Ka ơi Ngạn có đôi lờiNgạn buồn Ngạn bỏ đi tu
Với thầy thông ass, ngao du núi trời
Cả hai hết đứng lại ngồi
Lúc thời lấy đít thông chim bạn tình
Thầy kêu Ngạn hãy hết mình
Ngậm chim thầy chút, cho tình lên ngôi
Ngạn liền quỳ xuống ngậm trôi
Cặc thầy thông ass, mắt dâm đãng nhìn
Thầy rên ư ử sướng điên
Tay siết chặt tóc, nhịp nhàng xuất tinh
Thầy cười khẽ nói làm duyên
Tu hành với Ngạn, sướng điên cuộc đời.
Ngạn bùn Ngạn bỏ cuộc chơi theo khầy
Tu tâm phúc đức đủ đầy
Cớ sao Ka lại đo dầy nông sâu?

