Endlesslove62
Con Chym bản Đôn
Bọn nó làm phim nhưng Xuyên Tạc - Bịa Đặt đủ thứ nhưng vẫn ko lấp liếm hết được về Lịch Sử đã xảy ra
Và dưới đây là 1 cmt trích từ hồi ký của con Vua Bảo Đại
Bảo Đại là ông vua luôn trầm tĩnh, điềm đạm trong bất cứ hoàn cảnh nào. Kể cả khi bị VM ép thoái vị ông vẫn trầm tĩnh.
Trong cuốn hồi ký "Con phải gọi Ngài là Bệ hạ" của Patrick-Édouard Bloch-Carcenac là người con trai lai Pháp của cựu hoàng Bảo Đại có chép một đoạn:
"Một ngày mùa đông, chúng tôi muốn đi bách bộ quanh khu phố nơi Ngài cư ngụ, gần công viên Trocadéro, nhưng gió thổi dữ dội đến mức không thể đi lâu ngoài trời. Chúng tôi bèn trú vào một quán cà phê nhỏ nằm trên đại lộ New-York, không xa nhà Ngài, nơi hai cha con vẫn thường lui tới.
Trong lúc phục vụ, người hầu bàn vụng về làm đổ một tách cà phê.
– Thưa Bệ Hạ, con rất khâm phục sự điềm tĩnh của Ngài. Dường như Ngài không bao giờ để lộ bất cứ cảm xúc nào trên nét mặt, bất kể xảy ra chuyện gì.
– Con biết không, Patrick, ta được nuôi dạy như vậy tại Hoàng cung Huế. Người ta dạy ta phải luôn giữ vẻ điềm tĩnh, bất kể sự việc gì diễn ra chung quanh.
– Nhưng thưa Ngài, đó đâu phải là phản ứng tự nhiên. Sự xúc động, ngạc nhiên, sợ hãi hay vui mừng vốn là những tình cảm tự nhiên của con người, không phải vậy sao?
– Đúng, Patrick, con nói đúng. Nhưng ta đâu có nói rằng ta được dạy biểu lộ những tình cảm tự nhiên của con người. Khi còn nhỏ, ta được dạy phải giữ tất cả cảm xúc ở trong lòng. Một vị Hoàng Đế tương lai tuyệt đối không được để lộ chúng ra ngoài trong bất cứ trường hợp nào. Dù thế nào đi nữa, ta cũng phải luôn giữ vẻ điềm nhiên.
– Vậy còn những cảm xúc riêng của Ngài? Hẳn Ngài cũng đã từng có niềm vui, nỗi buồn, những điều đau khổ. Ngài đã làm gì với chúng?
– Ta chưa từng khóc. Ta cũng chưa từng nổi giận. Một trong những lời dạy của Khổng Tử mà ta luôn ghi lòng là: "Thủ khẩu như bình, phòng ý như thành".
– Còn đau đớn về thể xác thì sao?
– Ta không biết nó là gì!
Ngài nhìn thẳng vào mắt tôi, trả lời như thế, không để lộ một chút cảm xúc nào.
Thật vậy, thân phụ tôi không bao giờ bộc lộ cảm xúc; ánh mắt Ngài luôn điềm tĩnh, khó đoán. Chỉ với tôi, Ngài mới thả lỏng và trò chuyện thật lòng. Tôi vô cùng vinh dự và tự hào vì đã được hưởng đặc ân duy nhứt đó."
(copy và trích từ 1 bài trên Face)
Và dưới đây là 1 cmt trích từ hồi ký của con Vua Bảo Đại
Bảo Đại là ông vua luôn trầm tĩnh, điềm đạm trong bất cứ hoàn cảnh nào. Kể cả khi bị VM ép thoái vị ông vẫn trầm tĩnh.
Trong cuốn hồi ký "Con phải gọi Ngài là Bệ hạ" của Patrick-Édouard Bloch-Carcenac là người con trai lai Pháp của cựu hoàng Bảo Đại có chép một đoạn:
"Một ngày mùa đông, chúng tôi muốn đi bách bộ quanh khu phố nơi Ngài cư ngụ, gần công viên Trocadéro, nhưng gió thổi dữ dội đến mức không thể đi lâu ngoài trời. Chúng tôi bèn trú vào một quán cà phê nhỏ nằm trên đại lộ New-York, không xa nhà Ngài, nơi hai cha con vẫn thường lui tới.
Trong lúc phục vụ, người hầu bàn vụng về làm đổ một tách cà phê.
– Thưa Bệ Hạ, con rất khâm phục sự điềm tĩnh của Ngài. Dường như Ngài không bao giờ để lộ bất cứ cảm xúc nào trên nét mặt, bất kể xảy ra chuyện gì.
– Con biết không, Patrick, ta được nuôi dạy như vậy tại Hoàng cung Huế. Người ta dạy ta phải luôn giữ vẻ điềm tĩnh, bất kể sự việc gì diễn ra chung quanh.
– Nhưng thưa Ngài, đó đâu phải là phản ứng tự nhiên. Sự xúc động, ngạc nhiên, sợ hãi hay vui mừng vốn là những tình cảm tự nhiên của con người, không phải vậy sao?
– Đúng, Patrick, con nói đúng. Nhưng ta đâu có nói rằng ta được dạy biểu lộ những tình cảm tự nhiên của con người. Khi còn nhỏ, ta được dạy phải giữ tất cả cảm xúc ở trong lòng. Một vị Hoàng Đế tương lai tuyệt đối không được để lộ chúng ra ngoài trong bất cứ trường hợp nào. Dù thế nào đi nữa, ta cũng phải luôn giữ vẻ điềm nhiên.
– Vậy còn những cảm xúc riêng của Ngài? Hẳn Ngài cũng đã từng có niềm vui, nỗi buồn, những điều đau khổ. Ngài đã làm gì với chúng?
– Ta chưa từng khóc. Ta cũng chưa từng nổi giận. Một trong những lời dạy của Khổng Tử mà ta luôn ghi lòng là: "Thủ khẩu như bình, phòng ý như thành".
– Còn đau đớn về thể xác thì sao?
– Ta không biết nó là gì!
Ngài nhìn thẳng vào mắt tôi, trả lời như thế, không để lộ một chút cảm xúc nào.
Thật vậy, thân phụ tôi không bao giờ bộc lộ cảm xúc; ánh mắt Ngài luôn điềm tĩnh, khó đoán. Chỉ với tôi, Ngài mới thả lỏng và trò chuyện thật lòng. Tôi vô cùng vinh dự và tự hào vì đã được hưởng đặc ân duy nhứt đó."
(copy và trích từ 1 bài trên Face)