Contes de planètes et du ciel.

Bạn cứ nghĩ đơn giản thế nầy cho dễ hiểu.

HD 189733 b luôn hướng một mặt về ngôi sao chủ của nó, và ngôi sao chủ của nó không cung cấp ánh sáng cho nó hấp thụ thì là đêm và mặt còn lại nó có thể hấp thụ ánh sáng từ những hành-hằng tinh khác.

Ừm hiểu r, v có phải tất cả những hành tinh chịu ảnh hưởng của khóa thủy triều có khi nào đều có hiện tượng chỉ 1 mặt vĩnh viễn ngày - đêm ko?
 
Mặt trời cũng là một Ngôi sao. Mặt trăng quay quanh Trái đất (một Hành tinh) và luôn hướng một mặt về Trái đất, khác với HD189733 b kia luôn hướng một mặt về một Ngôi sao.
V là ngôi sao và hành tinh khác nhau hả :|. Rắc rối nhỉ.
 
V là ngôi sao và hành tinh khác nhau hả :|. Rắc rối nhỉ.
Ngôi sao là một vật thể có năng lượng, phát sáng do các phản ứng nhiệt hạch nội tại trong nó. Hành tinh là các thiên thể quay xung quanh một Ngôi sao do lực hấp dẫn. Các thiên thể quay xung quanh một Hành tinh lại gọi là Mặt trăng.

Trong Thái Dương hệ thì Mặt trời là một Ngôi sao, Trái đất, sao Hoả, sao Kim,... là những Hành tinh. Mỗi Hành tinh lại có một hay nhiều, hoặc không có Mặt trăng. Ví dụ sao Thổ có 64 Mặt trăng.

Ngôi sao khi hết năng lượng thì sẽ tắt, biến thành Hố đen (khoa học hiện tại cho rằng như thế).
 
Ngôi sao là một vật thể có năng lượng, phát sáng do các phản ứng nhiệt hạch nội tại trong nó. Hành tinh là các thiên thể quay xung quanh một Ngôi sao do lực hấp dẫn. Các thiên thể quay xung quanh một Hành tinh lại gọi là Mặt trăng.

Trong Thái Dương hệ thì Mặt trời là một Ngôi sao, Trái đất, sao Hoả, sao Kim,... là những Hành tinh. Mỗi Hành tinh lại có một hay nhiều, hoặc không có Mặt trăng. Ví dụ sao Thổ có 64 Mặt trăng.

Ngôi sao khi hết năng lượng thì sẽ tắt, biến thành Hố đen (khoa học hiện tại cho rằng như thế).
Ủa v phải hiểu là HD 189.733b nhận nguồn sáng từ ngôi sao HD 189.733 nên chỉ có ngày - đêm vĩnh viễn ở 1 mặt, ngày là mặt nó quay về hướng ngôi sao chủ chứ hả, đâu liên quan gì đến việc nó chỉ quay lưng về Mặt Trời?
 
Ủa v phải hiểu là HD 189.733b nhận nguồn sáng từ ngôi sao HD 189.733 nên chỉ có ngày - đêm vĩnh viễn ở 1 mặt, ngày là mặt nó quay về hướng ngôi sao chủ chứ hả, đâu liên quan gì đến việc nó chỉ quay lưng về Mặt Trời?
Đúng vậy, mặt quay về Ngôi sao chủ của nó luôn là ngày, mặt kia luôn là đêm. Ngôi sao chủ của nó cũng tương tự như Mặt trời của Trái đất. Chứ cái Ngôi sao đó cách trái đất 63 năm ánh sáng thì liên quan đéo gì tới Mặt trời ở Thái Dương hệ của chúng ta.

Thật ra hiện tượng khoá thủy triều không hiếm, trong Thái Dương hệ của chúng ta thì sao Thủy cũng bị khoá thủy triều với Mặt trời.
 
