Captain Rogers
Phó thường dân
Đúng là bọn Âu Châu mọi rợ, bị loa phường hướng tả nhồi sọ hơn mấy chục năm nay. Chúng tưởng dân Mỹ là bọn vô văn hóa, ăn bốc quê mùa, thô lỗ, ăn lông ở lá. Không có truyền thống, không có văn hóa, toàn bọn tạp nhạp. Nhà nghèo bẩn thỉu, kiêu ngạo xấc xược, nhà quê cao bồi. Súng đạn đầy đường, tội phạm tràn lan. Ra đường lang chạng cho ăn kẹo đồng. Không có nhà hàng gì cho ra hồn, chỉ toàn McDonald với hamburger. Bọn ăn bám xã hội, eo phe, mặt mày không hiền hòa tí nào.
Toàn là bọn loa phường Âu Châu bịa đặt, gạt dân chúng như gạt vịt. Dân Mỹ với Âu Châu xài tiền như nước, nhưng bọn Âu Châu vừa ganh tị vừa ghét cay ghét đắng. Tất cả bị nhồi sọ đến mức não cá vàng.
Nhưng gần đây có đám Âu Châu sang Texas, chúng mới sanh ra cái giếng nhìn lên giống lũ ếch ương kêu ngạo, không biết trời cao đất rộng ra sao.
Bọn chí phèo bước chân xuống Dallas là ngã ngựa hết cả lũ. Chúng tưởng Dallas chỉ to bằng cái lỗ mũi, chỉ có Âu Châu mới vĩ đại.
Vừa đặt chân xuống phi trường DFW là “Đụ má!” kinh hồn vía luôn. Phi trường còn lớn hơn cả thành phố London của chúng. Máy lạnh mát rượi, không khí sạch sẽ vl, nhân viên Mỹ cười toe toét, ai cũng chào hỏi niềm nở.
Xe đưa đón tới khách sạn, chúng ngẩn ngơ nhìn qua cửa kính: nhà cửa thành phố to đùng, sang trọng kinh khủng. Bước vào phòng khách sạn, phòng tắm còn to bằng cả phòng khách bên Âu Châu. Điều hòa hạng sang, mát lạnh dễ chịu vl.
Đi dạo phố an toàn gấp mười lần Âu Châu. Bên Texas người ta không biết móc túi là gì còn bên Âu Châu ra đường cần thận coi chừng bọn hồi giáo móc túi tụt quần như chơi. Đi đâu cũng có nhà vệ sinh công cộng sạch sẽ miễn phí, nước lọc uống miễn phí không cần trả tiền. “À đéo mẹ!” Chúng vào nhà hàng như thằng ngố từ dưới quê lên tỉnh. Phần ăn bên Âu Châu chỉ bằng cái lỗ mũi, bày đặt sang chảnh. Còn bên Mỹ phần ăn to đùng, ngon hơn hẳn, thịt bò tươi, phô mai chất lượng cao. Tiếp viên phục vụ nồng hậu, vui vẻ vì có tip, làm tận tình. Bên Âu Châu không tip thì mặt ỉu xìu, nhạt như nước ốc, nhìn như con dán.
Chúng đi ngang các khu nhà Dallas to đùng, mỗi căn nhà to bằng 3-5 lần nhà bên Âu Châu, sân vườn rộng thênh thang. Có thằng ngố hỏi: “Sao chẳng thấy súng đạn đâu cả?” Súng đạn thì có chứ, nhưng phần lớn là bọn da đen trong khu ghetto tự bắn nhau. Ngoài đường phố bình thường thì đâu có ai vác súng bắn lung tung.
Dân Mỹ lạ nhau gặp ngoài đường vẫn chào hỏi, cười tươi toe. Còn bọn Âu Châu mặt mày nhăn nhó như lỗ đít gà, chẳng thèm nhìn ai.
Rồi chúng vào nhà hàng mua thử double cheeseburger. Cục thịt bò to chảng, phô mai thơm phức, ăn ngon lành. Nếu mua steak thì miếng to đùng, không như bọn tây ăn cái lát mỏng dính như giấy toilet. Bọn Nhật còn thèm chảy nước miếng chứ có thịt bò ngon đâu mà ăn.
Đường phố sạch sẽ không một cọng rác, rộng thênh thang, đi bộ cũng đã.
Chúng ngạc nhiên dân Texas đi xe bán tãi to đùng. Toàn xe mới xịn đâu phải loại xe con nghèo nàn như Âu Châu. Đường rộng thênh thang 100 mét chưa đâu phài 8 bước đâu! Cầu cống chồng chất xem khiếp vía rồi. Châu Âu đường cao tốc còn thua cái đường con ở Mỹ.
Bọn chúng lên Google tìm chỗ tham quan. Chạy tới tiệm xăng Buc-ee’s thì lại “Đụ má!” kinh hoàng một phen nữa. Tiệm xăng to đùng, hàng trăm trụ bơm, tiện nghi sạch sẽ như cung điện. Nhà vệ sinh còn sạch hơn khách sạn 5 sao của chúng. Nhà vệ sinh đẹp cỡ đó thì Âu Châu tính tiền vài đô la thật là oái oăm!
Vào sân vận động chứa gần trăm ngàn người, chúng ngạc nhiên vì máy lạnh điều hòa mát rượi như mùa xuân. Chỗ ngồi rộng rãi, đồ ăn đa dạng phong phú, chứ không phải sân vận động Âu Châu ngồi ngoài trời, nghèo nàn thấy mẹ.
Thế là sau chuyến Texas, chúng sáng mắt ra. Chửi “Đụ má cái loa phường Âu Châu khốn nạn!” Chúng bị gạt hơn mấy thế kỷ nay. Từ đây bọn em phải học cách sống, cách đối xử với nhau giống như bọn Mỹ quê mùa này mới được.
Phải biết rằng tiểu bang Texas trù phú nhất nước Mỹ. Tiện nghi và cơ hội số một nhất thế giới thì chúng ngợp đúng rồi. Ênh ương ngồi đáy giếng biếg gì. Sau chuyến viếng thăm một số thèm ờ lại mà ai cho.
Hi hi hi!
Nguồn