Con chó không biết lao động, không có gì tự hào, không có ước mơ. Chỉ biết ăn, ngủ, đụ, và sủa. Nhưng thời gian là quá dài, sẽ có những khoảnh khắc mà ngay cả việc ăn, ngủ, đụ, sủa cũng trở nên nhàm chán và tầm thường, thì con chó sẽ cảm thấy thế nào? Lặng im và nhìn về nơi xa xăm, rồi nó suy nghĩ cái gì? có thấy thời gian là sự tra tấn, đời là bể khổ?