Chứ cái Ngôi sao đó cách trái đất 63 năm ánh sáng thì liên quan đéo gì tới Mặt trời ở Thái Dương hệ của chúng ta.
Lúc t nghe m nói về ngôi sao thì t cũng hơi lấn cấn cái vụ này, ko rõ là cách 64.5 năm với thái dương hệ thì mặt trời có sáng tới cái hành tinh đó ko :))
 
Sửa lần cuối:
Lúc t nghe m nói về ngôi sao thì t cũng hơi lấn cấn cái vụ này, ko rõ là cách 64.5 năm với thái dương hệ thì mặt trời có sáng tới cái ngôi sao đó ko :))
Do cái thằng Dybalaaa này (hoặc thằng nó copy) thích thơ mộng nên nói văn vẻ lên thế thôi:
Có những mầu xanh tưởng là bình yên,
nhưng hóa ra sau vẻ bình yên là một nỗi khắc nghiệt đến đáng sợ.
Vũ trụ thì quá ảo diệu với sức hiểu của con người.
 
Ngôi sao khi hết năng lượng thì sẽ tắt, biến thành Hố đen (khoa học hiện tại cho rằng như thế).
Ko hẳn đâu. Chỉ những ngôi sao đạt đến mức khối lượng nhất định, thì mới có thể co nén thành nố đen. Khi không còn năng lượng tới từ các phản ứng hạt nhân, ngôi sao chỉ còn có lực loại trừ Pauli chống lại lực hấp dẫn. Với một khối lượng vật chất tới hạn nào đó thì lực loại trừ Pauli sẽ không còn là đối trọng đáng kể nữa. Khi ấy, cái lol, à ko là cái ngôi sao, sẽ rơi vào trạng thái co thắt trong cơn cực khoái ra một cái nố đen trong chưa đến một sát na.

Tôi, một nhà nố đen học tới từ HD 6996. 6969 đang quan sát chủ đề này và đã cho lời bình luận.
 
Nguồn gốc tên gọi của các thiên thể.”

Mercury (Sao Thuỷ) là hành tinh nhỏ nhất và gần Mặt Trời nhất trong Hệ Mặt Trời.

Đây là hành tinh có tốc độ chuyển động nhanh nhất trong số các thiên thể, vì vậy điều này đã khiến cho người La Mã chú ý và đặt tên hành tinh là Mercury (Mercurius), vị thần liên lạc, truyền thông, đưa tin, mánh khóe, bảo hộ cho trộm cắp; sứ giả của các vị thần và kẻ dẫn lối linh hồn xuống địa ngục. Trong thần thoại Hy Lạp, bản thể của ông là Hermes (Ερμής).

Theo thần thoại, Hermes là con của Zeus và Maia (Μαῖα), con gái của Atlas và là chị cả của nhóm nữ thần Thất Tinh (Pleiades). Zeus say mê sắc đẹp của Maia nhưng bà từ chối và bỏ trốn tới một hang động ở trên núi Cyllene. Tuy nhiên, Zeus đã sớm phát hiện ravà bí mật lẻn tới trong đêm để "cưỡng đoạt" bà. Sau đó, Maia hạ sinh Hermes.

Tuy vẫn chỉ là một đứa bé đang quấn tã, vậy nhưng Hermes vẫn tìm được cách bò tới Thessaly khi màn đêm buông xuống, ngay trong ngày đầu tiên hạ sinh để ăn cắp bò của thần Ánh Sáng Apollo (Απόλλων; Apóllon). Ông cũng vô tình phát minh ra cây đàn Lyre từ một cái mai rùa khi đang chăn thả lũ bò mà mình trộm được từ vị thần Ánh Sáng. Mọi chuyện nhanh chóng bị lộ tẩy và khiến cho Zeus phải ra mặt phán xử. Cuối cùng, Apollo đã yêu cầu đổi đàn gia súc để lấy cây Lyre từ Hermes - sau trở thành món đồ thánh của vị thần này.

Ký hiệu thiên văn của Mercury là ☿- tượng trưng cho chiếc mũ và cây gậy thần có cánh Caduceus của thần truyền tin Hermes.

12F415E1-8AEE-4D29-B177-3BE5F8336EEA.jpeg
 
“Nguồn gốc tên gọi của các thiên thể.”

Venus (Sao Kim) là hành tinh thứ 2 trong Hệ Mặt Trời. Độ sáng của Venus chỉ xếp sau Mặt Trăng và là thiên thể tự nhiên sáng nhất trong bầu trời tối, với cấp sao biểu kiến bằng −4.6 đủ sáng để tạo bóng trên mặt nước đủ sáng để tạo bóng trên mặt nước do có bề mặt hành tinh bị bao bọc bởi lớp mây dày có tính phản xạ cao chứa axit sunfuric.

Đây cũng được coi là "hành tinh chị em" với Trái Đất. Tuy nhiên, trong khi các hành tinh trong Hệ Mặt Trời đều cùng quay theo trục ngược chiều kim đồng hồ thì Kim Tinh lại quay trên cùng chiều kim đồng hồ, nghịch hành với các thiên thể khác.

Venus cũng là thiên thể hiếm hoi có các pha giống như Mặt Trăng khi đứng quan sát trên Trái Đất.

Người cổ đại đã biết đến Venus với những tên gọi "Sao Hôm" và "Sao Mai".

Venus thường đạt độ sáng lớn nhất ngay sát thời điểm hoàng hôn hoặc bình minh. Khi Venus mọc lên lúc hoàng hôn, nó được gọi là Sao Hôm. Khi Venus mọc lên lúc bình minh, nó được gọi là Sao Mai. Vì lẽ đó mà người cổ đại cho rằng đây là hai thiên thể riêng biệt.

Tuy nhiên, người Hy Lạp cổ đại là những người đầu tiên nhận ra rằng đây vốn là 1 hành tinh. Họ gọi Sao Mai là Phosphorus (Φωσφόρος; Phōsphoros) và Sao Hôm là Hesperus (Ἓσπερος; Hesperos).

Sau khi kết hợp với văn hóa của người La Mã, họ lại gọi Sao Mai là Lucifer (hay "Người mang lại ánh sáng") và Sao Hôm là Vesper (hay "xế chiều").

Kim Tinh là hành tinh duy nhất trong Hệ Mặt Trời đặt tên theo hình ảnh của phái nữ. Đó là thần Venus (Wenos) - vị thần của tình yêu, cái đẹp, tình dục, sinh sản, nữ quyền trong thần thoại La Mã.

Bản thể của bà trong văn hóa Hy Lạp là Aphrodite (Αφροδίτη), nữ thần của tình yêu và sắc đẹp; người phụ nữ đẹp nhất thế gian. Bà được sinh ra khi tinh hoàn của Uranus (bị con trai Cronus chặt đứt) rơi xuống biển và bắn lên tạo thành những đám bọt biển. Từ trong đám bọt, Aphrodite bước ra trên những ngọn sóng và khiến cho vạn vật bừng sáng.

Vì vậy, tên của bà cũng có nghĩa là "sinh ra từ bọt biển", hoặc trồi lên từ lớp bọt biển khơi.

Ký hiệu thiên văn học của Venus là ♀, tượng trưng cho chiếc gương cầm tay, vòng cổ hoặc tử cung phụ nữ. Các nhà giả kim học cũng sử dụng ký hiệu này cho kim loại Đồng vì Đồng thường được đánh bóng để làm thành gương soi ở thời cổ đại. Biểu tượng ♀còn dùng để chỉ giới tính nữ.


C33EB197-B0DD-4AB4-B545-8DBFFFBA7857.jpeg
 
“Nguồn gốc tên gọi của các thiên thể.”

Venus (Sao Kim) là hành tinh thứ 2 trong Hệ Mặt Trời. Độ sáng của Venus chỉ xếp sau Mặt Trăng và là thiên thể tự nhiên sáng nhất trong bầu trời tối, với cấp sao biểu kiến bằng −4.6 đủ sáng để tạo bóng trên mặt nước đủ sáng để tạo bóng trên mặt nước do có bề mặt hành tinh bị bao bọc bởi lớp mây dày có tính phản xạ cao chứa axit sunfuric.

Đây cũng được coi là "hành tinh chị em" với Trái Đất. Tuy nhiên, trong khi các hành tinh trong Hệ Mặt Trời đều cùng quay theo trục ngược chiều kim đồng hồ thì Kim Tinh lại quay trên cùng chiều kim đồng hồ, nghịch hành với các thiên thể khác.

Venus cũng là thiên thể hiếm hoi có các pha giống như Mặt Trăng khi đứng quan sát trên Trái Đất.

Người cổ đại đã biết đến Venus với những tên gọi "Sao Hôm" và "Sao Mai".

Venus thường đạt độ sáng lớn nhất ngay sát thời điểm hoàng hôn hoặc bình minh. Khi Venus mọc lên lúc hoàng hôn, nó được gọi là Sao Hôm. Khi Venus mọc lên lúc bình minh, nó được gọi là Sao Mai. Vì lẽ đó mà người cổ đại cho rằng đây là hai thiên thể riêng biệt.

