

Nguồn hình ảnh,EPA-EFE/KCNA
- Tác giả,Frank Gardner
- Vai trò,Phóng viên an ninh
- 24 tháng 8 2025, 07:48 +07
Có hình dáng sắc nhọn như mũi kim, dài 11 mét, nặng 15 tấn, mỗi quả tên lửa mang dòng chữ: "DF-17".
Trung Quốc vừa chính thức phô trương cho thế giới thấy kho vũ khí tên lửa siêu vượt âm Đông Phong của mình.
Đó là những gì đã diễn ra vào ngày 1/10/2019, trong lễ duyệt binh kỷ niệm Quốc khánh.
Thời điểm đó, Mỹ biết rõ Trung Quốc đang phát triển những vũ khí này. Nhưng kể từ đó, Bắc Kinh đã tăng tốc hiện đại hóa chúng.
Nhờ tốc độ và khả năng cơ động – bay nhanh gấp hơn 5 lần tốc độ âm thanh – loại tên lửa này trở thành một loại vũ khí đáng gờm, đến mức có thể biến đổi cách thức tiến hành chiến tranh.
Chính vì vậy, cuộc đua toàn cầu nhằm phát triển loại vũ khí này đang ngày càng nóng.

Nguồn hình ảnh,AFP via Getty Images
Chụp lại hình ảnh,Tên lửa DF-17 trong cuộc duyệt binh tại Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh

Nguồn hình ảnh,Reuters
Chụp lại hình ảnh,Khách tham quan gần khu trưng bày xe quân sự chở vũ khí, trong đó có tên lửa siêu thanh DF-17, tại một triển lãm ở Bắc Kinh
"Đây chỉ là một mảnh ghép trong bức tranh rộng lớn hơn của cuộc cạnh tranh địa chính trị đang nổi lên giữa các quốc gia," ông William Freer, chuyên gia an ninh quốc gia tại Viện Nghiên cứu Chiến lược Địa chính trị, nhận định.
"[Đây là điều] mà chúng ta chưa từng thấy kể từ Chiến tranh Lạnh."
Nga, Trung Quốc, Mỹ: Cuộc đua toàn cầu
Lễ duyệt binh ở Bắc Kinh đã làm dấy lên lo ngại về mối đe dọa ngày càng lớn từ bước tiến của Trung Quốc trong công nghệ siêu vượt âm. Hiện nay, Trung Quốc đang dẫn đầu thế giới về tên lửa siêu vượt âm, theo sau là Nga.Mỹ đang nỗ lực bắt kịp, còn Anh thì hoàn toàn chưa có loại vũ khí này.
Ông William Freer thuộc Viện Nghiên cứu Chiến lược Địa chính trị – một tổ chức có nguồn tài trợ từ một số công ty công nghiệp quốc phòng, Bộ Quốc phòng Anh và một số bên khác – cho rằng lý do Trung Quốc và Nga dẫn trước khá đơn giản:
"Họ đã quyết định đổ rất nhiều tiền vào các chương trình này từ nhiều năm trước."
Trong khi đó, nhiều quốc gia phương Tây, trong suốt hai thập niên đầu thế kỷ 21, lại tập trung chủ yếu vào việc chống khủng bố Hồi giáo cực đoan trong nước, và tiến hành các cuộc chiến chống nổi dậy ở nước ngoài.
Ngày ấy, viễn cảnh phải đối đầu trong một cuộc xung đột đồng đẳng với một đối thủ có công nghệ hiện đại, tinh vi dường như còn rất xa vời.
"Kết quả là chúng ta đã không nhận ra sự trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc như một cường quốc quân sự," ông Alex Younger, cựu Giám đốc Cơ quan Tình báo mật của Anh (MI6), thừa nhận không lâu sau khi nghỉ hưu vào năm 2020.
Nhiều quốc gia khác cũng đang chạy đua về phía trước: Israel sở hữu Arrow 3, một loại tên lửa siêu vượt âm được thiết kế để đánh chặn.
Iran tuyên bố đã có vũ khí siêu vượt âm, thậm chí khẳng định đã phóng một quả tên lửa loại này nhằm vào Israel trong cuộc chiến ngắn nhưng dữ dội kéo dài 12 ngày hồi tháng Sáu.
(Tên lửa đó thực sự bay với tốc độ cực cao, nhưng được cho là chưa đủ khả năng cơ động để được xếp coi là tên lửa siêu vượt âm đúng nghĩa).
Trong khi đó, Triều Tiên từ năm 2021 đã phát triển phiên bản riêng của mình và tuyên bố sở hữu một loại vũ khí thực chiến (hình ảnh minh họa).
Mỹ và Anh, cũng như một số quốc gia khác như Pháp và Nhật Bản, cũng đang đầu tư phát triển công nghệ tên lửa siêu vượt âm.

