Cửa sổ hướng về phía cây xà cừ

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Iran
"Hà Nội những năm này lạ lắm. Người ta vội vã đi tìm những cánh cửa đóng kín để an toàn. Còn tôi, tôi tháo chốt cửa phòng mình. Tôi nhận ra rằng nếu mình ngừng đặt câu hỏi 'Phải làm gì?', thì cuộc đời sẽ tự trả lời bằng những vị khách bất ngờ. Một vệt nắng xiên qua khói thuốc, một chú chim lạc đàn đậu xuống ban công đầy rêu, hay thậm chí là một nỗi buồn không rõ hình hài... chúng đều có quyền ghé thăm. Tôi không chủ động đi tìm niềm vui, tôi chỉ mở cửa. Bởi vì, nếu cửa đóng, ngay cả nỗi buồn cũng không có lối vào để rồi sau đó tìm đường đi ra.”

KHI CÁNH CỬA KHÔNG CÒN KHÉP

Tôi viết những dòng này khi ngoài kia, Hà Nội đang bắt đầu những tiếng còi xe hối hả của một ngày mới. Tiếng xích lô thưa thớt dần, thay vào đó là tiếng động cơ của những chiếc xe máy đời mới lao đi trên phố. Thành phố đang vội, và có lẽ, chúng ta cũng đang vội.

Nhiều người hỏi tôi: "Tại sao lại cứ ngồi đó mà chờ những vị khách không mời? Tại sao không lao ra đường và giành lấy những gì mình muốn?".
Tôi chỉ cười. Bởi vì tôi đã thấy quá nhiều người mải mê đi tìm những "cánh cửa vàng", để rồi khi chạm tay vào được, họ lại quên mất cách mở cửa tâm hồn mình. Họ sợ nắng làm nhạt màu rèm, sợ mưa làm ướt sàn, và sợ nỗi buồn làm hỏng đi vẻ mặt thành đạt."
 
Top