Cảnh báo lừa đảo‼️ Cường quốc tiếp theo sẽ là VIỆT NAM !!! Hát lên VN ơi

  • Tạo bởi Tạo bởi kenzyn
  • Start date Start date

kenzyn

Bát sứ hư hỏng
United-States

1. "Made in Germany" từng giống "Made in China" ngày nay​

Vào năm 1887, lo ngại trước làn sóng hàng giá rẻ từ Đức, chính phủ Anh yêu cầu hàng nhập từ Đức phải dán nhãn xuất xứ. Lúc đó, Đức đối với Anh giống như Trung Quốc đối với châu Âu hay Mỹ ngày nay — một nền kinh tế mới nổi với nguồn lao động giá rẻ dồi dào và tham vọng trở thành siêu cường kinh tế.
Các doanh nghiệp Đức thực hiện gián điệp công nghiệp, ăn cắp ý tưởng, sao chép sản phẩm, làm hàng giả và giả mạo dấu chất lượng. Một giáo sư kỹ thuật người Đức tại triển lãm thế giới Philadelphia năm 1876 đã thừa nhận rằng "sản phẩm Đức vừa tồi vừa rẻ."

2. "Made in Japan" từng giống "Made in China" ngày nay​

Ngay sau chiến tranh và cho đến khi thời kỳ chiếm đóng kết thúc năm 1952, cụm từ "Made in Japan" đồng nghĩa với hàng rẻ tiền và chất lượng kém. Một nhà thiết kế công nghiệp Nhật năm 1958 đã thừa nhận "với sự xấu hổ" rằng ông bị từ chối tham quan nhà máy tại Thụy Điển — lý do là khoảng 30 sản phẩm Thụy Điển và các bản sao gần như giống hệt từ Nhật Bản.

3. "Đức nhái Anh"​

Đức tiếp tục sao chép sản phẩm Anh và bán phá giá trên thị trường quốc tế. Ví dụ, dao kéo sản xuất tại Solingen (Đức) được bán dưới nhãn "Made in Sheffield" — thành phố Anh nổi tiếng về thép chất lượng cao.

4. "Nhật nhái Đức"​

Thực tế Nhật không chỉ nhái riêng Đức mà nhái toàn bộ phương Tây. Chính phủ Nhật mời kỹ sư Anh xây đường điện tín, chuyên gia Pháp thiết kế mỏ, và chuyên gia Đức lập nhà máy thép. Chiếc ô tô chở khách đầu tiên của Toyota năm 1936, Model AA, là bản sao trắng trợn của thiết kế Dodge và Chevrolet (Mỹ), thậm chí một số phụ tùng có thể hoán đổi với bản gốc. Quá trình học hỏi của Nhật bắt đầu từ nghiên cứu sách vở, rồi tiến tới phân tích và sao chép máy móc nhập khẩu, mua bản quyền và liên doanh với các tập đoàn nước ngoài.
Vậy nói "Nhật nhái Đức" là quá hẹp — Nhật nhái Anh, Pháp, Đức, Mỹ tùy theo lĩnh vực.

5. "Trung Quốc nhái tất cả"​

Điều này phản ánh thực tế rằng Trung Quốc, với tư cách nước công nghiệp hóa muộn nhất trong ba nước, có thể tiếp cận và sao chép công nghệ từ nhiều quốc gia cùng lúc (Mỹ, Nhật, Đức, Hàn Quốc…).

