Đế Tân
Già trâu
Chào các bác, nay rảnh rỗi ngồi cafe ngẫm nghĩ lại một chủ đề khá hay. Chắc hẳn trong đời anh em mình, ai cũng từng bắt gặp những người tự dưng bị ghét, bị hội nhóm hay công ty cô lập mà chính bản thân họ lại chả hiểu lý do vì sao.
Nhiều ông mới bước chân ra xã hội, hay thậm chí đi làm bao năm rồi, vẫn cứ mở miệng ra là đóng vai nạn nhân: "Em chả làm gì sai, sao tự nhiên sếp với đồng nghiệp lạnh nhạt với em?", "Sao dạo này anh em chả ai rủ em đi nhậu nữa?"... Nói thật nhé, chả ai rảnh mà tự nhiên đi ghét một người bình thường đâu. Phần lớn đều gom lại ở đúng hai chữ: "Kém duyên", hoặc nặng hơn là "Không biết điều".
Anh em cứ để ý xem có quen không:
Cái kiểu đầu tiên là chuyên gia vồ vập, xán lấy người ta để nhờ vả.Nhiều ông vừa mới được giới thiệu quen ông anh, bà chị nào đó có tí tiếng tăm hoặc sếp lớn, là y như rằng để lộ ngay cái tư tưởng "đào mỏ". Mới ngồi với nhau được một bữa đã: "Anh xem chỗ này giúp em được không", "Chị quen ai giới thiệu em với". Hoặc mới gặp đã kể lể hoàn cảnh em nghèo, em khổ... Tưởng thế là thân thiết, sống thật à? Không, người ta chuồn lẹ luôn. Quý nhân hay người đi trước, họ sẵn sàng giúp, nhưng là họ TỰ NGUYỆN, chứ không phải để mấy ông vin vào, bám víu vòi vĩnh. Nhờ vả không có điểm dừng thì ai mà chịu nổi.
Tiếp đến là cái nết trên bàn ăn.Các cụ bảo "Học ăn học nói" cấm có sai. Nhiều người lên bàn tiệc, chưa ai động đũa đã gắp ngay miếng ngon nhất vào bát mình. Ăn uống thì bới lông tìm vết, ép rượu người khác vô tội vạ. Có ông lại chỉ chăm chăm nịnh hót gắp cho mỗi sếp mà coi đồng nghiệp ngang hàng ngồi cạnh như không khí. Chỗ ngồi thì bô bô tranh chỗ của người lớn. Mấy cái tiểu tiết này mấy người từng trải họ soi kinh lắm. Chỉ cần một bữa cơm thôi là họ nhìn thấu tính cách, xem có nên dây dưa hay dẫn dắt không rồi. Không biết phép tắc thì "bay màu" khỏi danh sách ưu tiên là cái chắc.
Hoặc có cái kiểu nhiệt tình thái quá, thích lo chuyện bao đồng.Nhóm này không phải người xấu, thậm chí là người tốt, nhưng tốt kiểu... ngột ngạt. Mới quen mà đã vồ vập, chủ động gắp đồ ăn, rót rượu, rồi nhảy vào quyết định hộ luôn cả việc của người ta. Các bác tưởng thế là tinh tế quan tâm? Thật ra người ta thấy phiền vì bị xâm phạm ranh giới cá nhân đấy. Giúp người mà kiểu để tự thỏa mãn cái tôi "đấy, thấy tôi tốt chưa, nợ ân tình tôi đi" thì sớm muộn anh em cũng tản ra hết.
Cuối cùng là kiểu vặn vẹo, khôn lỏi.Giống như kiểu đi ăn quán, quán người ta niêm yết giá rõ ràng, đồ ngon giá tốt, đến ăn bao lần rồi nhưng lần nào tới cũng lải nhải bài ca: "Quán kia rẻ hơn", "Bên kia ngon hơn". Ơ hay, ngon hơn rẻ hơn sao không ra đấy mà ăn, chui vào đây làm gì rồi phàn nàn chê ỏng chê eo? Ra ngoài xã hội mà lúc nào cũng mang tâm thế khôn lỏi, phá vỡ quy tắc chung của người khác thì sớm muộn cũng chơi một mình.
Chốt lại, xã hội này không ai rảnh để làm bảo mẫu đi dạy mình cách làm người đâu các bác ạ. Sếp không nói, đồng nghiệp không chửi, người ta chỉ lẳng lặng xóa số, không mời mọc, không rủ rê nữa thôi. Nên nếu thấy xung quanh tự dưng ai cũng né mình, thì thay vì trách móc xã hội bất công, hãy tự soi gương lại xem mình đã "biết điều" chưa đã.
Anh em thấy sao về chuyện này? Có từng gặp thành phần nào như vậy ở công ty hay hội bạn chưa, kể nghe chơi cho xôm!
Nhiều ông mới bước chân ra xã hội, hay thậm chí đi làm bao năm rồi, vẫn cứ mở miệng ra là đóng vai nạn nhân: "Em chả làm gì sai, sao tự nhiên sếp với đồng nghiệp lạnh nhạt với em?", "Sao dạo này anh em chả ai rủ em đi nhậu nữa?"... Nói thật nhé, chả ai rảnh mà tự nhiên đi ghét một người bình thường đâu. Phần lớn đều gom lại ở đúng hai chữ: "Kém duyên", hoặc nặng hơn là "Không biết điều".
Anh em cứ để ý xem có quen không:
Cái kiểu đầu tiên là chuyên gia vồ vập, xán lấy người ta để nhờ vả.Nhiều ông vừa mới được giới thiệu quen ông anh, bà chị nào đó có tí tiếng tăm hoặc sếp lớn, là y như rằng để lộ ngay cái tư tưởng "đào mỏ". Mới ngồi với nhau được một bữa đã: "Anh xem chỗ này giúp em được không", "Chị quen ai giới thiệu em với". Hoặc mới gặp đã kể lể hoàn cảnh em nghèo, em khổ... Tưởng thế là thân thiết, sống thật à? Không, người ta chuồn lẹ luôn. Quý nhân hay người đi trước, họ sẵn sàng giúp, nhưng là họ TỰ NGUYỆN, chứ không phải để mấy ông vin vào, bám víu vòi vĩnh. Nhờ vả không có điểm dừng thì ai mà chịu nổi.
Tiếp đến là cái nết trên bàn ăn.Các cụ bảo "Học ăn học nói" cấm có sai. Nhiều người lên bàn tiệc, chưa ai động đũa đã gắp ngay miếng ngon nhất vào bát mình. Ăn uống thì bới lông tìm vết, ép rượu người khác vô tội vạ. Có ông lại chỉ chăm chăm nịnh hót gắp cho mỗi sếp mà coi đồng nghiệp ngang hàng ngồi cạnh như không khí. Chỗ ngồi thì bô bô tranh chỗ của người lớn. Mấy cái tiểu tiết này mấy người từng trải họ soi kinh lắm. Chỉ cần một bữa cơm thôi là họ nhìn thấu tính cách, xem có nên dây dưa hay dẫn dắt không rồi. Không biết phép tắc thì "bay màu" khỏi danh sách ưu tiên là cái chắc.
Hoặc có cái kiểu nhiệt tình thái quá, thích lo chuyện bao đồng.Nhóm này không phải người xấu, thậm chí là người tốt, nhưng tốt kiểu... ngột ngạt. Mới quen mà đã vồ vập, chủ động gắp đồ ăn, rót rượu, rồi nhảy vào quyết định hộ luôn cả việc của người ta. Các bác tưởng thế là tinh tế quan tâm? Thật ra người ta thấy phiền vì bị xâm phạm ranh giới cá nhân đấy. Giúp người mà kiểu để tự thỏa mãn cái tôi "đấy, thấy tôi tốt chưa, nợ ân tình tôi đi" thì sớm muộn anh em cũng tản ra hết.
Cuối cùng là kiểu vặn vẹo, khôn lỏi.Giống như kiểu đi ăn quán, quán người ta niêm yết giá rõ ràng, đồ ngon giá tốt, đến ăn bao lần rồi nhưng lần nào tới cũng lải nhải bài ca: "Quán kia rẻ hơn", "Bên kia ngon hơn". Ơ hay, ngon hơn rẻ hơn sao không ra đấy mà ăn, chui vào đây làm gì rồi phàn nàn chê ỏng chê eo? Ra ngoài xã hội mà lúc nào cũng mang tâm thế khôn lỏi, phá vỡ quy tắc chung của người khác thì sớm muộn cũng chơi một mình.
Chốt lại, xã hội này không ai rảnh để làm bảo mẫu đi dạy mình cách làm người đâu các bác ạ. Sếp không nói, đồng nghiệp không chửi, người ta chỉ lẳng lặng xóa số, không mời mọc, không rủ rê nữa thôi. Nên nếu thấy xung quanh tự dưng ai cũng né mình, thì thay vì trách móc xã hội bất công, hãy tự soi gương lại xem mình đã "biết điều" chưa đã.
Anh em thấy sao về chuyện này? Có từng gặp thành phần nào như vậy ở công ty hay hội bạn chưa, kể nghe chơi cho xôm!