Tuy nhiên, người Hy Lạp cổ đại là những người đầu tiên nhận ra rằng đây vốn là 1 hành tinh. Họ gọi Sao Mai là Phosphorus (Φωσφόρος; Phōsphoros) và Sao Hôm là Hesperus (Ἓσπερος; Hesperos).

Sau khi kết hợp với văn hóa của người La Mã, họ lại gọi Sao Mai là Lucifer (hay "Người mang lại ánh sáng") và Sao Hôm là Vesper (hay "xế chiều").

Kim Tinh là hành tinh duy nhất trong Hệ Mặt Trời đặt tên theo hình ảnh của phái nữ. Đó là thần Venus (Wenos) - vị thần của tình yêu, cái đẹp, tình dục, sinh sản, nữ quyền trong thần thoại La Mã.

Bản thể của bà trong văn hóa Hy Lạp là Aphrodite (Αφροδίτη), nữ thần của tình yêu và sắc đẹp; người phụ nữ đẹp nhất thế gian. Bà được sinh ra khi tinh hoàn của Uranus (bị con trai Cronus chặt đứt) rơi xuống biển và bắn lên tạo thành những đám bọt biển. Từ trong đám bọt, Aphrodite bước ra trên những ngọn sóng và khiến cho vạn vật bừng sáng.

Vì vậy, tên của bà cũng có nghĩa là "sinh ra từ bọt biển", hoặc trồi lên từ lớp bọt biển khơi.

Ký hiệu thiên văn học của Venus là ♀, tượng trưng cho chiếc gương cầm tay, vòng cổ hoặc tử cung phụ nữ. Các nhà giả kim học cũng sử dụng ký hiệu này cho kim loại Đồng vì Đồng thường được đánh bóng để làm thành gương soi ở thời cổ đại. Biểu tượng ♀còn dùng để chỉ giới tính nữ.


View attachment 676384
 

Attachments

  • 20220121_125429.jpg
    20220121_125429.jpg
    447.9 KB · Lượt xem: 15
Vào xàm bàn thiên văn học, tao nghĩ mày nên mở lớp học livestream trên vlxx sẽ có khối thằng theo học, làm giàu ko khó
 
Là hành tinh thứ 4 trong Hệ Mặt Trời.
Mars là thiên thể đã được con người biết đến từ lâu.

Mars còn được gọi là gọi với tên khác là "Hành tinh Đỏ", do sự phân bố dày đặc của sắt oxit trên bề mặt của hành tinh. Vì vậy, Hỏa Tinh đã được đặt theo tên của vị thần chiến tranh La Mã Mars (Mārs), tương ứng với thần Ares (Άρης) trong thần thoại Hy Lạp.

Dù cùng chung một bản thể, vậy nhưng trong thần thoại Hy Lạp, thần Ares lại không nhận được nhiều sự tôn kính của các vị chư thần và con người do bản chất hiếu chiến và nóng nẩy. Ares bảo hô cho các chiến binh và các trận đánh khốc liệt, vô nghĩa, đậm máu và bạo lực. Ông được miêu tả là sở hữu diện mạo khôi ngô nhưng có bản tính tàn bạo, sẵn sàng gây hấn mọi lúc mọi nơi.

Tuy nhiên, quyền lực của ông tại thành Sparta lại vô cùng lớn. Người dân thành Sparta là những người hiếm hoi thờ phụng thần Ares, sẵn sàng chiến đấu và hi sinh vì vinh quang của vị thần chiến tranh.
Ares được coi là người bảo hộ cho đô thành này (cũng giống như Athena bảo hộ cho thủ đô Athen).

Thế nhưng trong văn hóa La Mã, Mars lại là vị thần được coi trọng chỉ đứng sau Jupiter và được coi là người đã xây dựng lên thành Rome. Ông vừa là thần chiến tranh, nhưng cũng vừa bảo hộ cho nông nghiệp và các lễ hội lớn thành Rome. Mars thậm chí còn là một trong ba vị thần của cổ có quyền lực ngang hàng cùng với Jupiter và Quirinus và được loài người vô cùng kính trọng, tôn thờ.

Trong khi Ares bị coi là thế lực tàn phá và gây mất ổn định thì Mars lại đại diện cho sức mạnh quân sự hùng mạnh, thông thái và là cha đẻ của toàn bộ dân tộc La Mã.

Trong gia phả học và truyền thuyết về sự thành lập La Mã, thì Mars và phối ngẫu Rhea Silvia chính là đấng sinh thành của cặp song sinh Romulus và Remus - người xây dựng lên thành Rome và đế chế La Mã sau này.

Ký hiệu thiên văn của Hỏa Tinh là ♂- ngụ ý hình dáng mũi tên và chiếc khiên của vị thần chiến tranh. Đây cũng là biểu tượng cho "cái ấy" của nam giới và là biểu tượng cho giới tính nam.

541E5A75-061C-4AE8-BF43-AE13A9424D91.jpeg
 
Jupiter (Sao Mộc) là hành tinh thứ 5 và lớn nhất trong Hệ Mặt Trời.

Người cổ đại biết đến Mộc Tinh do hành tinh này có thể nhìn thấy được bằng mắt thường trong đêm tối, thậm chí ngay cả vào lúc bình minh hay hoàng hôn.

Tên của Mộc Tinh được đặt theo Jupiter (Jūpiter) - vị thần của sấm sét, người cai quản bầu trời và là vua của toàn bộ chư thần trên thế gian. Bản thể của ông trong thần thoại Hy Lạp chính là vị nam thần hùng mạnh Zeus (Dzeús;Ζεύς hoặc Dias;Δίας) cũng có chức vụ tương tự.
Ông chính là vị thần được tôn kính bậc nhất trong văn hóa của người La Mã - Hy Lạp.

Ký hiệu thiên văn học của Jupiter là ♃ - tượng trưng cho cây tầm sét, ngai vàng hoặc con đại bàng của Zeus. Đây cũng là cách điệu của chữ zeta (ζ), chữ cái đầu của tên Zeus trong tiếng Hy Lạp.

259617C0-8D74-4533-92C8-08735817D422.jpeg
 
Saturn (Sao Thổ) là hành tinh thứ 6 trong Hệ Mặt Trời.
Đây là thiên thể cuối cùng mà người cổ đại biết tới, được cho là thiên thể "xa nhất" trong vũ trụ khi ấy.

Saturn (Saturnus), tên của vị thần nông nghiệp và thời gian trong thần thoại La Mã được đặt cho Thổ Tinh. Bản thể của ông trong văn hóa Hy Lạp là Cronus (Κρόνος; Kronos) - hiện thân của mùa vụ (patron of the harvest), thời gian, bánh xe hoàng đạo và là vua của các Titans.

Theo đó, người Hy Lạp gọi hành tinh xa nhất khi ấy là Cronus và người La Mã đã tiếp tục áp dụng cách đặt tên này trong thời đại của mình.

Trong thần thoại Hy Lạp, nguồn gốc tên gọi Cronus đôi khi được đồng hóa với Chronos (Χρόνος; Khronos) - hiện thân của thời gian. Trong khi nhiều thuyết cho rằng Chronos là con của nữ bóng tối nguyên thủy Nyx, thì hình tượng "Cronus là 'thời gian' Chronos" vẫn vô cùng phổ biến.

Nguyên do là vì khi ấy người Hy Lạp thường cho rằng, câu chuyện Cronus thiến cha Uranus và nuốt những đứa con thần thánh Olympians là ngụ ý cho sự tàn phá, hủy diệt và tiêu hao vạn vật của thời gian. Việc Cronus giết đi thế hệ trước và đàn áp thế hệ sau cũng giống như sự tàn nhẫn của dòng chảy thời gian, hủy diệt và rồi tiếp tục sinh ra như một vòng lặp vô tận.

Bên cạnh đó, ông cũng được coi là vị thần của nông nghiệp. Vì được đồng hóa với thời gian Chronos, nên ông cũng được cho là người duy trì quá trình chuyển giao giữa các mùa và chu kỳ trong năm.

Bên cạnh đó, Cronus cũng gắn liền với hình tượng cái liềm và chiếc lưỡi hái, công cụ lao động chủ yếu khi ấy. Đó là lý do vì sao mà Cronus được gắn liền với những vai trò như vậy.

Còn trong văn hóa La Mã thì Saturn (Sāturnus) vốn từng là một vị thần nông nghiệp và mùa vụ cổ đại, người bảo hộ cho cố đô xưa của người La Mã cùng thần "hai mặt" Janus.

