Đảo Thạnh An ký sự ngắn

Heisenberg17

Tâm hồn dẩm chúa
Mấy nay nghe vụ thằng cu lớp 7 đồ sát ở đảo Thạnh An, nghe tên thấy rất quen. Search lại địa điểm và hình ảnh trên google map mới nhớ ra từng tới đây với nyc rất lâu từ trước.
Đi tới Đảo Thạnh An thì thường phải tới thành phố Cần Giờ trước, nhiều người chỉ tới thành phố chơi thôi rồi lại quay về HCM chứ không nhiều người rảnh rỗi nghỉ đến việc chui ra cái xã đảo bé tí ấy.
Kế hoạch hôm ấy của con bé nyc là cùng dậy lúc 5h sáng đón bình minh ở rừng Sác, t sẽ qua đón nó rồi cùng rồ xe máy chỉ khoảng 03 - 04 tiếng là đi tới Cần Giờ, sau đó bắt phà đi ra đảo Thạnh An dạo chơi, kiếm chỗ ăn hải sản tươi, nghỉ ngơi xếp hình rồi chiều bắt chuyến phà cuối cùng lúc 15h chiều về lại SG.
Hôm đấy t nhớ là một ngày thứ Bảy của tháng 12, thời tiết mát mẻ nắng nhẹ, cưỡi con Vario đưa bé nyc băng băng qua hàng dặm rừng Sác xanh ngát sảng khoái vô cùng. Dọc đường t lướt qua những địa điểm từng là nơi bí mật hoạt động cách mẹng với những tấm biển chỉ dẫn to hoành tráng, một vài câu cầu nhỏ xinh bắt qua những nhánh sông nhỏ chảy rất dịu nhẹ, và vài chiếc xe ven đường của những cô chú bán dừa nước đặc sản ở khu này.
Bé nyc kêu t tấp vào chỗ xe dừa nước toàn khỉ là khỉ, khỉ rừng Sác thì thằng nào đi sẽ biết đông và mất dạy vô cùng. Khách nào đeo kính hoặc ví hớ hênh sẽ bị tụi mặt Lồn này chộp cái vụt và chạy thoắt vào rừng Sác. Khách nếu muốn tìm lại thì phải nhờ các cán bụ gần đó, và chắc chắn là mất cả ngày.
Tới nơi, chờ phà cập bến thì t bắt đầu chột dạ, hay là kêu con nyc ở lại Cần Giờ book resort chơi, ăn hải sản rồi chiều về. Lý do là vì cái phà hay gọi là cái xuồng máy để chở bọn t cùng lúc nhúc những đứa trẻ trâu khác (không hề có khách quá U40) nhìn cũ kỹ, rỉ sét và cực kỳ hôi mùi dầu. Đây hẳn là tàu để chở hàng nhu yếu phẩm ra cho dân ngoài xã đảo nhưng được trưng dụng để mở dịch vụ chở khách du lịch.
Con nyc tính nó thích đi đảo nên khăng khăng đòi lên phà, thôi thì cũng chiều nó vì mới quen. Cái phà lấy phí lúc đấy khá rẻ, chỉ khoảng 30k/đứa và chở khách chật kín, mỗi đứa lên đấy ngồi phải nhường nhau co chân lại mới xếp vừa, lượt đi thì tương đối thoải mái vì trời còn mát, bọn tao giành được chỗ ngồi trên boong nên được ngắm cảnh và hóng gió trời
Lả lướt trên con sóng tầm 30-40p là tới được hòn đảo Thạnh An, một vùng đất ko xa xăm mà lạ lẫm.