Nguồn hình ảnh,Morteza Nikoubazl/NurPhoto via Getty Images
Chụp lại hình ảnh,Iran nói rằng họ đã phóng một tên lửa siêu thanh vào Israel trong cuộc chiến kéo dài 12 ngày hồi tháng Sáu
Mỹ dường như đang củng cố năng lực răn đe của mình, và gần đây đã giới thiệu loại vũ khí siêu vượt âm "Dark Eagle" (Đại bàng bóng đêm).
Theo Bộ Quốc phòng Mỹ, Dark Eagle "gợi nhắc về sức mạnh và ý chí của đất nước và quân đội của chúng ta vì nó tượng trưng cho tinh thần và khả năng sát thương trong những nỗ lực phát triển vũ khí siêu vượt âm của Lục quân và Hải quân Mỹ".
Tuy nhiên, Trung Quốc và Nga hiện vẫn dẫn trước khá nhiều và theo một số chuyên gia, thì đó là mối lo tiềm tàng.
Siêu nhanh, siêu thất thường
Tên lửa siêu thanh là những vũ khí di chuyển với tốc độ Mach 5 (gấp 5 lần tốc độ âm thanh, tương đương khoảng 6.200 km/h) hoặc hơn. Điều này khiến loại vũ khí này hoàn toàn khác biệt so với các loại tên lửa siêu âm (supersonic), vốn chỉ đạt tốc độ trên Mach 1 (Mach 1 tương đương khoảng 1.235 km/h).Tốc độ cực cao chính là trong những lý do khiến tên lửa siêu thanh bị coi là mối đe dọa lớn.
Nhanh nhất hiện nay là tên lửa Avangard của Nga, với tốc độ được tuyên bố là có thể đạt tới Mach 27 (khoảng 33.000km/h), mặc dù con số thường được trích dẫn là Mach 12 (khoảng 14.800km/h), tương đương khoảng 3,2km mỗi giây.
Tuy nhiên, xét về sức công phá thuần túy, tên lửa siêu thanh không quá khác biệt so với tên lửa hành trình siêu âm hay cận âm, ông Freer nhận định.
"Chính việc khó phát hiện, theo dõi và đánh chặn mới là điểm làm nên sự khác biệt của chúng."

