Dân Bắc Kỳ tệ thật sự...

tengiday099

Trẻ trâu
Tao vừa mới về đến nhà với cái bánh trước xì hơi. Đi đường tự nhiên bánh xe đảo đảo lắc lắc, chắc cán đinh, còn khoảng 2km nữa về đến nhà. Chạy thêm 200m hên quá thấy tiệm sửa xe, lúc gần tới tao nghĩ trong đầu là : "bơm căng chạy tạm về, chứ giờ này vá thì cũng phiền người ta", đến thì thấy 4 người đang ngồi ăn, vừa tạt đầu vào chưa vào đến thềm tiệm thì ông chủ lắc lắc khoác tay (mà ko thèm nhìn luôn), bà chủ thì cũng lắc lắc khoác tay, tao nói: "dạ bơm dùm em bánh trước", bà lên tiếng: "tắt hơi rồi", 2 vợ chồng chắc cỡ 40t, mà 2 vợ chồng khoác tay một cách vô cảm, ko chút nào cắn rứt hay áy náy. Tao khẳng định trường hợp này nếu là người miền Nam thì họ sẽ ko để 1 người bị xẹp bánh xe chạy trên đường buổi tối như vậy hoặc chí ít họ cười rồi nói thông cảm quán đóng cửa, còn đây từ biểu cảm khuôn mặt đến cái cách hất hất khoác tay, tao nói nó vô cảm, vô tình.. tao ko biết diễn tả kiểu gì, nói chung ai từng trải nghiệm rồi mới hiểu cảm giác. Đây chỉ là 1 việc, tao còn trải nghiệm nhiều thứ với người Bắc rồi, nói chung ko đáng để bỏ thời gian làm ăn, làm bạn hoặc thậm chí xã giao cho vui.
 
Tao vừa mới về đến nhà với cái bánh trước xì hơi. Đi đường tự nhiên bánh xe đảo đảo lắc lắc, chắc cán đinh, còn khoảng 2km nữa về đến nhà. Chạy thêm 200m hên quá thấy tiệm sửa xe, lúc gần tới tao nghĩ trong đầu là : "bơm căng chạy tạm về, chứ giờ này vá thì cũng phiền người ta", đến thì thấy 4 người đang ngồi ăn, vừa tạt đầu vào chưa vào đến thềm tiệm thì ông chủ lắc lắc khoác tay (mà ko thèm nhìn luôn), bà chủ thì cũng lắc lắc khoác tay, tao nói: "dạ bơm dùm em bánh trước", bà lên tiếng: "tắt hơi rồi", 2 vợ chồng chắc cỡ 40t, mà 2 vợ chồng khoác tay một cách vô cảm, ko chút nào cắn rứt hay áy náy. Tao khẳng định trường hợp này nếu là người miền Nam thì họ sẽ ko để 1 người bị xẹp bánh xe chạy trên đường buổi tối như vậy hoặc chí ít họ cười rồi nói thông cảm quán đóng cửa, còn đây từ biểu cảm khuôn mặt đến cái cách hất hất khoác tay, tao nói nó vô cảm, vô tình.. tao ko biết diễn tả kiểu gì, nói chung ai từng trải nghiệm rồi mới hiểu cảm giác. Đây chỉ là 1 việc, tao còn trải nghiệm nhiều thứ với người Bắc rồi, nói chung ko đáng để bỏ thời gian làm ăn, làm bạn hoặc thậm chí xã giao cho vui.
Tao là người Hà Nội còn ghét mấy người củ Lồn này, làm việc thì đéo ra gì người ta cho tiền để làm việc lại còn tỏ ra như là việc nhọc ấy. Mấy cái người ngu như thế thì tránh ra thôi ông ạ không kỳ vọng được cái gì hơn đâu, trong giáo dục thì lúc nào cũng dậy "Lá lành đùm lá rách" "Người sống nghèo tình cảm", nhưng để sống với mấy người nghèo làm hàng xóm là một cực hình, ai đời cũng khổ nên đối xử với chính mình đã như lồn rồi chưa nói gì đến người khác. Hồi xưa tao ăn phở ở Huỳnh Thúc Kháng cái mụ bán phở lại còn chửi "Mày ăn lâu thế lấy đâu ra chỗ người khác ăn", địt mẹ thế bà mua thêm bàn ghế ở ngoài cho người khác ăn chửi tao làm cái mẹ gì?
 