Đường qua rừng Sác



Dừa nước đặc sản, uống như lìn



 
Sửa lần cuối:
Mấy nay nghe vụ thằng cu lớp 7 đồ sát ở đảo Thạnh An, nghe tên thấy rất quen. Search lại địa điểm và hình ảnh trên google map mới nhớ ra từng tới đây với nyc rất lâu từ trước.
Đi tới Đảo Thạnh An thì thường phải tới thành phố Cần Giờ trước, nhiều người chỉ tới thành phố chơi thôi rồi lại quay về HCM chứ không nhiều người rảnh rỗi nghỉ đến việc chui ra cái xã đảo bé tí ấy.
Kế hoạch hôm ấy của con bé nyc là cùng dậy lúc 5h sáng đón bình minh ở rừng Sác, t sẽ qua đón nó rồi cùng rồ xe máy chỉ khoảng 03 - 04 tiếng là đi tới Cần Giờ, sau đó bắt phà đi ra đảo Thạnh An dạo chơi, kiếm chỗ ăn hải sản tươi, nghỉ ngơi xếp hình rồi chiều bắt chuyến phà cuối cùng lúc 15h chiều về lại SG.
Hôm đấy t nhớ là một ngày thứ Bảy của tháng 12, thời tiết mát mẻ nắng nhẹ, cưỡi con Vario đưa bé nyc băng băng qua hàng dặm rừng Sác xanh ngát sảng khoái vô cùng. Dọc đường t lướt qua những địa điểm từng là nơi bí mật hoạt động cách mẹng với những tấm biển chỉ dẫn to hoành tráng, một vài câu cầu nhỏ xinh bắt qua những nhánh sông nhỏ chảy rất dịu nhẹ, và vài chiếc xe ven đường của những cô chú bán dừa nước đặc sản ở khu này.
Bé nyc kêu t tấp vào chỗ xe dừa nước toàn khỉ là khỉ, khỉ rừng Sác thì thằng nào đi sẽ biết đông và mất dạy vô cùng. Khách nào đeo kính hoặc ví hớ hênh sẽ bị tụi mặt lồn này chộp cái vụt và chạy thoắt vào rừng Sác. Khách nếu muốn tìm lại thì phải nhờ các cán bụ gần đó, và chắc chắn là mất cả ngày.
Tới nơi, chờ phà cập bến thì t bắt đầu chột dạ, hay là kêu con nyc ở lại Cần Giờ book resort chơi, ăn hải sản rồi chiều về. Lý do là vì cái phà hay gọi là cái xuồng máy để chở bọn t cùng lúc nhúc những đứa trẻ trâu khác (không hề có khách quá U40) nhìn cũ kỹ, rỉ sét và cực kỳ hôi mùi dầu. Đây hẳn là tàu để chở hàng nhu yếu phẩm ra cho dân ngoài xã đảo nhưng được trưng dụng để mở dịch vụ chở khách du lịch.
Con nyc tính nó thích đi đảo nên khăng khăng đòi lên phà, thôi thì cũng chiều nó vì mới quen. Cái phà lấy phí lúc đấy khá rẻ, chỉ khoảng 30k/đứa và chở khách chật kín, mỗi đứa lên đấy ngồi phải nhường nhau co chân lại mới xếp vừa, lượt đi thì tương đối thoải mái vì trời còn mát, bọn tao giành được chỗ ngồi trên boong nên được ngắm cảnh và hóng gió trời
Lả lướt trên con sóng tầm 30-40p là tới được hòn đảo Thạnh An, một vùng đất ko xa xăm mà lạ lẫm.





Đường qua rừng Sác



Dừa nước đặc sản, uống như lìn



Nhìn người ta có ghệ đi chơi đảo mà tao ghen tức thù hận Chó săn chế độ
 
chơi chỗ đảo thì chú ý 1 chiện thôi là có tin mưa gió bão thì ko ra chơi đảo,
dân ở đó đến mùa bão thậm chí phải sơ tán vào đất liền.
 
Đây là một xã đảo nhỏ, rất nhỏ. Có thể bỏ ra khoảng tầm 30p là có thể đi một vòng đảo rồi.
Vào thời điểm tao tới đã khá lâu nên công trình to nhất ở đây lúc đó là cái trường cấp 02, chính là cái xảy ra vụ đồ sát kia, và toàn đảo không có trường cấp 3. Chính vì vậy thời điểm này học sinh ở đây tốt nghiệp hết THCS thường sẽ lên Cần Giờ học nốt Trung học phổ thông, vì tốn kém thêm nên ở đây học sinh bỏ học ngang rất nhiều.
Trên đảo các lối đi nhỏ và không thấy bóng dáng của một chiếc ô tô nào, mà thật ra cũng ko cần thiết, đi xe máy từ đầu này đến đầu kia của đảo cũng chưa mất đến 5 phút. Nhà cửa trên đảo kiểu ko đến nỗi lụp sụp nhưng khá cũ kỹ, diện tích nhỏ và nằm san sát nhau.



Thú vui trên đảo này cũng không nhiều. Vài ông già cùng một số thằng trai tráng lúc tao đi ngang qua đang tụ tập ở một cái bàn bida lỗ, mà nhìn cái mặt bàn rõ lởm chởm, rách nát, chắc vừa đánh vừa nhặt bi rơi ra ngoài mệt nghỉ. T hóng chuyện thì đây là một cái bàn trên Sài Gòn người ta thanh lý, trên đảo có một ông lái phà mua lại và để ngay sân chơi chung của cả xã. Ngoài ra thì trên đảo này có lẽ dân cũng chỉ coi tivi với các kênh truyền hình quốc gia cơ bản.
Cái t thích trên đảo này là mọi người trên đảo có lối sống cộng đồng lành mạnh, không gian sống chung nhỏ nên mọi người trên đảo hầu như đều biết nhau và lấy giao lưu người với người làm thú vui. Có thể vì vậy nên trẻ em trên đảo khá ngoan, lễ phép, chỉ túm tụm bẽn lẽn xin quà bánh từ khách du lịch chứ xong nhoi nhoi muốn tán vào mặt.
Nyc t bảo tới Thạnh An du lịch thì chỉ có 02 thứ chính để làm, một là đi bộ ra bờ kè hóng gió biển, chụp hình. Hai là tìm một quán ốc để thưởng thức hải sản tươi từ đảo.
Tuy nhiên tản bộ ở bờ kè dọc biển là một trải nghiệm không quá đặc biệt, một bên là biển Cần Giờ, bên còn lại ven theo bờ kè có vài vũng xìn lầy mọc chi chít cây keo và lóc nhóc những con cá thòi lòi còi cọc, kích thước chỉ cỡ 1/2 so với đám thòi lòi ở miền Tây. Toàn bộ không gian trống trơn và nằm gọn trong tầm mắt khách du lịch cũng chỉ là màu nước biển lờ lợ xám xịt đặc trưng của vùng biển Cần Giờ, chẳng có mẹ gì lãng mạn trữ tình cả.



 

Có thể bạn quan tâm

Top