sffl
Chịu khó la liếm
Rất xin lỗi mn vì t viết nhiều bài gần đây
Ai cũng kêu t xạo Lồn. Ừ sao cũng đc hết
Cuộc đời con ng nhiều nếp gấp thì họ chỉ muốn tâm sự thôi
Cuộc đời t mọi việc đều có liên quan bake. Tao đâu có ghét bk. T luôn nói t ghét cặn bã. Mà cặn bã xui thay đều xuất phát từ bake. Rất xin lỗi vs mn nhưng đó là sự thật đối với RIÊNG CUỘC ĐỜI T.
Cơ mà ông a kết nghĩa t cũng dân Hải Phòng. Năm 2015 t gần xưởng ổng 2 ae chơi vs nhau thân lắm. Ổng vay nợ nhiều, cả năm đéo có khi nào về quê một lần. Suốt ngày quần quật trong xưởng làm tới 8, 9h tối. Lão làm sếp mà cũng kiêm luôn chân tay. T qua thấy lão cực quá. Mà t đéo biết làm gì. Lâu lâu t lên dọn dẹp lại vp cho lão. Lão dúi cho t mấy đồng mà t ré quá lão phải cầm lại. Tối hôm nớ t mua chai rượu rum với chó luộc. 2 ae ngồi nc rất lâu, lão châm điếu thuốc kể kêu nhà ở quê cầm sổ đỏ hết rồi. Vk cũng viết đơn kêu lão về ký. Tháng này đơn hàng thì ngâm mà nợ nhân viên. Nói xong lão khóc huhu. T giựt chai rượu kêu ko uống nữa. T chạy xuống nhà t xúc cơm lên để bên cạnh. Lão ăn đc mấy muỗng rồi hỏi cho mượn xe lão chạy qua bên gom hàng họ có nhập hàng ko. T đưa chìa khóa rồi lão phóng đi trong đêm mưa lâm râm quên cả đóng xưởng luôn. T kéo cửa xưởng đóng cửa cẩn thận lại rồi về ngủ.
Sáng t dậy nghe tiếng rầm rầm ở dưới. Mấy con Lồn tới xiết nợ lão. Đập cái khóa họ chạy vô giành giật cái gì giành đc. T đéo dám can vì chắc can nó cũng đấm cả t. Họ bỏ hết đồ lên xe này xe nọ rồi chở đi. Cái xưởng trơ trốc. T gọi cho ông anh miết mà ko bắt máy. Cuối ngày chị kế toán ở xưởng gọi báo tin dữ ổng nhảy cầu thuận phước từ tối qua. T rụng rời t chân. T chạy lên cầu thấy ng t đã cắm sẵn cây dù. T thấy mẹ ổng ngồi đó lăn lộn khóc ngất giữa trời nắng như đổ lửa. Mẹ ổng vô đây lo cơm nước cho ổng mà mới đi bv tối hôm qua thì sáng ni thằng con nhảy cầu. T đứng trơ ra như con chó. Sự việc xảy ra quá nhanh t đéo kịp phản ứng gì hết. T ngồi xuống đờ đẫn để mẹ ổng tựa vô ng t gào thét trong vô vọng
Ổng ra đi mà thật sự tâm lý của t xuống tinh thần vl. Giống như là t bị trầm cảm ấy. T đi làm mà đéo chơi vs ai. T hay gọi ra hỏi thăm mẹ ổng. Lần nào bả cũng khóc. Những cuộc gọi rất ngắn t cúp máy sau đó rồi lấy chạy xe quanh thành phố cho nó cân bằng lại. Đc cỡ 1 năm t nghỉ mẹ ở cty luôn. T ra sapa chơi t ghé nhà bm ổng. Căn nhà nề nếp cơ mà ko có bóng ng chỉ có mẹ ổng với con vk ổng lủi thủi. Con thì đi học. Bà vk kêu hồi nớ viết đơn để dọa ổng về thôi chứ có ly dị đâu. T yên lặng ko trách cứ chi bả nữa. T dặn bà vk khi nào đám giỗ ổng mua rượu rum. Hồi ổng còn sống thích rượu rum vs chó luộc
Ai cũng kêu t xạo Lồn. Ừ sao cũng đc hết
Cuộc đời con ng nhiều nếp gấp thì họ chỉ muốn tâm sự thôi
Cuộc đời t mọi việc đều có liên quan bake. Tao đâu có ghét bk. T luôn nói t ghét cặn bã. Mà cặn bã xui thay đều xuất phát từ bake. Rất xin lỗi vs mn nhưng đó là sự thật đối với RIÊNG CUỘC ĐỜI T.
