Công nghệ blockchain hay là những trò lố của giới tri thức elite Việt

Trong khi chúng m ngồi đây tranh luận xàm Lồn thì những team lớn blockchain đông lào mem nào cũng vài triệu đô giắt túi, thằng nào giàu thằng đấy đúng thế thôi nói nhiều làm gì
 
Trong khi chúng m ngồi đây tranh luận xàm lồn thì những team lớn blockchain đông lào mem nào cũng vài triệu đô giắt túi, thằng nào giàu thằng đấy đúng thế thôi nói nhiều làm gì

Bản thân tao cũng vài triệu đô giắt túi nhưng từ lao động khổ sai, kiếm miếng ăn từ những cái cụ thể cho xã hội mất gần chục năm chứ đéo phải kiểu lùa gà như chúng nó đây. Xã hội nát vl vì những thằng tư tưởng làm ăn chân chính đéo được lại nhảy đường tắt kiếm tiền từ đa cấp, coin đểu, lan var... Chửi ngu học lại tự ái dân tộc
 
Sứ mệnh của tao giờ là kiếm tiền thật nhiều bằng con đường chính đạo để vả vào mõm những thằng xạo lol "tiền nhiều thì bất kể làm gì để kiếm tiền cũng làm bố thiên hạ được". :vozvn (19):

Đm những bọn kiếm tiền bẩn thì rúc mẹ xuống cống đi, lên mạng xàm lol ba hoa cho bọn trẻ con nó theo chúng mày đi lừa đảo thiên hạ để nát bấy cái xã hội ra à
 
..
Sứ mệnh của tao giờ là kiếm tiền thật nhiều bằng con đường chính đạo để vả vào mõm những thằng xạo lol "tiền nhiều thì bất kể làm gì để kiếm tiền cũng làm bố thiên hạ được". :vozvn (19):

Đm những bọn kiếm tiền bẩn thì rúc mẹ xuống cống đi, lên mạng xàm lol ba hoa cho bọn trẻ con nó theo chúng mày đi lừa đảo thiên hạ để nát bấy cái xã hội ra à
Kiếm tiền từ ma toé cũng ngầu mà. He he.
 
..

Kiếm tiền từ ma toé cũng ngầu mà. He he.

Được ma toé đá như anh Heisenberg chả ngầu bỏ mẹ ra: sản phẩm lao động, trí óc chân chính, tiền trao cháo múc đéo phải lừa gạt bố con thằng nào kaka
 
Được ma toé đá như anh Heisenberg chả ngầu bỏ mẹ ra: sản phẩm lao động, trí óc chân chính, tiền trao cháo múc đéo phải lừa gạt bố con thằng nào kaka
Tiền bạc, lúc đéo có gì thì lại vui vẻ. Khi hàn vi nợ nần thì có động lực làm trả nợ. Tới khi có dư dả tí lại đâm ra lo phải đầu tư cái gì, xoay xòng ra sao cho đỡ lạm phát... Ôi, đau đầu ra phết.

Nhiều lúc tao cứ ước gì được sống một mình, đéo quan tâm lắm tới tiền bạc, làm chỉ cần đủ sống tối giản. Tao nhu cầu bản thân cực ít, xài toàn đồ rẻ tiền :))
 
Tiền bạc, lúc đéo có gì thì lại vui vẻ. Khi hàn vi nợ nần thì có động lực làm trả nợ. Tới khi có dư dả tí lại đâm ra lo phải đầu tư cái gì, xoay xòng ra sao cho đỡ lạm phát... Ôi, đau đầu ra phết.

Nhiều lúc tao cứ ước gì được sống một mình, đéo quan tâm lắm tới tiền bạc, làm chỉ cần đủ sống tối giản. Tao nhu cầu bản thân cực ít, xài toàn đồ rẻ tiền :))

Cá nhân tao thấy tiền đến tầm kiếm đưọc sau thuế 200k/năm là gần như max out nhu cầu sinh hoạt người bt rồi, thích đi du lịch lúc nào cũng đi được, nhà hàng ngon lành tuần ăn mấy buổi chả phải nuối tiếc nhiều, xe sang như cả Maybach hay Roll Royce thích thì mua trả góp cũng đéo phải quá khó khăn.


Nhưng nghịch lý là nhiều thằng nhu cầu tiêu xài cũng không quá nhiều nhưng nó đéo dừng chuyện kiếm tiền ở mức ấy. Căn nguyên của tiền là khi có quá nhiều nó còn thỏa mãn nhu cầu thể hiện cái tôi quyền lực nữa mày ạ. Xã hội quá nhiều thằng "ai nhiều tiền hơn là người ấy auto đúng" nên đôi lúc vẫn cứ phải kiếm tiền để làm phiền thiên hạ hoặc ko chí ít là để thiên hạ đéo làm phiền mình.
 
Cá nhân tao thấy tiền đến tầm kiếm đưọc sau thuế 200k/năm là gần như max out nhu cầu sinh hoạt người bt rồi, thích đi du lịch lúc nào cũng đi được, nhà hàng ngon lành tuần ăn mấy buổi chả phải nuối tiếc nhiều, xe sang như cả Maybach hay Roll Royce thích thì mua trả góp cũng đéo phải quá khó khăn.


Nhưng nghịch lý là nhiều thằng nhu cầu tiêu xài cũng không quá nhiều nhưng nó đéo dừng chuyện kiếm tiền ở mức ấy. Căn nguyên của tiền là khi có quá nhiều nó còn thỏa mãn nhu cầu thể hiện cái tôi quyền lực nữa mày ạ. Xã hội quá nhiều thằng "ai nhiều tiền hơn là người ấy auto đúng" nên đôi lúc vẫn cứ phải kiếm tiền để làm phiền thiên hạ hoặc ko chí ít là để thiên hạ đéo làm phiền mình.
Nói tí nữa lại quay về chủ đề tài sản, quyền lực. Chủ đề nóng bỏng ở mọi ngóc ngách cuộc sống, và lúc nào cũng rừng rực ở Xàm này :))
 
Tiền bạc, lúc đéo có gì thì lại vui vẻ. Khi hàn vi nợ nần thì có động lực làm trả nợ. Tới khi có dư dả tí lại đâm ra lo phải đầu tư cái gì, xoay xòng ra sao cho đỡ lạm phát... Ôi, đau đầu ra phết.

Nhiều lúc tao cứ ước gì được sống một mình, đéo quan tâm lắm tới tiền bạc, làm chỉ cần đủ sống tối giản. Tao nhu cầu bản thân cực ít, xài toàn đồ rẻ tiền :))
Mấy ai sống được vậy. Ông anh họ t hồi ra trường thất nghiệp mất 2 năm, gặp lúc nào cũng than giá mà có chỗ làm thì tốt. Rôi có việc làm ổn định lại muốn nhảy ra ngoài mở công ty. Mấy năm đầu ko lãi nhiều nhưng cũng túc tắc kiếm được 20-30 triệu sau khi trừ các chi phí. Chả hiểu nghe ai mà đầu tư thêm đống thiết bị, giờ bán ko được, việc thì ít hơn năm ngoái, làm ăn thất bát phải cắm sổ. Giờ ko còn khả năng gánh nợ, cả nhà có khi cuốn gói ra đường. Đời k biết đâu mà lần.
 
Nói tí nữa lại quay về chủ đề tài sản, quyền lực. Chủ đề nóng bỏng ở mọi ngóc ngách cuộc sống, và lúc nào cũng rừng rực ở Xàm này :))

Mày có vài sự lựa chọn ở Xam:
  • Quay lại quá khứ với thằng con gà rừng
  • Vlog chuyện thường ngày ở nương rẫy hạt điều và 1000 câu hỏi tại sao của thằng concu
  • Cuộc phiêu lưu vào thế giới illuminati của cháu Kuo
  • Các vấn đề phụ trị ;))
  • Còn lại là những thằng tạm quên đi cuộc sống bon chen kiếm tiền ở ngoài đời thật để vào đây tiếp tục nói chuyện... tiền :))
 
Mấy ai sống được vậy. Ông anh họ t hồi ra trường thất nghiệp mất 2 năm, gặp lúc nào cũng than giá mà có chỗ làm thì tốt. Rôi có việc làm ổn định lại muốn nhảy ra ngoài mở công ty. Mấy năm đầu ko lãi nhiều nhưng cũng túc tắc kiếm được 20-30 triệu sau khi trừ các chi phí. Chả hiểu nghe ai mà đầu tư thêm đống thiết bị, giờ bán ko được, việc thì ít hơn năm ngoái, làm ăn thất bát phải cắm sổ. Giờ ko còn khả năng gánh nợ, cả nhà có khi cuốn gói ra đường. Đời k biết đâu mà lần.
Đa số mọi người sẽ bị cuốn vào cái ham muốn có thêm, thêm nữa mãi như thế. Và rồi đi chệch cả hướng ban đầu như chủ đề của chủ thớt.

Đôi lúc tao cũng bị tâm lý như vậy. Nhưng do bản tính yếm thế, bi quan cộng với lười biếng, tao lại bình chân như vại. Ấy vậy mà tao vẫn nể ông đồng nghiệp (hơn tao 5 tuổi) lắm lắm. Trong khi thiên hạ xôn xao kiếm tiền, trade coin, chứng khoán, lão vẫn ngày ngày đi làm, chơi game mobile, bú vape, chả quan tâm mẹ gì tới xung quanh. Tao lúc nào cũng đùa "mẹ, anh sống ung dung như tiên ấy, em thèm".

Mà lão cũng chả giàu có gì, chỉ bình bình thôi.
 
Vaccin chứa thủy ngân và thủy ngân tác động lên não bộ như nào thì m xem clip này ko thì do thằng giáo sư top50 của m nó ngu và bị nhồi sọ ăn lương của elite nên mới bô bô như 1 con vẹt.

Ờ, cháu 11 điểm trên 10, đúng hết, khôn hết, nhất hết cả phần của thiên hạ rồi đấy. Thôi đi ra đi cho các chú các bác nhờ.
 
Mày có vài sự lựa chọn ở Xam:
  • Quay lại quá khứ với thằng con gà rừng
  • Vlog chuyện thường ngày ở nương rẫy hạt điều và 1000 câu hỏi tại sao của thằng concu
  • Cuộc phiêu lưu vào thế giới illuminati của cháu Kuo
  • Các vấn đề phụ trị ;))
  • Còn lại là những thằng tạm quên đi cuộc sống bon chen kiếm tiền ở ngoài đời thật để vào đây tiếp tục nói chuyện... tiền :))
Don't try :))

Lúc tao muốn bỏ Xàm duy nhất là vụ Đồng Tâm. Thất vọng vì sự man rợ và ngu dốt trong này. Tao có nhắn cho tml titoe để từ biệt, nó nhắn lại đại ý là: Xàm như một xã hội thu nhỏ, mày phải chấp nhận cả cái mày không thích, không thì mày té.

Tao bỏ Xàm vài tháng rồi vào lại. Và như cái comment của mày, thằng Mr.Ku trích lại ấy, trùng khớp với lý thuyết về nhân chủng học, xã hội học của Gustave Le Bon: Nhìn vào một dân tộc thì thành phần ở đỉnh chóp kim tự tháp sẽ quyết định tính chất, tinh thần của dân tộc đó như thế nào, không phải đám ở chân kim tự tháp. Thế nên Xàm này vẫn là nơi chơi được.
 
Đa số mọi người sẽ bị cuốn vào cái ham muốn có thêm, thêm nữa mãi như thế. Và rồi đi chệch cả hướng ban đầu như chủ đề của chủ thớt.

Đôi lúc tao cũng bị tâm lý như vậy. Nhưng do bản tính yếm thế, bi quan cộng với lười biếng, tao lại bình chân như vại. Ấy vậy mà tao vẫn nể ông đồng nghiệp (hơn tao 5 tuổi) lắm lắm. Trong khi thiên hạ xôn xao kiếm tiền, trade coin, chứng khoán, lão vẫn ngày ngày đi làm, chơi game mobile, bú vape, chả quan tâm mẹ gì tới xung quanh. Tao lúc nào cũng đùa "mẹ, anh sống ung dung như tiên ấy, em thèm".

Mà lão cũng chả giàu có gì, chỉ bình bình thôi.

Xã hội VN mà toàn những người như đồng nghiệp mày thì đã lên cường quốc từ lâu rồi mày ạ.

Đmẹ để lí giải sự hùng mạnh của xã hội Mẽo, tao dạo này tâm đắc nhất đoạn phim này trong The Wolf of Wall Street

 
Quay lại câu chuyện start-up, đáng nhẽ tao cũng sẽ phải thành một thằng trong cái đám lâu nhâu đấy, nhưng tao chọn một con đường khác, cũng lên báo chí, danh giá, kiếm ra tiền (tương đối khá với những người lao động chân chính nói chung chứ đéo thể so với lũ đi lừa đảo và đục khoét được). Nên nói chung con đường chân chính là có, mày chọn thế nào thôi, và đảm bảo nó đủ để cover mọi nhu cầu cơ bản của mày trong cuộc sống, nhưng vẫn có những áp lực nhất định. Hoặc một số thằng đỡ hơn thì chọn việc hơi lách luật một tí để làm ăn, đứng giữa ranh giới cái tốt, cái xấu và đéo biết sẽ đánh mất bản thân theo guồng quay của xã hội lúc nào.

Còn câu chuyện mấy thằng kia thì,...tao cũng không bàn chúng nó đúng hay sai, thực tế là sai tất cả rồi. Nhà nước đầu tư giáo dục cho chúng nó đi học hành, trong lúc đó thì thuê chuyên gia nước ngoài về làm, chờ ngày hôm nay đón chúng nó về, thay chân cho chuyên gia nước ngoài, rồi phổ cập lại cho thế hệ sau ở VN. Thì nó đã sai lầm từ cái bước đầu tư rồi. Con cháu lãnh đạo,...vv lâu nhâu chui vào lấy slot, giờ đội đấy lại về nước đục khoét. Nhưng đâu làm được gì, như một người đánh cá tung lưới ra rồi, giờ biết là đéo bắt được gì cũng phải thu lưới về thôi, nếu không thì mất cả chì lẫn chài à? Rồi chúng mày xem, giờ là giai đoạn thu lưới, vài năm trước, hiện tại và vài năm sau đội du học sinh sẽ được bổ nhiệm và bay lên như diều gặp gió. Còn chúng nó có làm ra cái quần què gì không thì...như tao nói ở trên.

Bản thân tao năm nào lên nói chuyện gặp các bác cũng bảo sao không về làm cho đất nước, tao từ chối bảo cháu vẫn còn đi cọ sát, học hỏi ở xứ người :)) Ngoài ra thì (tao không nói mấy thằng ở trên nhé), nhiều thằng cũng chỉ là con tốt để mấy thằng lãnh đạo cấp bộ đem ra làm truyền thông, làm con số để báo cáo lên trung ương. Tao với 9 năm làm gà chọi đi thi đấu ở Việt Nam và quốc tế còn lạ đéo gì. Cho nên nhiều lúc thấy chúng nó lên truyền thông nhiều quá cũng đừng trách chúng nó sáo rỗng, cũng là bị lợi dụng thôi.
 
Ko hiểu công nghệ lắm nhưng nãy ngồi trà đá có thằng bảo nó ngồi 3-4 ngày viết ra topken gì đấy rủ ae vào mua bán xong xả toàn x30-45 siêu vl nhể
 
Đợt tao đại diện Việt Nam và bộ 4T tham gia một contest của Nhật lâu lắm rồi, từ thời còn sinh viên, bọn Nhật nó còn đối xử với mình tốt hơn gấp đéo biết bao nhiêu lần Việt Nam và bộ 4 chân.

Ngẫm nó chán.
 
Quay lại câu chuyện start-up, đáng nhẽ tao cũng sẽ phải thành một thằng trong cái đám lâu nhâu đấy, nhưng tao chọn một con đường khác, cũng lên báo chí, danh giá, kiếm ra tiền (tương đối khá với những người lao động chân chính nói chung chứ đéo thể so với lũ đi lừa đảo và đục khoét được). Nên nói chung con đường chân chính là có, mày chọn thế nào thôi, và đảm bảo nó đủ để cover mọi nhu cầu cơ bản của mày trong cuộc sống, nhưng vẫn có những áp lực nhất định. Hoặc một số thằng đỡ hơn thì chọn việc hơi lách luật một tí để làm ăn, đứng giữa ranh giới cái tốt, cái xấu và đéo biết sẽ đánh mất bản thân theo guồng quay của xã hội lúc nào.

Còn câu chuyện mấy thằng kia thì,...tao cũng không bàn chúng nó đúng hay sai, thực tế là sai tất cả rồi. Nhà nước đầu tư giáo dục cho chúng nó đi học hành, trong lúc đó thì thuê chuyên gia nước ngoài về làm, chờ ngày hôm nay đón chúng nó về, thay chân cho chuyên gia nước ngoài, rồi phổ cập lại cho thế hệ sau ở VN. Thì nó đã sai lầm từ cái bước đầu tư rồi. Con cháu lãnh đạo,...vv lâu nhâu chui vào lấy slot, giờ đội đấy lại về nước đục khoét. Nhưng đâu làm được gì, như một người đánh cá tung lưới ra rồi, giờ biết là đéo bắt được gì cũng phải thu lưới về thôi, nếu không thì mất cả chì lẫn chài à? Rồi chúng mày xem, giờ là giai đoạn thu lưới, vài năm trước, hiện tại và vài năm sau đội du học sinh sẽ được bổ nhiệm và bay lên như diều gặp gió. Còn chúng nó có làm ra cái quần què gì không thì...như tao nói ở trên.

Bản thân tao năm nào lên nói chuyện gặp các bác cũng bảo sao không về làm cho đất nước, tao từ chối bảo cháu vẫn còn đi cọ sát, học hỏi ở xứ người :)) Ngoài ra thì (tao không nói mấy thằng ở trên nhé), nhiều thằng cũng chỉ là con tốt để mấy thằng lãnh đạo cấp bộ đem ra làm truyền thông, làm con số để báo cáo lên trung ương. Tao với 9 năm làm gà chọi đi thi đấu ở Việt Nam và quốc tế còn lạ đéo gì. Cho nên nhiều lúc thấy chúng nó lên truyền thông nhiều quá cũng đừng trách chúng nó sáo rỗng, cũng là bị lợi dụng thôi.

Tao ngày xưa muốn cũng lấy hb nhà nước đc rồi theo con đường sắp đặt sẵn như các thằng mày nói ấy. Mà bọn ấy là còn đéo có gì cần phải nhờ tô vẽ lên, tao thì chả cần phải buff về mặt thành tích.

Con đường tao nghĩ mãi rồi thấy chính đáng nhất vẫn là xây dựng trình độ và bản thân từ nước ngoài, thành ông này bà kia rồi sau này có gì muốn quay về cũng chả muộn. Mày biết đội Adatao ko? Các ông ấy là số ít Việt kiều chân chính về nước để buff các cháu trẻ sau này lên đấy.

Thôi tml năm sau kiếm đường vào big tech là chuẩn mẹ nó rồi. Khi nào biết đâu đấy va vào tao ở conference nào đấy thì buồn cười :vozvn (23):
 
hay lắm. Tao kiến nghị tml @Leuleuleu123 cùng những anh em tinh hoa khác của Xàm lập một biệt đội siêu anh hùng, biên thêm vài bài bóc bọn elite rởm đi. :spiderman:
 
Bản thân tao cũng vài triệu đô giắt túi nhưng từ lao động khổ sai, kiếm miếng ăn từ những cái cụ thể cho xã hội mất gần chục năm chứ đéo phải kiểu lùa gà như chúng nó đây. Xã hội nát vl vì những thằng tư tưởng làm ăn chân chính đéo được lại nhảy đường tắt kiếm tiền từ đa cấp, coin đểu, lan var... Chửi ngu học lại tự ái dân tộc
Lùa lol gì vậy m? M biết t đang nói đến ai ko? Bản thân mmo m cũng biết thế lol nào được hết các tut trick, mấy thằng t nói chúng nó cũng chả hại đến ai
 
Lùa lol gì vậy m? M biết t đang nói đến ai ko? Bản thân mmo m cũng biết thế lol nào được hết các tut trick, mấy thằng t nói chúng nó cũng chả hại đến ai

Nếu đéo hại ai thì mày vào nhầm topic mẹ nó rồi. Ko đọc bài chính tao chỉ viết về những đứa lùa gà coin ảo à?
 
Trăm năm bia đá cũng mòn
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ


Những tml làm ba cái trò mèo này người ta để ý bóc lại hết đấy. Tao để ý giới hàn lâm VN kín tiếng nhưng ai trong nghề thật giả người ta có đánh giá hết. Gặp phải các ông nào cộc tính thì các ông ấy còn đăng chửi thẳng mặt đéo nể nang nữa là.

Tao trích lại bài của thằng Thái đi dự hội thảo nhân tài công nghệ VN cũng bóc trần một số elite đểu, văn nó đọc cười vl =))


Ngày 2 - Gặp chủ tịch Hà Nội

Đây là buổi làm việc hiệu quả nhất. Ông Chung làm cho tôi thấy Hà Nội có tương lai.

Ông Chung bắt đầu bằng việc trình bày các thành tựu áp dụng công nghệ của Hà Nội, các vấn đề hiện tại, hướng khắc phục và các dự án trọng điểm về công nghệ mà thủ đô đang đầu tư. Rút kinh nghiệm hôm qua, lần này tôi ghi chép những điểm chính.

Các thành tựu lớn bao gồm:
* Xây dựng cơ sở dữ liệu dân cư
* Học bạ điện tử
* Đưa 36% dịch vụ công lên mạng
* Đăng ký doanh nghiệp, nộp thuế, thủ tục hải quan đều có thể làm thông qua Internet

Các vấn đề lớn của Hà Nội bao gồm:
* dân số tăng nhanh, trung bình mỗi năm tăng thêm một quận
* ô nhiễm môi trường (bầu trời Hà Nội ít khi nào có màu xanh mà thường xám xịt)
* tỉ lệ bị ưng thư là 5.7/1000 người
* cán bộ phường xã trình độ kém, không biết tiếng Anh, gây khó khăn cho việc triển khai chính phủ điện tử
* không tuyển được người giỏi, vì lương thấp và điều kiện làm việc tồi

Các dự án đã và đang làm:
* xây dựng nhà máy xử lý rác thế hệ mới để giảm thiểu khói bụi do đốt rác
* lập các trạm quan trắc chất lượng không khí
* trung tâm điều hành giao thông
* xây dựng nhà máy xử lý nước chất lượng cao, có thể uống được từ vòi
* iParking, ứng dụng đậu xe đầu tiên của Việt Nam, do đích thân ông Chung chỉ đạo
* nghiên cứu, lập bản đồ gen, để phát hiện sớm ung thư
* hệ thống hỏi đáp tự động các thủ tục giấy tờ
* trung tâm bảo mật cho toàn bộ hệ thống mạng máy tính
* trung tâm "quản lý" toàn bộ hệ thống báo chí
*
https://startupcity.vn

Ông Chung nói chuyện liên tục trong khoảng 30', với một trí nhớ rất tốt trích dẫn số liệu mà không cần dùng văn bản gì cả. Tôi có cảm giác được trở lại mặt đất, vừa mừng vừa lo cho sự nghiệp chính trị của ông chủ tịch, bởi ổng cả gan không hề nhắc gì đến cách mạng 4.0. Nếu cả nước lên con tàu 4.0 mà đầu tàu Hà Nội lại đếch chịu lên, thì cuộc cách mạng của chúng ta sẽ đi đâu về đâu em hỡi?

Sau đó là màn đối thoại. Ai muốn nói giơ tay. Có rất nhiều ý kiến. Đoạn này tôi không có ghi chép, chỉ nhớ một số ý kiến.

Chị Vũ Elsa yêu cầu lãnh đạo Chung sau buổi họp chia sẻ các vấn đề này để mọi người có thể tiếp tục câu chuyện, nếu không sẽ quên.

Một chị từ VEF thông báo cho chủ tịch Chung biết có khá nhiều VEF Fellow đang sống và làm việc ở Hà Nội. Đây là những người tài năng đã về rồi chỉ cần giữ họ lại mà thôi.

Một bạn đến từ Nhật gợi ý nên tận dụng nguồn nhân lực về hưu ở Nhật. Đây là một ý tưởng rất hay.

Một anh tôi không nhớ từ đâu đề nghị thành phố mở và chia sẻ dữ liệu để giới nghiên cứu và doanh nghiệp tư nhân có thể sử dụng. Tôi cũng có nhắc lại ý này trong góp ý của tôi và sau đó anh Quốc cũng có nhắc lại một lần nữa. Anh Quốc đưa thêm ví dụ về việc mở mã nguồn TensorFlow, đã tốn của Google 100 triệu đô la, nhưng đem lại vô vàn lợi ích khác.

Anh Tuấn Cao đến từ Gene Friend Way cảnh báo về việc sử dụng các sản phẩm phân tích gien của người da trắng cho người Việt Nam và nhấn mạnh cần phải xây dựng kho dữ liệu gien của người Việt Nam.

Anh Kim Phạm gợi ý nên tận dụng nguồn khách du lịch như là một nguồn chất xám -- tôi đoán vậy, nhưng không chắc lắm.

Có vài đại biểu phát biểu không có ý kiến hay thông tin mới, chỉ tự giới thiệu bản thân. Cũng có nhiều ý kiến chủ yếu giới thiệu sản phẩm và bán hàng. Tôi thông cảm với những người này, vì họ ít có dịp gặp lãnh đạo, đặc biệt trên cương vị chuyên gia.

Nhưng cũng có khá nhiều claim nghe rất đáng nghi. Có một ông đến từ Nhật Bản nói rằng ổng đã chế ra được một công cụ phát hiện ung thư sớm 10-20 năm trước khi phát bệnh với tỉ lệ thành công là 93%. Bạn tôi dò hỏi công trình nghiên cứu thì ổng không nói. Tôi không nghe rõ khúc này, sau này nghe mọi người nói ổng muốn bán công cụ này cho thành phố, với giá 5.000 đô la một bộ. Tôi không hiểu sao vị tỉ phú đô la với công trình xứng đáng đoạt giải Nobel Y học lại đi lạc vô đây.

Có một chị đến từ Thụy Sĩ làm về blockchain cho y tế đề nghị gặp bộ y tế để giải quyết các vấn đề blockchain. Vâng các bệnh viện đông đúc chật chội, những vụ tai biến y khoa làm chết nhiều người, dịch sốt xuất huyết, thuốc giả, các
vấn đề của ngành y tế sẽ được giải quyết bằng blockchain các bác ạ. Tôi đề nghị thay vì xây thêm giường bệnh, chúng ta sẽ đẩy họ lên nằm trên blockchain.

Tôi đã đọc sản phẩm của công ty chị này làm. Họ muốn bảo vệ dữ liệu y tế của người dùng, đó không phải một mục tiêu tồi. Chỉ có điều ý tưởng của họ rất khó thực hiện. Tôi dự đoán công ty này sẽ dẹp tiệm trong vòng 1-2 năm tới. Rất có thể tôi sai, lúc đó thì shame on me vì đã không nhìn thấy được viễn kiến của họ. Tôi làm an ninh mạng suốt cả quãng đời trưởng thành, nếu học được gì đó thì đó là muốn an toàn cần phải đơn giản. Blockchain quá phức tạp với quá nhiều thành phần chuyển động (moving parts), tôi luôn thấy nghi ngờ khi người ta muốn dùng blockchain để giải quyêt các vấn đề an toàn và riêng tư.

Tôi nghĩ ai cũng được quyền nói. Chỉ có điều thế giới luôn chào đón những ý tưởng hay, những sản phẩm tốt. Nếu công ty của bạn có triển vọng tốt, không cần phải về Việt Nam xin đầu tư, mà phải gọi vốn ở nước ngoài rồi về Việt Nam mở văn phòng tạo công ăn việc làm. Nếu làm ra đồ xịn, đem về Việt Nam là để giúp ích đất nước, chứ muốn làm giàu thì bán cho thế giới lấy đô la mới đáng mặt chí tài hoài linh.

Tôi ngồi tít ngoài sau, giơ tay mãi mà chủ tịch không thấy. May sao anh Lê Viết Quốc dùng kỹ xão nhận diện khuôn mặt nhận ra tôi, nên ảnh đến hỏi tôi nếu muốn có ý kiến thì có thể ngồi vào chỗ của ảnh, khá gần với chủ tịch Chung. Tôi đồng ý và được gọi phát biểu.

Tôi tự giới thiệu và nói sẽ góp ý về các dự án liên quan đến chính phủ điện tử và thành phố thông minh. Tôi hỏi ông Chung tại sao Hà Nội lại có đến 1833 dịch vụ công. Tôi nói từ lúc tôi sang Mỹ đến nay, số lần tôi phải tương tác với chính quyền Mỹ đếm trên đầu ngón tay. Thật sự ở đâu đi chăng nữa, cực chẳng đã người ta mới phải ra chính quyền. Không ai buổi sáng ngủ dậy nói ôi thích quá, hôm nay được đến thăm và làm việc với chính quyền, trừ những người đi trong đoàn này. Thành ra việc cần phải làm là giảm thiểu các thủ tục hành chính. Ông Chung nói ông trong thành ủy ông là người phụ trách việc này, nên tôi nghĩ ổng hiểu rõ việc này.

Việc thứ hai là thành phố nên tích cực chia sẻ dữ liệu, như đã nói ở trên. Một ý mà tôi quên nói là thành phố nên tạo một repository trên
GitHub hay đâu đó, gửi tất cả mã nguồn, tài liệu, chương trình phần mềm của thành phố lên đó, để các kỹ sư có thể tham gia đóng góp, cải thiện và sửa lỗi.

Việc thứ ba là chính quyền nên làm ít lại, giao cho tư nhân làm. Ông Chung nói không có người, thì làm sao chính quyền làm tốt bằng tư nhân. Vả lại tư nhân bỏ ra một đồng họ phải luôn đắn đo suy nghĩ, nên hiệu quả đầu tư luôn cao hơn chính quyền. Chính quyền chỉ nên đóng vai trò chủ đầu tư, đặt ra đề bài, tạo ra các cuộc đấu thầu công bằng, tạo điều kiện cho các công ty nhỏ, các startup được tham gia. Nếu không hợp đồng lại rơi vào các tập đoàn với nhiều mối quan hệ mờ ám hoặc các công ty sân sau của lãnh đạo. Ông Chung nói ổng là dân kinh doanh, có mở công ty từ năm 1995, nên từ lúc tiếp quản thủ đô ổng đã luôn thực hiện chính sách cái gì tư nhân làm được để cho tư nhân làm. Ông Chung đưa ra vài ví dụ cụ thể về việc này nhưng tôi quên không ghi lại.

Việc thứ tư là minh bạch. Tôi nói chính phủ điện tử mục tiêu lớn nhất là tăng minh bạch. Không có minh bạch thì sẽ dẫn đến quan liêu, tham nhũng, vì không có kiểm soát chéo. Các vụ đấu thầu phải minh bạch rõ ràng. Những vấn đề của thành phố, chính sách đầu tư trong vòng 5-10 năm tới phải được công khai với tất cả số liệu và kế hoạch triển khai, để các doanh nghiệp tư nhân hoặc các chuyên gia biết chính quyền cần gì để chuẩn bị. Tôi để ý ông Chung ngừng không ghi chép nữa, mà chỉ nhìn tôi nói. Có lẽ ông biết rồi, ý này không có gì mới với ổng.

Cuối cùng tôi nói về nhân lực thì Việt Nam không thể cạnh tranh bằng lương. Các công ty còn không thể cạnh tranh, nói gì đến chính quyền. Một sinh viên mới ra trường ở Silicon Valley đã được trả vài tỉ đồng một năm rồi. Ở mức chuyên gia như anh Quốc anh Hưng thì phải dùng machine learning để đếm tiền. Nhưng không phải ai về Việt Nam cũng chỉ để kiếm tiền. Chúng ta nói về lòng yêu nước, nhưng tôi nghĩ đó là một khái niệm mơ hồ, không rõ ràng. Tôi nghĩ nên nói đến impact, tức là tạo ảnh hưởng, tác động tích cực đến nhiều người. Tôi về Việt Nam vì tôi muốn có impact, mặc dù tiền nhà tôi trí tuệ nhân tạo cũng đã phải bó tay, phải dùng blockchain mới đếm được.

Tôi nói có rất nhiều ý kiến, đề xuất công nghệ ở đây. Ví dụ như blockchain. Đây là một công nghệ mới, tiềm năng nhưng ứng dụng thực tế như thế nào vẫn đang là một cuộc tranh luận lớn trên thế giới. Tôi nghĩ chính quyền cần phải có một nhóm chuyên gia tư vấn độc lập, phi vụ lợi để giúp chính quyền về công nghệ. Lịch sử cũng đã có các nhóm chuyên gia tư vấn cho thủ tướng về chính sách và kinh tế. Tôi tin là nhiều người ở đây sẽ muốn tham gia đóng góp, mà không cần nhận được bất kỳ quyền lợi gì.

Tôi xin hết và cả khán phòng đứng dậy vỗ tay. Vế sau của câu vừa rồi có diễn ra hay không khoa học chưa chứng minh được. Tôi không hài lòng lắm với bài nói chuyện của tôi. Tôi run các bác ạ, tim đập thình thịch thình thịch, nên tôi nói không được trôi chảy như đã viết. Nhưng dẫu sao thì cũng đã nói, nhẹ hết cả người. Cảm ơn anh Quốc.

Còn rất nhiều ý kiến. Đến tận 11h vẫn còn nhiều cánh tay giơ lên. Vì những vấn đề mà ông Chung đưa ra rất cụ thể rõ ràng nên ai cũng muốn đóng góp ý kiến để giải quyết.

Buổi họp kết thúc mà không có chụp hình với lãnh đạo =), chết không nếu vậy lấy đâu ra hình mà mua với bán. Nhưng lúc ra khỏi cổng ủy ban, tôi lại thấy bọn bán hình các bác ạ!!

Đêm qua họ đã phải in thêm...
 

Có thể bạn quan tâm

Top