Tao để ý thấy, gái Á lúc say – nhất là mấy đứa trẻ tuổi, mặt xinh xinh học kinh tế hoặc làm nail spa – thường vào phase gọi là “tăng động cấp độ 4”: cười như pháo, nói như súng liên thanh, tay chân múa máy như gắn động cơ, nhảy nhót tưng tưng kiểu phê pha + thèm cảm giác động chạm nhưng vẫn giữ lớp mặt nạ ngây thơ:
Có đứa thì mắt long lanh, môi chu ra, bắn tín hiệu mười phương tám hướng. Vũ điệu "chịch mà làm như không thèm chịch" được vận hành trơn tru như một nghi thức xã giao hậu hiện đại.
Còn gái Tây – đặc biệt tụi đến từ Bắc Âu, Úc, Mỹ – lúc phê rồi thì thường chuyển sang trạng thái “rã ngũ”: lê lết, vật vờ, mồ hôi như tắm, hai chân thẳng góc với định mệnh, không buồn giữ hình tượng luôn.
Tụi nó cũng thèm, chứ không phải không. Nhưng thay vì chơi bài “thả thính múa lửa”, tụi Tây có xu hướng phơi bản năng ra như quăng đồ giặt ra sàn: thẳng thắn, bừa bộn, đậm chất vật lý chứ không hề lãng mạn.