Cuộc sống thật mệt mỏi với thằng bị " trầm cảm "

Mày nói đúng, nhiều khi tạo tự nc 1 mình khi đi trên đường 1 cách vô thức, hay suy nghĩ, sợ hãi vv
M n

M nói đúng như người bị bệnh vậy. Giống t 99%
Tao cũng bị trầm cảm mà. Nói chuyện 1 mình ko phải là chuyện lạ, cuộc nói chuyện với bản thân chính là cuộc trò chuyện quan trọng nhất đối với mỗi con người
 
Tao cũng bị trầm cảm mà. Nói chuyện 1 mình ko phải là chuyện lạ, cuộc nói chuyện với bản thân chính là cuộc trò chuyện quan trọng nhất đối với mỗi con người
Tao tự tưởng tượng 1 ng rồi nc đối thoại, rồi cười :))) . Thằng trên nói đúng mày ạ. Phải độc lập, đứng = đôi chân thì mới đc thoải mái, chứ còn phụ thuộc thì còn khổ
 
Thôi bây giờ thế này. M cũng 31r, hãy bỏ qua chuyện xưa, giờ hãy cố gắng làm chủ cuộc sống của mình, ít nhất là về tài chính, khi đó sẽ ít người làm phiền đến mình. Mỗi người 1 hoàn cảnh, ai cũng có điều may điều dở riêng, ko nên giữ cái suy nghĩ giá như ngày xưa thế này thế kia nữa. Hãy chấp nhận những hoàn cảnh mình đã trải qua và ko ngừng cố gắng cho tương lai
Ukm, nhiều lúc không muốn nghĩ đâu nhưng thi thoảng nó lại xuất hiện lại, nghĩ nó cay mày ạ
 
Tao tự tưởng tượng 1 ng rồi nc đối thoại, rồi cười :))) . Thằng trên nói đúng mày ạ. Phải độc lập, đứng = đôi chân thì mới đc thoải mái, chứ còn phụ thuộc thì còn khổ
Có thể mày đang mắc kẹt về tiền, ok cứ cố gắng giải thoát khỏi cái mày nghĩ đang làm cho mày mắc kẹt, cứ cố gắng làm tốt nhất cái mày cho là đúng
 
Tôi đã từng nghe rằng có lần George Bernard Shaw gọi điện đến cho bác sĩ của mình và nói, “Tôi bị nhiều trục trặc quá và tôi cảm thấy rằng tim tôi đang sắp ngừng đập. Xin bác sĩ lại ngay cho!”
Bác sĩ chạy ngay tới. Ông ta nhảy ba bậc thang một và đổ mồ hôi hột. Ông ta đi vào và không nói một lời, gieo phịch mình lên chiếc ghế và nhắm mắt lại. Bernard Shaw nhảy ra khỏi giường và hỏi, “Có chuyện gì vậy?”
Bác sĩ nói, “Đừng nói gì cả. Dường như là tôi đang chết ấy. Cơn đau tim lại tới.”
Bernard Shaw bắt đầu giúp ông ta; ông ấy đem lại một cốc nước chè, viên aspirin, ông ấy làm mọi việc có thể làm được. Trong vòng nửa giờ ông bác sĩ bắt đầu bình phục lại. Và rồi ông ta nói, “Bây giờ tôi phải đi đây, xin ông cho tôi tiền khám bệnh.”
Bernard Shaw nói, “Đây mới là vấn đề thực đấy. Ông phải trả tiền tôi chứ! Tôi đã phải chạy lăng xăng suốt nửa giờ làm mọi việc cho ông tỉnh thế ông chẳng nói lấy một lời gì với tôi cả.”
Nhưng ông bác sĩ nói, “Tôi đã chữa cho ông rồi đấy. Đây là một cách điều trị và ông phải trả tiền cho tôi về việc này.”
Khi bạn trở nên quan tâm đến bệnh của ai đó khác, bạn quên mất bệnh của mình, do đó mới có biết bao nhiêu nhà lãnh đạo, biết bao nhiêu guru, biết bao nhiêu thầy. Việc ấy đem lại cho bạn mối bận tâm. Nếu bạn quan tâm đến người khác, nếu bạn là người phục vụ cho người khác, một công nhân xã hội, giúp đỡ người khác, bạn sẽ quên mất cái lẫn lộn của riêng mình, quên mất cái rối loạn bên trong của mình, vì bạn đã quá bận bịu rồi.Các nhà tâm thần chẳng bao giờ phát điên – không phải bởi vì họ được miễn nhiễm về việc đó đâu, bởi vì họ đã quá bận tâm với chứng điên khùng của người khác, chữa chạy, giúp đỡ đến mức họ quên mất hoàn toàn là họ cũng có thể phát điên.
Tôi đã nhận ra rất nhiều công nhân xã hội, những người lãnh đạo, các chính khách, các guru, và họ đều khoẻ mạnh cả chỉ bởi mỗi việc là họ bận tâm đến người khác.
-OSHO-
 
Ờ khi ng ta có tiền có quyền thì hay tỏ ra hơn người và khinh rẻ AE mày à
Kệ mẹ đi. Giàu sang phú quý bần hàn thì kệ. Suy cho cùng chúng ta chỉ đanh xem lại cuộc đời thôi. 50 chưa giàu chớ vội lo. 30 đã giàu chớ vội mừng
 
T cũng ko biết t có bị trầm cảm ko, nhưng t luôn thấy cuộc sống nohope, suy nghĩ liên tục tầm 5 năm nay rồi. Cứ rảnh ra là ngồi nghĩ đến cái chết, đầu tóc thì rụng như chưa từng đc rụng. :sad:
 
Đời tao sướng éo còn gì để nói nhưng cũng từng bị, chia sẻ cùng mày. :vozvn (19):
 
T cũng từng vì gia đình mà lao đao ko có ny t cũng là vợ tao bây h thì chắc t cũng trầm cảm nặng như m.
 
Tôi đã từng nghe rằng có lần George Bernard Shaw gọi điện đến cho bác sĩ của mình và nói, “Tôi bị nhiều trục trặc quá và tôi cảm thấy rằng tim tôi đang sắp ngừng đập. Xin bác sĩ lại ngay cho!”
Bác sĩ chạy ngay tới. Ông ta nhảy ba bậc thang một và đổ mồ hôi hột. Ông ta đi vào và không nói một lời, gieo phịch mình lên chiếc ghế và nhắm mắt lại. Bernard Shaw nhảy ra khỏi giường và hỏi, “Có chuyện gì vậy?”
Bác sĩ nói, “Đừng nói gì cả. Dường như là tôi đang chết ấy. Cơn đau tim lại tới.”
Bernard Shaw bắt đầu giúp ông ta; ông ấy đem lại một cốc nước chè, viên aspirin, ông ấy làm mọi việc có thể làm được. Trong vòng nửa giờ ông bác sĩ bắt đầu bình phục lại. Và rồi ông ta nói, “Bây giờ tôi phải đi đây, xin ông cho tôi tiền khám bệnh.”
Bernard Shaw nói, “Đây mới là vấn đề thực đấy. Ông phải trả tiền tôi chứ! Tôi đã phải chạy lăng xăng suốt nửa giờ làm mọi việc cho ông tỉnh thế ông chẳng nói lấy một lời gì với tôi cả.”
Nhưng ông bác sĩ nói, “Tôi đã chữa cho ông rồi đấy. Đây là một cách điều trị và ông phải trả tiền cho tôi về việc này.”
Khi bạn trở nên quan tâm đến bệnh của ai đó khác, bạn quên mất bệnh của mình, do đó mới có biết bao nhiêu nhà lãnh đạo, biết bao nhiêu guru, biết bao nhiêu thầy. Việc ấy đem lại cho bạn mối bận tâm. Nếu bạn quan tâm đến người khác, nếu bạn là người phục vụ cho người khác, một công nhân xã hội, giúp đỡ người khác, bạn sẽ quên mất cái lẫn lộn của riêng mình, quên mất cái rối loạn bên trong của mình, vì bạn đã quá bận bịu rồi.Các nhà tâm thần chẳng bao giờ phát điên – không phải bởi vì họ được miễn nhiễm về việc đó đâu, bởi vì họ đã quá bận tâm với chứng điên khùng của người khác, chữa chạy, giúp đỡ đến mức họ quên mất hoàn toàn là họ cũng có thể phát điên.
Tôi đã nhận ra rất nhiều công nhân xã hội, những người lãnh đạo, các chính khách, các guru, và họ đều khoẻ mạnh cả chỉ bởi mỗi việc là họ bận tâm đến người khác.
-OSHO-
Hay
 
Tao phải chiến đấu với căn bệnh này trên 10 năm rồi. Bây giờ thì cơ bản đầu óc cũng nhẹ nhàng hơn, nhưng di chứng của nó chắc theo cả đời :(
chỉ cần chuyển chỗ ở, đi đến tỉnh khác làm việc , chăm tập thể thao vào. Vận động nó sẽ tiết ra hocmon làm mình thư giản .
Hoặc đi học 1 lớp thiền hoặc yoga. Làm thiện nguyên sẽ thấy cuộc đời rất nhiều mảnh đời bất hạnh hơn mình nên từ đó ý thức suy nghĩ sẽ thay đổi.
 
Tao phải chiến đấu với căn bệnh này trên 10 năm rồi. Bây giờ thì cơ bản đầu óc cũng nhẹ nhàng hơn, nhưng di chứng của nó chắc theo cả đời :(
-Bạn gái t cũng kiểu trầm cảm, gia đình không nặng nề quá ( nhiều vấn đề đới với t là không quá nặng nề, có thể coi là ra xã hội để trưởng thành,chai lì cảm xúc hơn thì đối với em là gì đó rất mệt mỏi và sợ, như sếp la thì không dám hay không muốn gặp sếp), cá nhân t cũng hiểu là mỗi người có sức chịu đựng riêng, không áp đặt nhưng nhiều lúc mình cũng mệt mỏi nhiều việc, không phải lúc nào cũng tích cực để vui tươi hay quan tâm được
- Đi tư vấn thì phí mắc 800K/buổi, người ta cũng không có tâm, đưa bài khảo sát thì không thèm nhìn hay phản hồi. Trước có uống thuốc mà uống vào thì mệt người cũng cực. Trước đây em còn tiêu cực hơn ( rạch tay..)
- Biết là rất thương nhưng nhiều khi người ta tiêu cực cũng kéo cả tinh thần mình xuống với cả cưới xin là chuyện cả đời thì t phải xác định là mình sẽ theo và cố gắng vì người người ta vì cả 2 rất nhiều
- Với góc độ là người đã trải qua thì có góp ý gì cho t không. Cảm ơn m.
 
m có có huớng nào ko? t đang trị liệu ở 1 bên này mà thấy ko khả quan lắm. t vẫn hiểu dõ về vđề mà t đang gặp phải. chỉ là ko thoát ra đc thôi
 
Tao phải chiến đấu với căn bệnh này trên 10 năm rồi. Bây giờ thì cơ bản đầu óc cũng nhẹ nhàng hơn, nhưng di chứng của nó chắc theo cả đời :(
Mua cái tẩu thuốc, nhét lá cần vào, kéo 1 hơi thật dài, ông nội của trầm cảm còn phải chạy chứ dăm ba cái trầm với cảm.
 

Có thể bạn quan tâm

Top