Nhưng tao mà xuống miền Nam thì giọng người ta ngọng tao nghe đéo hiểu cái Lồn gì cả, nên số phận người Hà Lội của tao là phải sống ở đây. Văn hóa Hà Lội là nghĩ như người thời bao cấp, người nào tốt bụng thì đều là mồi, chỉ có những thằng chó lươn lẹo xảo trá ăn cắp tem phiếu của người ta là có bữa ăn qua ngày, nên ai cũng cảnh tỉnh, ai cũng có cảm giác người lạ là kẻ thù. Cảnh giác là đúng, nhưng cái sự cảnh giác của người Hà Lội cao đến mức cực kỳ báo động. Tao nhớ hồi mang con nhỏ nước ngoài đến, nó kỳ vọng cao lắm mà ngày thứ hai tao mời nó ra chợ đêm bị một thằng mất dậy ngồi xe máy, phi qua móc luôn điện thoại. Lúc đó chỉ cảm thấy nhục vãi lồn, mình mời người ta đến mà mọi sự lại như vậy.
 
Sửa lần cuối:
Tao vừa mới về đến nhà với cái bánh trước xì hơi. Đi đường tự nhiên bánh xe đảo đảo lắc lắc, chắc cán đinh, còn khoảng 2km nữa về đến nhà. Chạy thêm 200m hên quá thấy tiệm sửa xe, lúc gần tới tao nghĩ trong đầu là : "bơm căng chạy tạm về, chứ giờ này vá thì cũng phiền người ta", đến thì thấy 4 người đang ngồi ăn, vừa tạt đầu vào chưa vào đến thềm tiệm thì ông chủ lắc lắc khoác tay (mà ko thèm nhìn luôn), bà chủ thì cũng lắc lắc khoác tay, tao nói: "dạ bơm dùm em bánh trước", bà lên tiếng: "tắt hơi rồi", 2 vợ chồng chắc cỡ 40t, mà 2 vợ chồng khoác tay một cách vô cảm, ko chút nào cắn rứt hay áy náy. Tao khẳng định trường hợp này nếu là người miền Nam thì họ sẽ ko để 1 người bị xẹp bánh xe chạy trên đường buổi tối như vậy hoặc chí ít họ cười rồi nói thông cảm quán đóng cửa, còn đây từ biểu cảm khuôn mặt đến cái cách hất hất khoác tay, tao nói nó vô cảm, vô tình.. tao ko biết diễn tả kiểu gì, nói chung ai từng trải nghiệm rồi mới hiểu cảm giác. Đây chỉ là 1 việc, tao còn trải nghiệm nhiều thứ với người Bắc rồi, nói chung ko đáng để bỏ thời gian làm ăn, làm bạn hoặc thậm chí xã giao cho vui.

Mấy thành phần bẩn tính bần nông như thế thì miền nào cũng ghét thôi, tao Bắc kỳ chuẩn đây tao cũng đéo bênh nổi cái kiểu làm dịch vụ mà thái độ ban ơn, bao cấp như thế đâu, và cái kiểu này ở miền Bắc mấy ông bà già nhiều vkl, cũng may càng trẻ thì càng đỡ.
 
Nhà t khu người nam rặt, sau khi ông Thiệu mở cửa thì bắc 54 tràn vào và biến khu này thành khu công giáo và mấy tml nam kỳ bỏ đi đâu hết dần dần. Từ nhỏ là t cố gắng nghĩ họ là dân bắc 54, chắc họ khác biệt, chắc chắn con cái họ sẽ hòa nhập và ổn thôi. Sau 30 năm, càng ngày t càng nhận ra là không có gì khác biệt cả, củng khôn lõi và đám con cháu củng mất dạy như nhau. T nói vậy có lẽ hơi quá vì 1/2 đám con cháu đời sau có đứa hiền đứa xấu. Bây giờ 54 hay 75 hay 2026 gì cũng như nhau, t xin lỗi mấy thằng bắc f1 f2 tốt tánh hiền lành trong xóm, nhưng tao không chịu nổi tánh khôn lỏi khôn vặt của tụi còn lại được.
 
Nhưng tao mà xuống miền Nam thì giọng người ta ngọng tao nghe đéo hiểu cái lồn gì cả, nên số phận người Hà Lội của tao là phải sống ở đây. Văn hóa Hà Lội là nghĩ như người thời bao cấp, người nào tốt bụng thì đều là mồi, chỉ có những thằng chó lươn lẹo xảo trá ăn cắp tem phiếu của người ta là có bữa ăn qua ngày, nên ai cũng cảnh tỉnh, ai cũng có cảm giác người lạ là kẻ thù. Cảnh giác là đúng, nhưng cái sự cảnh giác của người Hà Lội cao đến mức cực kỳ báo động. Tao nhớ hồi mang con nhỏ nước ngoài đến, nó kỳ vọng cao lắm mà ngày thứ hai tao mời nó ra chợ đêm bị một thằng mất dậy ngồi xe máy, phi qua móc luôn điện thoại. Lúc đó chỉ cảm thấy nhục vãi lồn, mình mời người ta đến mà mọi sự lại như vậy.
Ngoài Bắc thì tao chưa ra, nhưng tao có họ hàng xa ngoài Bắc vào thăm, tao thấy họ sáo rỗng, ko được thật tình, ví dụ mới gặp lần đầu mà ôm hôn tỏ vẻ thân thiết lắm vậy, rồi cứ nói "anh em mình abc, bác cháu mình xyz"... giả tạo quá. Hoặc có thể sinh ra và lớn lên ở miền Nam nên tao ko quen văn hóa đó. Còn những câu chuyện mà người miền Nam ra Bắc ăn uống bị chặt chém thì tao nghe kể rất nhiều rồi mà chưa trực tiếp trải nghiệm, để khi nào có dịp thử trải nghiệm 1 lần coi sao:)) Còn ở Miền Nam này, tao khẳng định 101% là ko có chủ quán nào mà nâng giá tô bún tô phở khi nghe khách nói giọng miền Bắc đâu, tại vì hàng quán trong miền Nam gặp người Bắc mỗi ngày mà :)):))
 
Nhà t khu người nam rặt, sau khi ông Thiệu mở cửa thì bắc 54 tràn vào và biến khu này thành khu công giáo và mấy tml nam kỳ bỏ đi đâu hết dần dần. Từ nhỏ là t cố gắng nghĩ họ là dân bắc 54, chắc họ khác biệt, chắc chắn con cái họ sẽ hòa nhập và ổn thôi. Sau 30 năm, càng ngày t càng nhận ra là không có gì khác biệt cả, củng khôn lõi và đám con cháu củng mất dạy như nhau. T nói vậy có lẽ hơi quá vì 1/2 đám con cháu đời sau có đứa hiền đứa xấu. Bây giờ 54 hay 75 hay 2026 gì cũng như nhau, t xin lỗi mấy thằng bắc f1 f2 tốt tánh hiền lành trong xóm, nhưng tao không chịu nổi tánh khôn lỏi khôn vặt của tụi còn lại được.
Chính người Bắc nhiều khi họ còn ko chịu nổi người Bắc mà. Nhưng mà 54 là ông Diệm chứ ko phải Thiệu nha.
 
Top