ba-bốn chục năm trước, lông mới nhô ra, tao đã thấy cái gì của Nhật nó cũng xịn mịn hơn hẳn, cái gì của Pháp nó cũng sang hơn hẳn, cái gì của Mỹ nó cũng kiêu hãnh hơn hẳn, từ cái giấy thơm bỏ tủ áo quần.
Từ rất sớm tao đã nhận ra đa số dân Việt không phát triển phần não trước trán để suy nghĩ lý tính cái vấn đề.
Hai chục năm qua thì VN đã thay đổi rất nhiều về hạ tầng, về nông thôn cũng có thể trả tiền bằng quét mã, điều mà Nhật còn chưa phổ biến bằng.
Nhưng vì không đi qua đủ các mốc phát triển, mà lại bỏ qua khoảng giữa, theo đúng tinh thần “đi tắt đón đầu”, nên mãi mãi cứ phải đối mặt với dềnh nước, với bập bùng sóng gió trong y tế, trong giáo dục, trong hành chính, trong giao thông…
Thằng Nhật vẫn còn đi thu tiền mặt, ví dụ bảo hiểm của JA, hiệp hội nông nghiệp Nhật. Nhưng đường sá giao thông của nó, cho dù là vùng nông thôn, cũng méo ngập, méo rác rưởi, méo gồ ghề.
Thằng Nagoya hôm ngày 8/9 mới có cơn mưa hơn 100mm/giờ, ngập quá trời ngập, mà sáng hôm sau nước rút sạch bách.