Sau khi người La Mã chinh phục Hy Lạp, truyền thuyết về ông cũng dần thay đổi để phù hợp hơn với hình tượng của Cronus trong thần thoại Hy Lạp, vốn cũng được biết đến như là một vị thần của thời gian.

Phối ngẫu của Saturn là Ops, em gái của ông, với bản thể Hi Lạp là Rhea (Ῥέα) - nữ thần của dòng chảy thời gian và các thế hệ. Tích này xuất hiện khá muộn và chỉ xuất hiện sau khi người La Mã đồng hóa với Hy Lạp, vì trước đó phối ngẫu của Saturn thường được gán với nữ thần Consus (người bảo hộ cho những hạt giống) hoặc Lua (nữ thần hủy diệt và đại diện cho vũ khí trong chiến tranh).

Ký hiệu thiên văn của Saturn là ♄ - tượng trưng cho chiếc lưỡi hái mà Cronus đã sử dụng để thiến cha mình. Bên cạnh đó, đây cũng là hình tượng ẩn dụ của chiếc liềm gặt lúa trong nông nghiệp.


C7AACEE7-797A-47A6-BC66-71E9957DAB1F.jpeg
 
Uranus (Thiên Vương Tinh) không được người xưa phát hiện vì nó quá mờ và di chuyển rất chậm trên quỹ đạo.

Đây là hành tinh thứ 7 tính từ Mặt Trời và có thành phần cấu tạo như tương tự như Hải Vương Tinh. Thiên Vương Tinh có trục quay đặc biệt nhất trong Hệ Mặt Trời, gần như song song với mặt phẳng quỹ đạo của mình.

Uranus được phát hiện vào ngày 13/3/1781 bởi nhà thiên văn học William Herschel và hành tinh đầu tiên được phát hiện bằng kính thiên văn.

Sau đó, Herschel quyết định đặt tên cho thiên thể này là Georgium Sidus, tức "Ngôi sao của George" hoặc "Hành tinh George" để vinh danh vua George III - vốn là người bảo hộ của nước Anh khi ấy.

Trong lá thư gửi tới người bạn thân Joseph Banks, Herschel đã giải thích lý do vì sao ông lại lựa chọn cái tên này:

"Mercury, Mars, Venus, Jupiter… là những cái tên hành tinh đã được lấy từ thần thoại, các anh hùng và những vị thần. Tuy nhiên, trong kỷ nguyên triết lý hiện tại, tôi thấy thật khó chấp nhận khi các thiên thể mới này được đặt tên theo quy chuẩn cũ và được gọi bằng những cái tên như: Juno, Pallas, Apollo hay Minerva. Tôi thấy hiện nay người ta thường có xu hướng lưu tâm đến niên biểu của những sự kiện đã diễn ra. Vậy nên, nếu như hậu thế ở tương lai hỏi rằng đâu là lúc mà hành tinh mới này được khám phá ra vậy? Câu trả lời mà họ nhận được sẽ là: trong triều đại của Vua George đệ Tam!!"

Đề xuất của Herschel không phổ biến ở bên ngoài Vương quốc Anh và đã sớm có những tên gọi khác cho hành tinh thứ 7. Neptune là một trong những cái tên đầu tiên được đề xuất (dù cho sau này nó được đặt cho hành tinh thứ 8) bởi nhà thiên văn học Erik Prosperin để kỷ niệm chiến thắng của hạm đội Hải quân Hoàng gia Anh trong Cách mạng Mỹ. Ông còn đề xuất nhiều cái tên khác như "Neptune George III" hoặc "Neptune Great Britain".

Tuy nhiên, những cái tên này đều bị bác bỏ sau khi đề xuất của nhà thiên văn học Johann Elert Bode được chính thức công nhận vào năm 1850.

Theo đó, Bode cho rằng nếu như Jupiter (Jūpiter) là cha của các vị thần được đặt cho Mộc Tinh; Saturn (Saturnus) là cha của Jupiter được đặt cho Thổ Tinh thì hành tinh mới nên được đặt theo tên của cha Saturn là Caelus (Coelus) để đảm bảo tính liền mạch. Tuy nhiên, thay vì tiếp tục truyền thống đặt tên hành tinh theo tên các vị thần La Mã, Bode lại quyết định lựa chọn cái tên Hi Lạp của Caelus là Ouranos.

Cuối cùng, Thiên Vương Tinh được đặt tên theo vị thần bầu trời trong thần thoại Hy Lạp Ouranos (Οὐρανός, Ouranós), cha của Cronus (Saturn) và ông của Zeus (Jupiter), được viết là Uranus (Ūranus) trong tiếng latinh. Đây là hành tinh duy nhất lấy tên theo một vị thần trong thần thoại Hy Lạp thay vì thần thoại La Mã.

Ouranos trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là bầu trời, là vị thần khởi nguyên, cha trời; con trai và là chồng của mẹ đất Gaia (Γαῖα) - tổ tổng của toàn bộ các hệ thế thần thánh Titans và Olympians sau này. Tuy vậy, ông không được thờ cúng nhiều bởi người Hy Lạp.

Theo truyền thuyết, từ Gaia sinh ra biển cả, bầu trời và núi đồi hoang sơ. Biển cả là Pontos (Πόντος), núi đồi là Ourea (Οὔρεα) và cuối cùng là Ouranos (Οὐρανός) hay bầu trời. Sau đó, Ouranos liền ăn nằm với mẹ của mình và sinh ra những đứa con thần thánh thế hệ đầu tiên: 12 Titan (Τιτάν; Τιτάνες) mạnh mẽ, 3 tên khổng lồ một mắt Cyclops hung bạo và 3 tên quái vật Hecatonchire với 100 cánh tay và 50 cái đầu.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy ngoại hình quái dị và ghê tởm của các Cyclops và Hecatonchire, Ouranos liền sợ hãi đem chúng bắt giam vào địa ngục Tartarus (Τάρταρος) vô tận. Gaia vô cùng đau đớn và thuyết phục các con Titans của mình nổi dậy chống lại cha. Các Titans đều từ chối, chỉ có duy nhất Cronos (Κρόνος), đứa con trai út "trẻ nhất và đáng sợ nhất" là nhận lời.

Sau đó, Gaia tạo ra một chiếc liềm được làm từ nham thạch, rồi bà tìm cách dụ Uranus xuống ăn nằm với mình để tránh xa bầu trời, nguồn sức mạnh của ông. Gaia giấu Cronos trong cơ thể của mình, chờ đợi thời cơ chín mùi trước khi Cronos lao ra vùng liềm thiến đi bộ phận sinh dục của cha mình.

Uranus gào thét bỏ chạy. Thần sống như đã chết, sức mạnh của thần biến mất. Tinh hoàn của Uranus rơi xuống biển, khuấy đảo đại dương và từ đám bọt sinh ra nữ thần ái tình và sắc đẹp Aphrodite (Ἀφροδίτη mang nghĩa là "sinh ra từ bọt biển"). Những giọt máu và tinh dịch của ông rơi xuống mặt đất tạo ra các nữ thần phục thù Erinyes, những gã khổng lồ Gigantes với nửa thân dưới là rắn, khiên giáp sáng ngời và các vị tiên nữ của cây tần bì Meliae.

Uranus có hai ký hiệu thiên văn. Ký hiệu được đề xuất đầu tiên là ♅ do Lalande đề xuất đầu tiên năm 1784, với chữ H trong tên của Herschel nằm trên trái đất (Gaia) - ngụ y tri ân người đã phát hiện ra Thiên Vương Tinh và phù hợp vưới điển tích trong thần thoại (Gaia sinh ra Uranus và ăn nằm với ông).

Đề xuất sau đó là⛢. Đây là biểu tượng lai giữa ký hiệu của Hỏa Tinh và Mặt Trời. Nguyên do là vì trong quan niệm xưa, bầu trời thường bị chi phối bởi sức mạnh của Hỏa Tinh và Mặt Trời, trong khi Uranus lại có nghĩa là "bầu trời" trong tiếng Hi Lạp. Đó là lý do vì sao mà biểu tượng của Uranus được ghép lại từ 2 thiên thể này.

BA5765AF-3E5C-43DE-BCA6-6C497CC881F7.jpeg
 
Neptune (Hải Vương Tinh) là hành tinh thứ 8 và là hành tinh xa nhất Hệ Mặt Trời trong quan điểm hiện đại.
Đây là hành tinh đầu tiên được tìm thấy bằng tính toán lý thuyết vào 23/9/1846 bởi đồng thời hai nhà thiên văn là Johann Galle và Urbain Le Verrier.

Ngay sau khi được phát hiện, người ta chỉ đơn thuần gọi Hải Vương Tinh là "hành tinh bên ngoài Thiên Vương Tinh" ("the planet exterior to Uranus") hoặc "hành tinh của Le Verrier" ("Le Verrier's planet").

Nhà thiên văn học Johann Galle là người đầu tiên đề xuất tên gọi Janus - vị thần hai mặt xuất hiện trong văn hóa La Mã, tượng trưng cho nhân - quả, lối đi, mở đầu - kết thúc, cái chết - tái sinh; vị thần của sự khởi đầu và quá trình chuyển đổi và bảo hộ tháng 1 (từ January trong tiếng Anh hiện đại được lấy từ tên của ông).

Còn ở Anh, nhà thiên văn học James Challis lại đề xuất tên gọi của hành tinh này là Oceanus - dựa trên vị thần Titan nguyên thủy của các đại dương, là hiện thân của sông suối, mây mưa và dòng sông Okeanos vĩ đại bao quanh trái đất, cội nguồn của tất cả nguồn nước ngọt.

Tuy nhiên, Le Verrie lại cho rằng mình có quyền được đặt tên cho phát hiện của bản thân nên đã ngay lập tức đề xuất tên gọi Neptune. Ông thậm chí còn tự tuyên bố rằng cái tên này đã được cơ quan địa lý và thiên văn Bureau des Longitudes (Pháp) công nhận hợp lệ.

Thế nhưng sang 10/1846, ông lại đề nghị sử dụng tên của mình là Le Verrier để đặt tên cho hành tinh thứ 8. Động thái này tuy được giám đốc đài quan sát François Arago ủng hộ nhiệt liệt những gặp phải sự tẩy chay mạnh mẽ đến từ giới học giả trên toàn thế giới.

Tuy nhiên, sang đến 29/12/1846, nhà thiên văn người Đức Struve lại tiếp tục lên tiếng ủng hộ sử dụng lại tên gọi Neptune cho hành tinh thứ 8 tại Hội nghị do Viện hàn lâm khoa học Saint Petersburg tổ chức. Cái tên Neptune sớm được cộng đồng quốc tế chấp nhận và được đặt cho Hải Vương Tinh.

Trong thần thoại La Mã, Neptune (Neptūnus) là vị thần biển cả, có vai trò như thần Poseidon (Ποσειδώνας: Poseidonas) trong thần thoại Hy Lạp.

Trong văn hóa Hy Lạp thì Poseidon được coi là vị thần hùng mạnh chỉ sau thần bầu trời Zeus, cai quản đại dương và biển cả, "người rung chuyển Trái Đất" và tạo ra các trận sóng thần. Ông cũng là vị thần hộ vệ cho nhiều thành phố của Hy lạp, đặc biệt là lục địa bí ẩn Atlantis nhưng lại để thua vị trị thần bảo hộ thành Athens vào tay của Athena (Ἀθηνᾶ, hay Ἀθήνη Athénē).

Biểu tượng thiên văn của Neptune là ♆ - ẩn dụ cách điệu cho cây đinh ba (Trident) hùng mạnh của thần biển Neptune.

D9A9867A-07D5-49EC-B0B5-EC243D597566.jpeg
 
Má chủ đề của mày dốt như tao khó nuốt quá, đành nhường lại cho mấy nhà thiên văn học xamer khác thôi
Mà mày cho tao hỏi chòm sao bắc đẩu gì đó nó nằm chỗ nào trên bầu trời đầy sao?! Để mốt lỡ tao lạc trên biển còn biết đường!>:D<
Muốn nhìn và tìm thấy được chòm sao Bắc Đẩu thì việc đầu tiên bạn phải xác định được hướng bạn đang đứng và nhìn về là vùng trời thuộc hướng Bắc.

Hãy tìm kiếm trong một rổ sao, thì bạn sẽ dễ dàng nhìn thấy một nhóm sao, gồm bẩy ngôi sao có hình dạng giống như chiếc đẩu (Bắc Đẩu), hoặc gầu múc nước, cái xoong nấu canh, hoặc hình cái muỗng (thìa).

1644218222091.jpeg

 
Top