Cơ mà ông a kết nghĩa t cũng dân Hải Phòng. Năm 2015 t gần xưởng ổng 2 ae chơi vs nhau thân lắm. Ổng vay nợ nhiều, cả năm đéo có khi nào về quê một lần. Suốt ngày quần quật trong xưởng làm tới 8, 9h tối. Lão làm sếp mà cũng kiêm luôn chân tay. T qua thấy lão cực quá. Mà t đéo biết làm gì. Lâu lâu t lên dọn dẹp lại vp cho lão. Lão dúi cho t mấy đồng mà t ré quá lão phải cầm lại. Tối hôm nớ t mua chai rượu rum với chó luộc. 2 ae ngồi nc rất lâu, lão châm điếu thuốc kể kêu nhà ở quê cầm sổ đỏ hết rồi. Vk cũng viết đơn kêu lão về ký. Tháng này đơn hàng thì ngâm mà nợ nhân viên. Nói xong lão khóc huhu. T giựt chai rượu kêu ko uống nữa. T chạy xuống nhà t xúc cơm lên để bên cạnh. Lão ăn đc mấy muỗng rồi hỏi cho mượn xe lão chạy qua bên gom hàng họ có nhập hàng ko. T đưa chìa khóa rồi lão phóng đi trong đêm mưa lâm râm quên cả đóng xưởng luôn. T kéo cửa xưởng đóng cửa cẩn thận lại rồi về ngủ.
Sáng t dậy nghe tiếng rầm rầm ở dưới. Mấy con Lồn tới xiết nợ lão. Đập cái khóa họ chạy vô giành giật cái gì giành đc. T đéo dám can vì chắc can nó cũng đấm cả t. Họ bỏ hết đồ lên xe này xe nọ rồi chở đi. Cái xưởng trơ trốc. T gọi cho ông anh miết mà ko bắt máy. Cuối ngày chị kế toán ở xưởng gọi báo tin dữ ổng nhảy cầu thuận phước từ tối qua. T rụng rời t chân. T chạy lên cầu thấy ng t đã cắm sẵn cây dù. T thấy mẹ ổng ngồi đó lăn lộn khóc ngất giữa trời nắng như đổ lửa. Mẹ ổng vô đây lo cơm nước cho ổng mà mới đi bv tối hôm qua thì sáng ni thằng con nhảy cầu. T đứng trơ ra như con chó. Sự việc xảy ra quá nhanh t đéo kịp phản ứng gì hết. T ngồi xuống đờ đẫn để mẹ ổng tựa vô ng t gào thét trong vô vọng
Ổng ra đi mà thật sự tâm lý của t xuống tinh thần vl. Giống như là t bị trầm cảm ấy. T đi làm mà đéo chơi vs ai. T hay gọi ra hỏi thăm mẹ ổng. Lần nào bả cũng khóc. Những cuộc gọi rất ngắn t cúp máy sau đó rồi lấy chạy xe quanh thành phố cho nó cân bằng lại. Đc cỡ 1 năm t nghỉ mẹ ở cty luôn. T ra sapa chơi t ghé nhà bm ổng. Căn nhà nề nếp cơ mà ko có bóng ng chỉ có mẹ ổng với con vk ổng lủi thủi. Con thì đi học. Bà vk kêu hồi nớ viết đơn để dọa ổng về thôi chứ có ly dị đâu. T yên lặng ko trách cứ chi bả nữa. T dặn bà vk khi nào đám giỗ ổng mua rượu rum. Hồi ổng còn sống thích rượu rum vs chó luộc

