Đất trời sẽ chẳng còn nguyên - Tháng ngày rồi cũng cạn trên vai người

Bài nầy làm tau nhớ tới lúc hồi tau còn ở quê, hay ra con kinh ngồi nhìn trời mây, nhìn con người giống những cánh bèo trôi xuôi theo dòng nước. Ngẫm lại những con người đã qua, người đi, người ở lại, rồi còn có ai bên ta là mãi mãi. Bèo dạt, mây trôi, tan hợp là lẽ thường tình, kệ mẹ nó mà sống.

Bèo trôi, nước chảy không màng
Mặc cho dòng xoáy, tạo vần thế gian
Kiếp người như gió mây tan
Mặc cho trần thế hợp tan luân hồi
Giờ tao có mấy trăm triệu trong bank, phải chi không có obg, con vợ mới cưới là lấy con airblack làm một vòng từ trọ trẹ bến tre - sài thành- huế mộng mơ- đáng sống đà nẵng - thanh lịch thổ đu, đi ngắm cảnh biển, cảnh đồi cát, cảnh hang cùng hẻm ở cụt ở 3 miền thì vui rồi.😂😂😂
 
Giờ tao có mấy trăm triệu trong bank, phải chi không có obg, con vợ mới cưới là lấy con airblack làm một vòng từ trọ trẹ bến tre - sài thành- huế mộng mơ- đáng sống đà nẵng - thanh lịch thổ đu, đi ngắm cảnh biển, cảnh đồi cát, cảnh hang cùng hẻm ở cụt ở 3 miền thì vui rồi.😂😂😂
cứ đi đi anh, đi để thấy đất nước mình đang thay da đổi thịt, bước vào kỉ nguyên vươn mình.
những em bé vùng cao nô nước tới trường, bác nông dân vui mùa bội thu, anh chị em công nhân hăng hái lao động, xàm mơ ngồi chửi địt mẹ cs.
đi đi anh, đi để khi về già, thứ chúng ta kể cho con cháu là những câu truyện đầy ắp kỉ niệm, chứ không phải những toan tính cơm, áo, gạo, tiền đang từng ngày bào mòn tuổi thanh xuân ta.
 
Cuộc đời này chẳng là gì ngoài một khoảnh khắc thoáng qua giữa vũ trụ vô tận. Con người sống như thể mình sẽ không bao giờ chết, vùi đầu vào những ganh đua, ghen ghét tầm thường. Nhưng rồi tất cả chúng ta đều sẽ về chung một kết cục: im lặng và bị lãng quên. Mặt trời vẫn mọc, sông vẫn chảy, và thế giới tiếp tục quay, chẳng quan tâm đến những khổ đau hay chiến thắng nhỏ nhoi của ta. Vì thế, điều đáng tìm kiếm không phải là sự vĩ đại hay những đích đến nào đó xa xôi mơ hồ, mà là những khoảnh khắc hưởng thụ, an nhiên, tĩnh lặng, nơi ta cảm nhận và tận hưởng được nhịp đập của cuộc sống, vui sướng, nhẹ nhàng nhưng bao la, ở đó ta biết rằng mình thuộc về một điều gì đó lớn lao hơn rất nhiều.
Xàm nên có những topic này để nhân văn hơn nè
 
Thơ của mày cách hành thơ tao thấy hao hao Đỗ Phủ nhỉ.
Góp vui với mầy một bài, ngẫu hứng viết vài dòng trong một chiều cuối năm ở Sài Gòn đương lúc ngồi làm việc, nhìn cảnh dòng người qua lại.
Được mất, đời như mây gió thoảng
Cao xanh chỉ hỏi chữ thanh nhàn
Người qua xuôi ngược đời vay trả
Thôi kệ thuyền đời, sóng cuốn trôi!
Thằng lol nhà thơ này chữ đẹp thế, cứng rắn, có nét riêng, mà hình như mày làm xây dựng?
 
Khi vào trạng thái vô thức thì con người mới gọt bỏ suy nghĩ phàm tục.
- Có người thì sau cơn thập tử nhất sinh thì thành bà đồng, ông bóng, cô cậu đạo tràng.
- Có kẻ mua cỏ, nấm để đẩy tế bào não lên giới hạn của noron
- Có bậc cao ngồi thiền định để lắng nghe tiếng gọi của hư vô.
- Có người lại hằng ngày lên rừng hái cỏ, lá độc để ăn, ngày tháng trôi qua làm cơ thể bất hoại bởi vi sinh giới. Từ đó lấy xác hóa bất tử.
Âu nên tôn trọng lựa chọn của chúng sinh.
Thiện tay.
Bạn nói đúng với tôi vkl
Tôi sau 1 lần "chết" rồi, giờ chả cái đầu buồi gì làm tôi sợ được nữa :D
Sợ là tôi chỉ sợ cho người ở lại (gia đình, vợ con thôi :D)
Sau này về hưu tôi cũng làm chuyến xuyên việt với con Wave tàu, Nếu lúc đó xam còn tồn tại, tôi làm kèo cf với tất cả anh em trong tỉnh, thành tôi đi qua :D
Dự là 10 năm nữa tôi hưu :))
 

Có thể bạn quan tâm

Top