ỦNG HỘ “THỐNG NHẤT” VỚI TRUNG QUỐC, ĐẾN NGÀY BỊ TRỤC XUẤT LẠI KHÓC: “TÔI KHÔNG MUỐN VỀ TRUNG QUỐC!”
Một người mang quốc tịch Trung Quốc đang sinh sống tại Đài Loan thường xuyên đăng tải trên mạng xã hội những nội dung ca ngợi Trung Quốc, liên tục so sánh những điều được cho là tốt đẹp ở Trung Quốc và kêu gọi người dân Đài Loan ủng hộ việc “thống nhất” với Trung Quốc.
Sau đó, chính quyền Đài Loan quyết định trục xuất người này khỏi lãnh thổ.
Điều đáng chú ý xảy ra tại sân bay: trên tay vẫn cầm hộ chiếu Trung Quốc, người phụ nữ bật khóc, cầu xin và la hét rằng: “Tôi không muốn về Trung Quốc!”
Câu chuyện lập tức khiến mạng xã hội Đài Loan dậy sóng. Nhiều cư dân mạng mỉa mai:
“Trung Quốc là một quốc gia tươi đẹp mà! Chắc đây là những giọt nước mắt hạnh phúc vì sắp được hồi hương.”
Có người còn châm biếm rằng Đài Loan không chỉ mua vé máy bay mà còn cử người áp tải, đưa tận sân bay và bảo đảm cô lên máy bay an toàn.
Một người mang quốc tịch Trung Quốc đang sinh sống tại Đài Loan thường xuyên đăng tải trên mạng xã hội những nội dung ca ngợi Trung Quốc, liên tục so sánh những điều được cho là tốt đẹp ở Trung Quốc và kêu gọi người dân Đài Loan ủng hộ việc “thống nhất” với Trung Quốc.
Sau đó, chính quyền Đài Loan quyết định trục xuất người này khỏi lãnh thổ.
Điều đáng chú ý xảy ra tại sân bay: trên tay vẫn cầm hộ chiếu Trung Quốc, người phụ nữ bật khóc, cầu xin và la hét rằng: “Tôi không muốn về Trung Quốc!”
Câu chuyện lập tức khiến mạng xã hội Đài Loan dậy sóng. Nhiều cư dân mạng mỉa mai:
“Trung Quốc là một quốc gia tươi đẹp mà! Chắc đây là những giọt nước mắt hạnh phúc vì sắp được hồi hương.”
Có người còn châm biếm rằng Đài Loan không chỉ mua vé máy bay mà còn cử người áp tải, đưa tận sân bay và bảo đảm cô lên máy bay an toàn.
Một bình luận khác viết đầy mỉa mai:
“Cầm tấm vé trên tay, em bay đến nơi xa lắm! Đài Loan đau lòng quá, còn kỷ niệm gì nữa đâu… hức hức! ”
Đằng sau những lời châm biếm ấy là một nghịch lý khá đắt giá: khi còn ở Đài Loan thì ra sức ca ngợi ‘một Trung Quốc’, nhưng đến lúc phải trở về nơi mình vẫn khẳng định là quê hương thì lại bật khóc và cầu xin được ở lại.
Đằng sau những lời châm biếm ấy là một nghịch lý khá đắt giá: khi còn ở Đài Loan thì ra sức ca ngợi ‘một Trung Quốc’, nhưng đến lúc phải trở về nơi mình vẫn khẳng định là quê hương thì lại bật khóc và cầu xin được ở lại.
Đôi khi, thực tế không cần tranh luận quá nhiều — chính phản ứng của một con người trong thời khắc phải lựa chọn đã nói lên tất cả.
Sửa lần cuối: