Trình Ca
Đa Nhân Cách
🌸Có bạn hỏi tôi:
“Cách sống đỉnh cao nhất của một đời người là gì hả cậu?”
Tôi nghĩ một lúc rồi nhận ra.
Có lẽ không phải là đứng trên đỉnh cao để người khác ngưỡng mộ.
Mà là đến một ngày, bạn không còn quá bận tâm đỉnh cao nằm ở đâu nữa.
Ngày trước, tôi cũng từng nghĩ cuộc đời phải có một cái đích thật lớn.
Phải thành công.
Phải có tiền.
Phải hơn người khác.
Phải chứng minh rằng mình đang sống tốt.
Thế rồi cứ thế mà chạy.
Chạy đến mức có lúc chẳng còn biết mình đang chạy vì điều gì.
Có những thứ ngày trước mình bất chấp để có được, đến lúc có rồi lại chẳng còn thấy quan trọng.
Có những người từng rất sợ mất, sau này mới hiểu gặp nhau được một đoạn đã là một cái duyên.
Có những chuyện từng khiến mình mất ngủ cả đêm, vài năm sau nhìn lại.
hóa ra cũng chẳng lớn đến vậy.
Lúc trẻ, chúng ta muốn chứng minh mình là ai.
Càng trưởng thành, lại càng mong được sống đúng với mình.
Không cần ai công nhận.
Không cần lúc nào cũng phải tỏ ra mạnh mẽ.
Không cần chuyện gì cũng phải thắng.
Ngày trước tôi nghĩ mạnh mẽ là phải chinh phục được mọi thứ.
Chinh phục hoàn cảnh.
Chinh phục người khác.
Chinh phục cuộc đời.
Sau này mới hiểu
Mạnh mẽ đôi khi chỉ là chuyện gì đến thì đối diện, chuyện gì mất thì học cách buông.
Giống như nước.
Nước không tranh với đá.
Không trách con đường quanh co.
Gặp chỗ thấp thì chảy xuống, gặp chỗ cao thì tìm đường đi tiếp.
Nó cứ chảy thôi.
Con người cũng vậy.
Có những giai đoạn cuộc đời bắt mình phải đi qua những nơi rất khó.
Có lúc thất bại.
Có lúc mất tiền.
Có lúc mất một người. