấc đất nào mà chẳng phải là đất của mình, có một tên dân nào mà chẳng phải là tôi của mình, há kể có cái Bành Thành mà thôi sao?

Bá Vương quyết định không nghe. Hàn Sanh bước xuống thềm, ngước mặt lên trời than rằng:

“Thật là mộc hầu nhi quan” (ý nói là khỉ ướt đội mão nhưng lòng không phải là người).

Nghe lời châm biếm quá sâu cay và nặng nề, Bá Vương nổi giận truyền người dẫn Hàn Sanh ra chợ bỏ vô vạc đầu.

Tây Hán Chí
Mày nói thêm về đám Môn khách thời Xuân Thu, Chiến Quốc đi. Có những ai thực sự tài năng giúp đc chủ lập công.
 
Sửa lần cuối:
Đám môn khách này tương tự gia thần bên Nhật, thực chất là quan lại riêng của các lãnh chúa
Được làm quan lại đã tốt. Một lũ ăn bám. kiểu gia nhân người hầu thôi.
Bao nhiêu môn khách của cả một thời đại cuối cùng có nhớ được mấy cái tên đâu. Chính sau này vì đám này mà bị vua nghi kị. Được cái đám này ngày xưa nó cũng là cái loa tuyên truyền. Vua mà động vào chủ nó đi hết hàng cùng nghĩ hẻm để rêu rao thì vua cũng sợ.
 
Được làm quan lại đã tốt. Một lũ ăn bám. kiểu gia nhân người hầu thôi.
Bao nhiêu môn khách của cả một thời đại cuối cùng có nhớ được mấy cái tên đâu. Chính sau này vì đám này mà bị vua nghi kị. Được cái đám này ngày xưa nó cũng là cái loa tuyên truyền. Vua mà động vào chủ nó đi hết hàng cùng nghĩ hẻm để rêu rao thì vua cũng sợ.
Quan lại cũng là lũ ăn bám của vua mà
 
Chờ các chuyên gia lịch sử vào đàm đạo
T từ nhỏ đã được ba t nhét chứ Bá vào tên đây, đúng bá vl, sau này ông lại đổi tên t sang chữ khác cao hơn nữa, thế là thọt luôn. Sau này mới biết là kỵ húy.
 
Thêm một điều là chữ quốc không được dùng để chỉ các lãnh địa này trước thời Hán mà từ đó là bang (State). Do Lưu Quý đổi tên thành Bang cho nên từ này thành huý, những từ khác có từ này phải đổi cách gọi. Do đó dịch “nước Tần, nước Nguỵ, …” e là không đúng
Chuẩn rồi. thời đó đéo thằng nào xưng là quốc vương. Mà xưng theo tước được ban. Tề Hoàn hầu, Tề hoàn công, Tấn văn công, Tào văn bá…vv Nhưng từ quốc vẫn đúng nhé. Vì mấy vùng tự trị đấy đều là một quốc gia hay một nước nhỏ.
Vùng Nhưng địch mọi rợ thời đó đã có hơn một trăm nước lớn nhỏ. Nhưng theo tao là do đông chu liệt quốc về vn dịch sai. Mà nó là kiểu các bộ lạc phụ thuộc hoặc liên kết vào. Trong liệt quốc cũng chép gọi là phụ dung, kiểu là một loại lệ thuộc nhưng tự trị.
 
Quan lại cũng là lũ ăn bám của vua mà
Nhưng nó có lương bổng, có chức tước. Được quy định về trang phục và gia nhân. Còn bọn này dcm đến ăn bám. Nó làm cho cái bếp ăn tập thể. khác đéo gì bọn đi xin cơm đâu. 3000 môn khách có khi Mạnh thường quân đéo nhớ được mấy cái tên.
 
Chuẩn rồi. thời đó đéo thằng nào xưng là quốc vương. Mà xưng theo tước được ban. Tề Hoàn hầu, Tề hoàn công, Tấn văn công, Tào văn bá…vv Nhưng từ quốc vẫn đúng nhé. Vì mấy vùng tự trị đấy đều là một quốc gia hay một nước nhỏ.
Vùng Nhưng địch mọi rợ thời đó đã có hơn một trăm nước lớn nhỏ. Nhưng theo tao là do đông chu liệt quốc về vn dịch sai. Mà nó là kiểu các bộ lạc phụ thuộc hoặc liên kết vào. Trong liệt quốc cũng chép gọi là phụ dung, kiểu là một loại lệ thuộc nhưng tự trị.
Bọn Tây dịch Chiến Quốc là Warring States chứ có dịch là Warring Countries đâu, thời Sengoku bên Nhật cũng là Chiến Quốc.
 
Nhưng nó có lương bổng, có chức tước. Được quy định về trang phục và gia nhân. Còn bọn này dcm đến ăn bám. Nó làm cho cái bếp ăn tập thể. khác đéo gì bọn đi xin cơm đâu. 3000 môn khách có khi Mạnh thường quân đéo nhớ được mấy cái tên.
Thì quan lại ăn lương của vua, chức tước là phân cấp của vua cho đám này. Còn môn khách ăn lương của chủ nó, chủ nó cũng có thể phân cấp các hạng và vị trí cho môn khách nếu muốn
 
Chuẩn rồi. thời đó đéo thằng nào xưng là quốc vương. Mà xưng theo tước được ban. Tề Hoàn hầu, Tề hoàn công, Tấn văn công, Tào văn bá…vv Nhưng từ quốc vẫn đúng nhé. Vì mấy vùng tự trị đấy đều là một quốc gia hay một nước nhỏ.
Vùng Nhưng địch mọi rợ thời đó đã có hơn một trăm nước lớn nhỏ. Nhưng theo tao là do đông chu liệt quốc về vn dịch sai. Mà nó là kiểu các bộ lạc phụ thuộc hoặc liên kết vào. Trong liệt quốc cũng chép gọi là phụ dung, kiểu là một loại lệ thuộc nhưng tự trị.
Mày nhầm lẫn giữa Xuân Thu và Chiến Quốc rồi
Xuân Thu nó còn lệ thuộc nhà Chu nó xưng là Công.
Vì lúc ấy vương chỉ có Chu Vương
Năm 334 TCN, Ngụy Huệ hầu và vua Hàn đến yết kiến Tề Uy vương, tôn vua Tề làm vương. Tề Uy vương không muốn xưng vương một mình, bèn mời vua Ngụy cũng xưng vương, sử gọi là Hội Từ châu tương vương.
Hai thằng này xưng vương đầu tiên sau đó 325 TCN Tần cũng bắt chước xưng vương Tần Huệ Vương, 324 đến lượt nước Hàn xưng vương
323 TCN đến phiên Yên Tống và Trung Sơn xưng vương
Từ đó thiên hạ thay nhau xưng vương và đánh nhau còn 7 nước tự xưng thất hùng chiến quốc
Xưng vương đồng nghĩa lập quốc
 
Sửa lần cuối:
Mày nhầm lẫn giữa Xuân Thu và Chiến Quốc rồi
Xuân Thu nó còn lệ thuộc nhà Chu nó xưng là Công.
Vì lúc ấy vương chỉ có Chu Vương
Năm 334 TCN, Ngụy Huệ hầu và vua Hàn đến yết kiến Tề Uy vương, tôn vua Tề làm vương. Tề Uy vương không muốn xưng vương một mình, bèn mời vua Ngụy cũng xưng vương, sử gọi là Hội Từ châu tương vương.
Hai thằng này xưng vương đầu tiên sau đó 325 TCN Tần cũng bắt chước xưng vương Tần Huệ Vương, 324 đến lượt nước Hàn xưng vương
323 TCN đến phiên Yên Tống và Trung Sơn xưng vương
Từ đó thiên hạ thay nhau xưng vương và đánh nhau còn 7 nước tự xưng thất hùng chiến quốc
Xưng vương đồng nghĩa lập quốc
Vẫn coi vua Chu là thiên tử mà mày. Sau khi vương nước Tần là Chiêu Tương diệt Chu thì mới là đúng là dựng nước
 
Mày nhầm lẫn giữa Xuân Thu và Chiến Quốc rồi
Xuân Thu nó còn lệ thuộc nhà Chu nó xưng là Công.
Vì lúc ấy vương chỉ có Chu Vương
Năm 334 TCN, Ngụy Huệ hầu và vua Hàn đến yết kiến Tề Uy vương, tôn vua Tề làm vương. Tề Uy vương không muốn xưng vương một mình, bèn mời vua Ngụy cũng xưng vương, sử gọi là Hội Từ châu tương vương.
Hai thằng này xưng vương đầu tiên sau đó 325 TCN Tần cũng bắt chước xưng vương Tần Huệ Vương, 324 đến lượt nước Hàn xưng vương
323 TCN đến phiên Yên Tống và Trung Sơn xưng vương
Từ đó thiên hạ thay nhau xưng vương và đánh nhau còn 7 nước tự xưng thất hùng chiến quốc
Xưng vương đồng nghĩa lập quốc
Mày đọc nhầm ah. tao có viết là thời chiến quốc thất hùng đâu. đến chiến quốc là 7 nước thâu tóm hết và xưng vương rồi.
Phải tình từ khi nhà Chu bị diệt hằn đã.
 
Mày đọc nhầm ah. tao có viết là thời chiến quốc thất hùng đâu. đến chiến quốc là 7 nước thâu tóm hết và xưng vương rồi.
Phải tình từ khi nhà Chu bị diệt hằn đã.
Chiến quốc chu chưa có bị diệt
Ông cố Tần Thủy Hoàng là người diệt nhà Chu
 
Vẫn coi vua Chu là thiên tử mà mày. Sau khi vương nước Tần là Chiêu Tương diệt Chu thì mới là đúng là dựng nước
Coi là thiên tử nhưng nó vẫn lập quốc
Giống như Việt Nam Triều Tiên vẫn coi vua Trung Hoa là thiên tử thôi
Nhà Hán nó cũng có chế độ nhiều quốc gia trong lòng một quốc gia
 
Coi là thiên tử nhưng nó vẫn lập quốc
Giống như Việt Nam Triều Tiên vẫn coi vua Trung Hoa là thiên tử thôi
Nhà Hán nó cũng có chế độ nhiều quốc gia trong lòng một quốc gia
Việt Nam nhà vua vẫn xưng với dân là thiên tử riêng mà. 7 nước hầu của nhà Hán chỉ được coi là lãnh địa của lãnh chúa thôi, chỉ ngang với các phụ dung, không có chính sách riêng, phải nhất quán với đình Hán
 
Thì quan lại ăn lương của vua, chức tước là phân cấp của vua cho đám này. Còn môn khách ăn lương của chủ nó, chủ nó cũng có thể phân cấp các hạng và vị trí cho môn khách nếu muốn
Quan và môn khách khác xa nhau
Quan tước là do vua bổ nhiệm có chức tước có lương thậm chí tước vị có quyền thế tập
Bọn môn khách không phải quan vì tụi công tử không có tư cách phong quan tước
Nên tụi này đúng nghĩa là làm công như bây giờ
Chả có gì ràng buộc tụi nó ngoài tín nghĩa
 
Việt Nam nhà vua vẫn xưng với dân là thiên tử riêng mà. 7 nước hầu của nhà Hán chỉ được coi là lãnh địa của lãnh chúa thôi, chỉ ngang với các phụ dung, không có chính sách riêng, phải nhất quán với đình Hán
Nhà Hán ban đầu nó có 10 nước chư hầu do Lưu Bang phân phong
Vì Lưu Bang học theo vừa Tần vừa Chu vừa chuyên chế tập trung của Tần vừa thả lỏng chư hầu của Chu
Nhưng chư hầu Hán đều phải là con cháu Lưu Bang mang họ Lưu sau khi Bang dẹp hết các chư hầu cùng mình đánh Hạng Vũ
Tụi chư hầu nó vẫn mang tư cách quốc gia vẫn là một nước.
Sau loạn thất chư hầu thì các chư hầu bị tước khá nhiều quyền đặc biệt sau thôi ân lệnh của Lưu Triệt Hán Vũ
Vua chư hầu chết đi trưởng tử kế vị nhưng thứ tử vẫn được chia nước trong nội bộ chư hầu đó.
Từ 10 chư hầu tách thành 42 chư hầu và suy yếu cùng cực.
Sau này khi thống nhất nước thì Gia Long cũng có hành vi khá giống Lưu Bang
Cũng tạo ra mấy nước chư hầu Ai Lao Vạn Tượng Chân Lạp Chiêm thành Thủy Xá Hỏa Xá và chia Việt Nam thành trấn để cai trị.
 
Nhà Hán ban đầu nó có 10 nước chư hầu do Lưu Bang phân phong
Vì Lưu Bang học theo vừa Tần vừa Chu vừa chuyên chế tập trung của Tần vừa thả lỏng chư hầu của Chu
Nhưng chư hầu Hán đều phải là con cháu Lưu Bang mang họ Lưu sau khi Bang dẹp hết các chư hầu cùng mình đánh Hạng Vũ
Tụi chư hầu nó vẫn mang tư cách quốc gia vẫn là một nước.
Sau loạn thất chư hầu thì các chư hầu bị tước khá nhiều quyền đặc biệt sau thôi ân lệnh của Lưu Triệt Hán Vũ
Vua chư hầu chết đi trưởng tử kế vị nhưng thứ tử vẫn được chia nước trong nội bộ chư hầu đó.
Từ 10 chư hầu tách thành 42 chư hầu và suy yếu cùng cực.
Sau này khi thống nhất nước thì Gia Long cũng có hành vi khá giống Lưu Bang
Cũng tạo ra mấy nước chư hầu Ai Lao Vạn Tượng Chân Lạp Chiêm thành Thủy Xá Hỏa Xá và chia Việt Nam thành trấn để cai trị.
Chư hầu nhà Hán quyền lực thua xa nhà Chứ kể cả lúc chưa có Thôi Ân Lệnh. Vua Hán có quyền ban bố chính sách khắp mọi vùng lãnh thổ như quốc quân thời Chu làm với đám quân (lãnh chúa) dưới quyền. Bọn Tây nó dịch vương thời cuối Chiến Quốc là Kings nhưng đám thời nhà Hán là Princes thôi, tương tự như bọn phiên vương nhà Minh vậy
 
Thêm một điều là chữ quốc không được dùng để chỉ các lãnh địa này trước thời Hán mà từ đó là bang (State). Do Lưu Quý đổi tên thành Bang cho nên từ này thành huý, những từ khác có từ này phải đổi cách gọi. Do đó dịch “nước Tần, nước Nguỵ, …” e là không đúng
State đc dịch là thành bang, tương đương với thành bang tự trị bên châu Âu thời cổ đại.
Ví dụ: Trung Quốc tương đương Hy Lạp thì Hàn, Triệu, Ngụy, Yên, Sở, Tần... tương đương với Athens, Sparta, Thebes...
Chẳng qua các văn tự dịch là nước, gọi lâu quen mồm nên sai lại thành đúng. Ngày bé xem phim, tao ko hiểu sao trong nước Chu lại có nước Lỗ, nước Tề, nước Triệu... Trong 1 nước lại có các nước nhỏ hơn. Sau mới hiểu
 
Nhưng nó có lương bổng, có chức tước. Được quy định về trang phục và gia nhân. Còn bọn này dcm đến ăn bám. Nó làm cho cái bếp ăn tập thể. khác đéo gì bọn đi xin cơm đâu. 3000 môn khách có khi Mạnh thường quân đéo nhớ được mấy cái tên.
Có Phùng Hoan là người tài, để tao viết 1 bài về ông này. Còn lại đa phần môn khách của MTQ toàn là lũ bắt gà, trộm chó
 

Có thể bạn quan tâm

Top