6. Hàn Quốc cũng đi theo mô hình tương tự​

Hàn Quốc chủ yếu nhái Nhật Bản, nhưng cũng lấy công nghệ từ Mỹ và châu Âu.
Về mô hình kinh tế: Cấu trúc Chaebol (tập đoàn lớn) của Hàn Quốc ban đầu được phỏng theo mô hình Zaibatsu của Nhật, hình thành trong 35 năm Nhật đô hộ Hàn Quốc sau 1910. Kinh nghiệm của Nhật đóng vai trò không chỉ như một hình mẫu mà gần như là bản thiết kế chi tiết cho Hàn Quốc, và nhiều yếu tố trong chiến lược công nghiệp hóa của Hàn được mượn từ Kế hoạch Kinh tế Dài hạn Mới của Nhật (1958–1968).
Về ô tô: Hyundai huy động công nghệ và nhân lực từ Hàn Quốc, Nhật Bản và Ý để phát triển chiếc Pony. Khung gầm và hệ truyền động dựa trên mẫu xe Lancer của Mitsubishi, còn thiết kế ngoại thất do hãng Italdesign (Ý) thực hiện. Hyundai đã tháo rời xe mẫu và tiến hành dịch ngược (reverse engineering) để phát triển thêm các hệ thống treo, lái, phanh.
Về điện tử: Samsung Electronics đuổi kịp Sony về năng lực công nghệ vào giữa thập niên 1990 xét về số lượng bằng sáng chế, và thậm chí sớm hơn — đầu thập niên 1990 — xét về chất lượng bằng sáng chế. Samsung đã vượt qua giai đoạn đơn thuần bắt chước và ứng dụng công nghệ của Sony.
Về phản ứng của các nước bị nhái: Các nước cấp phép công nghệ như Nhật, Mỹ và châu Âu nhận thấy Hàn Quốc có thể trở thành đối thủ cạnh tranh nhờ giá rẻ và chất lượng tương đương. Mitsubishi từ chối gia hạn giấy phép động cơ ô tô cho Hyundai, các công ty Mỹ từ chối ký hợp đồng công nghệ với LG để sản xuất TV màu.

Điều thú vị: kẻ nhái trở thành kẻ bị nhái​

Hyundai không chỉ thu hẹp khoảng cách công nghệ với Mitsubishi mà còn vượt qua. Đến năm 2004, chính Mitsubishi phải mua lại bản quyền công nghệ động cơ từ Hyundai — đảo ngược hoàn toàn tình thế so với 20 năm trước.


Dựa trên mô hình lịch sử (Đức → Nhật → Hàn → Trung Quốc), có hai ứng viên chính đang cạnh tranh vị trí "công xưởng tiếp theo":

🇻🇳 Việt Nam — Ứng viên số 1​

Việt Nam đã xây dựng đà tăng trưởng theo từng giai đoạn — đầu tiên là dệt may và giày dép, sau đó lắp ráp điện tử, và cuối cùng thu hút sản xuất giá trị cao trong bán dẫn, năng lượng tái tạo và máy móc tiên tiến sau 2020.
Việt Nam hiện sản xuất 52% giày dép toàn cầu của Nike, trong khi thị phần của Trung Quốc giảm xuống dưới 19%. Samsung cũng đầu tư mạnh vào Việt Nam.
Việt Nam hấp dẫn nhờ nhiều lý do giống Trung Quốc thập kỷ trước: năng lực tiếng Anh tốt, chi phí lao động thấp. Tuy nhiên, sản xuất phức tạp hơn có thể vẫn ngoài tầm với trong thời gian tới — nguồn nhân lực kỹ năng cao còn thiếu.
Điểm trùng khớp với mô hình lịch sử: Việt Nam hiện đang ở giai đoạn "gia công/lắp ráp giá rẻ" — chính xác là giai đoạn đầu mà Đức (1880s), Nhật (1950s), Hàn (1960s), Trung Quốc (1990s) đều đã trải qua.
Hạn chế: Dân số chỉ ~100 triệu, tiền lương đang tăng khi tầng lớp trung lưu mở rộng, và việc tập trung quá nhiều vào lắp ráp có thể hạn chế giá trị dài hạn nếu hệ sinh thái đổi mới nội địa không phát triển đủ sâu.

🇮🇳 Ấn Độ — Ứng viên số 2 (tiềm năng lớn nhất về quy mô)​

Kinh tế Ấn Độ tăng trưởng nhanh nhất châu Á, nhưng ngành sản xuất vẫn thua cả các nước nhỏ hơn như Việt Nam và Bangladesh. Apple và Samsung đã mở rộng sản xuất tại Ấn Độ, và Ấn Độ đã vượt Trung Quốc về xuất khẩu smartphone sang Mỹ.
Việc làm trong sản xuất tại Ấn Độ tăng 200% từ 2022 đến 2024. Nhập khẩu điện thoại giảm 85% khi sản xuất nội địa tăng mạnh — 99% điện thoại bán tại Ấn Độ nay được sản xuất trong nước.
Hạn chế: Ấn Độ vẫn đối mặt với phức tạp về quy định, nghẽn cổ chai hạ tầng, và thách thức lao động — những yếu tố đã làm giảm lợi thế cạnh tranh.