Về cơ bản có hai loại tên lửa siêu thanh.
Đầu tiên là tên lửa lượn siêu thanh (boost-glide missiles): sử dụng một tên lửa đẩy (như tên lửa DF-17 của Trung Quốc) để phóng chúng lên, và đôi khi vượt quá, tầng khí quyển của Trái đất, rồi lao xuống mục tiêu với tốc độ kinh khủng.
Không giống như tên lửa đạn đạo thông thường vốn di chuyển theo một quỹ đạo hình parabol khá dễ đoán, loại lượn siêu thanh có thể di chuyển một cách thất thường, thay đổi đường bay ở giai đoạn cuối để hướng tới mục tiêu.
Tiếp đến là tên lửa hành trình siêu thanh - loại tên lửa bay bám địa hình để nằm dưới tầm radar và tránh bị phát hiện.
Loại này cũng được phóng và tăng tốc bằng một tên lửa đẩy, nhưng khi đạt vận tốc siêu thanh, một hệ thống được gọi là "động cơ scramjet" sẽ được kích hoạt, hút không khí trong quá trình bay để tự đẩy mình về phía mục tiêu.
Đây là những "vũ khí lưỡng dụng", tức đầu đạn của chúng có thể chứa hạt nhân hoặc chất nổ thông thường.
Nhưng tốc độ không phải là ưu điểm duy nhất của những loại vũ khí này.
Để được phân loại là "siêu thanh" theo thuật ngữ quân sự, tên lửa đó cần phải có được sự cơ động trong khi bay.
Nói cách khác, tên lửa đó phải có khả năng cho phép người điều khiển thay đổi hướng bay một cách đột ngột và khó lường, ngay cả khi đang lao về phía mục tiêu với tốc độ cực lớn.
Điều này khiến cho việc đánh chặn trở nên vô cùng khó khăn. Hầu hết các radar mặt đất chỉ có thể phát hiện được tên lửa siêu vượt âm ở giai đoạn cuối của quỹ đạo bay.
"Bằng cách bay dưới đường chân trời radar, chúng có thể tránh việc bị phát hiện sớm và chỉ xuất hiện trên các cảm biến ở giai đoạn cuối, làm hạn chế cơ hội đánh chặn," bà Patrycja Bazylczyk, cộng sự nghiên cứu tại Dự án Phòng thủ Tên lửa của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) ở Washington DC, cho biết.
CSIS là một tổ chức nhận một phần kinh phí từ các cơ quan thuộc chính phủ Mỹ, cũng như từ một số công ty công nghiệp quốc phòng và một số nguồn khác.
Giải pháp cho vấn đề này, theo bà Bazylczyk, là tăng cường hệ thống cảm biến vũ trụ của phương Tây, điều sẽ khắc phục được hạn chế của radar mặt đất.

Nguồn hình ảnh,AFP via Getty Images
Chụp lại hình ảnh,Phần còn lại của tên lửa siêu thanh Zircon của Nga sau khi bị bắn hạ vào tháng 11/2024
Trong một kịch bản chiến tranh thực tế, các quốc gia bị nhắm tới phải đối mặt với một câu hỏi đáng sợ: liệu đây là một cuộc tấn công hạt nhân hay thông thường?
"Tên lửa siêu thanh không thay đổi bản chất của chiến tranh mà chỉ rút ngắn khung thời gian tác chiến," ông Tom Sharpe, cựu Chỉ huy Hải quân Hoàng gia và chuyên gia tác chiến phòng không, nhận định.
"Các nguyên tắc cơ bản như cần phải theo dõi kẻ thù, khai hỏa, sau đó điều khiển tên lửa ở giai đoạn cuối để nhắm vào mục tiêu di chuyển (lợi thế lớn của tàu chiến) không khác gì so với các loại tên lửa trước đây, dù là đạn đạo, siêu âm hay cận âm.
"Tương tự, việc phòng thủ là theo dõi và gây nhiễu hoặc phá hủy một tên lửa siêu thanh đang bay tới cũng giống như trước, chỉ là bạn có ít thời gian hơn".
Có những dấu hiệu cho thấy công nghệ này đang làm Washington lo lắng. Một báo cáo công bố vào tháng 2 năm nay của Cơ quan Nghiên cứu Quốc hội Mỹ cảnh báo: "Các quan chức quốc phòng Mỹ đã tuyên bố rằng cả các cấu trúc cảm biến trên mặt đất và các cấu trúc cảm biến không gian hiện tại đều không đủ tốt để phát hiện và theo dõi vũ khí siêu thanh."
Tuy nhiên, một số chuyên gia tin rằng những lời phóng đại về tên lửa siêu thanh đã bị thổi phồng quá mức.