Tóm lại​

Đức (1880s) Nhật (1950s) Hàn (1960s) TQ (1990s)Tiếp theo?
Nhái ai Anh Phương Tây Nhật Tất cảTQ + Nhật + Hàn

Việt Nam đang ở vị trí thuận lợi nhất để lặp lại mô hình này ở quy mô vừa — đã bắt đầu giai đoạn "lắp ráp giá rẻ" và đang chuyển dần lên chuỗi giá trị. Ấn Độ có tiềm năng quy mô lớn hơn nhiều nhưng đang đi chậm hơn.

Tuy nhiên, có một điểm khác biệt quan trọng: cả Việt Nam lẫn Ấn Độ hiện tại chủ yếu đang gia công cho các thương hiệu nước ngoài (Samsung, Apple, Nike...) chứ chưa tạo ra được các thương hiệu nội địa mạnh như Hyundai, Samsung của Hàn hay Huawei, BYD của Trung Quốc. Bước nhảy từ "công xưởng gia công" sang "quốc gia sáng tạo có thương hiệu riêng" mới là bước quyết định — và đó cũng là bước khó nhất.

@xmorr @Nmlam @Mcopns
 
Made in… nhắc tới nơi nào người ta liên tưởng đến đặc tính của sản phẩm do quốc gia đó sản xuất. Việt Nam ta là ngon, bổ, rẻ! Thứ mà thế giới chưa chỗ nào làm được.
 
Nói thẳng Việt Nam thậm chí không đủ trình độ để copy. Vì sao? Vì VN toàn giáo sư phát biểu vàng trong dân còn nhiều. Cả xã hội chạy theo BĐS.

Kỹ sư kỹ thuật VN có đủ lượng và đủ trình độ để copy hay không? Theo t là không. Tương lai học sinh gen alpha bỏ học nhóm ngành kỹ thuật thì còn nát tiếp
 
Sửa lần cuối:
AI lắm trò thật, đúng là hợp lý hóa chuyện xàm lol nào cx đc
như là cái này à ?

tvKah5.png
 
Hàng vn như cái đầu bùi
Dép mua đi đc 1 tháng là đứt
Đôi nào mua ngoài chợ cũng vậy
Mà đòi làm gì cao siêu
Mà vn làm đồ ăn ngon
Mấy cái nguyên liệu cũng đc
Còn làm công nghiệp thì thua

Mà áo mặc thì vải tốt
Nhưng công nghệ in họa tiết thì hơi dở
Nói chung vn giỏi tốt nguyên liệu
Còn thành phẩm thì tùy ng
 
Cái quan trọng là sự bền
Vn chưa có nhưng rất thích đi theo số đông
Đi theo trào lưu
Hay gọi đi tắt đón đầu
 

1. "Made in Germany" từng giống "Made in China" ngày nay​

Vào năm 1887, lo ngại trước làn sóng hàng giá rẻ từ Đức, chính phủ Anh yêu cầu hàng nhập từ Đức phải dán nhãn xuất xứ. Lúc đó, Đức đối với Anh giống như Trung Quốc đối với châu Âu hay Mỹ ngày nay — một nền kinh tế mới nổi với nguồn lao động giá rẻ dồi dào và tham vọng trở thành siêu cường kinh tế.
Các doanh nghiệp Đức thực hiện gián điệp công nghiệp, ăn cắp ý tưởng, sao chép sản phẩm, làm hàng giả và giả mạo dấu chất lượng. Một giáo sư kỹ thuật người Đức tại triển lãm thế giới Philadelphia năm 1876 đã thừa nhận rằng "sản phẩm Đức vừa tồi vừa rẻ."

2. "Made in Japan" từng giống "Made in China" ngày nay​

Ngay sau chiến tranh và cho đến khi thời kỳ chiếm đóng kết thúc năm 1952, cụm từ "Made in Japan" đồng nghĩa với hàng rẻ tiền và chất lượng kém. Một nhà thiết kế công nghiệp Nhật năm 1958 đã thừa nhận "với sự xấu hổ" rằng ông bị từ chối tham quan nhà máy tại Thụy Điển — lý do là khoảng 30 sản phẩm Thụy Điển và các bản sao gần như giống hệt từ Nhật Bản.

3. "Đức nhái Anh"​

Đức tiếp tục sao chép sản phẩm Anh và bán phá giá trên thị trường quốc tế. Ví dụ, dao kéo sản xuất tại Solingen (Đức) được bán dưới nhãn "Made in Sheffield" — thành phố Anh nổi tiếng về thép chất lượng cao.

4. "Nhật nhái Đức"​

Thực tế Nhật không chỉ nhái riêng Đức mà nhái toàn bộ phương Tây. Chính phủ Nhật mời kỹ sư Anh xây đường điện tín, chuyên gia Pháp thiết kế mỏ, và chuyên gia Đức lập nhà máy thép. Chiếc ô tô chở khách đầu tiên của Toyota năm 1936, Model AA, là bản sao trắng trợn của thiết kế Dodge và Chevrolet (Mỹ), thậm chí một số phụ tùng có thể hoán đổi với bản gốc. Quá trình học hỏi của Nhật bắt đầu từ nghiên cứu sách vở, rồi tiến tới phân tích và sao chép máy móc nhập khẩu, mua bản quyền và liên doanh với các tập đoàn nước ngoài.
Vậy nói "Nhật nhái Đức" là quá hẹp — Nhật nhái Anh, Pháp, Đức, Mỹ tùy theo lĩnh vực.

5. "Trung Quốc nhái tất cả"​

Điều này phản ánh thực tế rằng Trung Quốc, với tư cách nước công nghiệp hóa muộn nhất trong ba nước, có thể tiếp cận và sao chép công nghệ từ nhiều quốc gia cùng lúc (Mỹ, Nhật, Đức, Hàn Quốc…).

6. Hàn Quốc cũng đi theo mô hình tương tự​

Hàn Quốc chủ yếu nhái Nhật Bản, nhưng cũng lấy công nghệ từ Mỹ và châu Âu.
Về mô hình kinh tế: Cấu trúc Chaebol (tập đoàn lớn) của Hàn Quốc ban đầu được phỏng theo mô hình Zaibatsu của Nhật, hình thành trong 35 năm Nhật đô hộ Hàn Quốc sau 1910. Kinh nghiệm của Nhật đóng vai trò không chỉ như một hình mẫu mà gần như là bản thiết kế chi tiết cho Hàn Quốc, và nhiều yếu tố trong chiến lược công nghiệp hóa của Hàn được mượn từ Kế hoạch Kinh tế Dài hạn Mới của Nhật (1958–1968).
Về ô tô: Hyundai huy động công nghệ và nhân lực từ Hàn Quốc, Nhật Bản và Ý để phát triển chiếc Pony. Khung gầm và hệ truyền động dựa trên mẫu xe Lancer của Mitsubishi, còn thiết kế ngoại thất do hãng Italdesign (Ý) thực hiện. Hyundai đã tháo rời xe mẫu và tiến hành dịch ngược (reverse engineering) để phát triển thêm các hệ thống treo, lái, phanh.
Về điện tử: Samsung Electronics đuổi kịp Sony về năng lực công nghệ vào giữa thập niên 1990 xét về số lượng bằng sáng chế, và thậm chí sớm hơn — đầu thập niên 1990 — xét về chất lượng bằng sáng chế. Samsung đã vượt qua giai đoạn đơn thuần bắt chước và ứng dụng công nghệ của Sony.
Về phản ứng của các nước bị nhái: Các nước cấp phép công nghệ như Nhật, Mỹ và châu Âu nhận thấy Hàn Quốc có thể trở thành đối thủ cạnh tranh nhờ giá rẻ và chất lượng tương đương. Mitsubishi từ chối gia hạn giấy phép động cơ ô tô cho Hyundai, các công ty Mỹ từ chối ký hợp đồng công nghệ với LG để sản xuất TV màu.

Điều thú vị: kẻ nhái trở thành kẻ bị nhái​

Hyundai không chỉ thu hẹp khoảng cách công nghệ với Mitsubishi mà còn vượt qua. Đến năm 2004, chính Mitsubishi phải mua lại bản quyền công nghệ động cơ từ Hyundai — đảo ngược hoàn toàn tình thế so với 20 năm trước.


Dựa trên mô hình lịch sử (Đức → Nhật → Hàn → Trung Quốc), có hai ứng viên chính đang cạnh tranh vị trí "công xưởng tiếp theo":

🇻🇳 Việt Nam — Ứng viên số 1​

Việt Nam đã xây dựng đà tăng trưởng theo từng giai đoạn — đầu tiên là dệt may và giày dép, sau đó lắp ráp điện tử, và cuối cùng thu hút sản xuất giá trị cao trong bán dẫn, năng lượng tái tạo và máy móc tiên tiến sau 2020.
Việt Nam hiện sản xuất 52% giày dép toàn cầu của Nike, trong khi thị phần của Trung Quốc giảm xuống dưới 19%. Samsung cũng đầu tư mạnh vào Việt Nam.
Việt Nam hấp dẫn nhờ nhiều lý do giống Trung Quốc thập kỷ trước: năng lực tiếng Anh tốt, chi phí lao động thấp. Tuy nhiên, sản xuất phức tạp hơn có thể vẫn ngoài tầm với trong thời gian tới — nguồn nhân lực kỹ năng cao còn thiếu.
Điểm trùng khớp với mô hình lịch sử: Việt Nam hiện đang ở giai đoạn "gia công/lắp ráp giá rẻ" — chính xác là giai đoạn đầu mà Đức (1880s), Nhật (1950s), Hàn (1960s), Trung Quốc (1990s) đều đã trải qua.
Hạn chế: Dân số chỉ ~100 triệu, tiền lương đang tăng khi tầng lớp trung lưu mở rộng, và việc tập trung quá nhiều vào lắp ráp có thể hạn chế giá trị dài hạn nếu hệ sinh thái đổi mới nội địa không phát triển đủ sâu.

🇮🇳 Ấn Độ — Ứng viên số 2 (tiềm năng lớn nhất về quy mô)​

Kinh tế Ấn Độ tăng trưởng nhanh nhất châu Á, nhưng ngành sản xuất vẫn thua cả các nước nhỏ hơn như Việt Nam và Bangladesh. Apple và Samsung đã mở rộng sản xuất tại Ấn Độ, và Ấn Độ đã vượt Trung Quốc về xuất khẩu smartphone sang Mỹ.
Việc làm trong sản xuất tại Ấn Độ tăng 200% từ 2022 đến 2024. Nhập khẩu điện thoại giảm 85% khi sản xuất nội địa tăng mạnh — 99% điện thoại bán tại Ấn Độ nay được sản xuất trong nước.
Hạn chế: Ấn Độ vẫn đối mặt với phức tạp về quy định, nghẽn cổ chai hạ tầng, và thách thức lao động — những yếu tố đã làm giảm lợi thế cạnh tranh.

Tóm lại​

Đức (1880s) Nhật (1950s) Hàn (1960s) TQ (1990s)Tiếp theo?
Nhái ai Anh Phương Tây Nhật Tất cảTQ + Nhật + Hàn

Việt Nam đang ở vị trí thuận lợi nhất để lặp lại mô hình này ở quy mô vừa — đã bắt đầu giai đoạn "lắp ráp giá rẻ" và đang chuyển dần lên chuỗi giá trị. Ấn Độ có tiềm năng quy mô lớn hơn nhiều nhưng đang đi chậm hơn.

Tuy nhiên, có một điểm khác biệt quan trọng: cả Việt Nam lẫn Ấn Độ hiện tại chủ yếu đang gia công cho các thương hiệu nước ngoài (Samsung, Apple, Nike...) chứ chưa tạo ra được các thương hiệu nội địa mạnh như Hyundai, Samsung của Hàn hay Huawei, BYD của Trung Quốc. Bước nhảy từ "công xưởng gia công" sang "quốc gia sáng tạo có thương hiệu riêng" mới là bước quyết định — và đó cũng là bước khó nhất.

@xmorr @Nmlam @Mcopns
Muốn nhái cũng phải có trình độ và giá cả phải rẻ hơn hàng thật.
Đm, tự động hoá của tụi Tàu bây giờ nó vượt trội, mày nghĩ bọn Xứ lừa dùng tay chân cạnh tranh được với giá của Tàu?
 
Vn không có công nghệ luyện kim + hạt nhân như US/UK Pháp Đức Nga Nhật Hàn Trung Ấn !
Nên không bao giờ vươn lên làm cường quốc được đâu !
 
Top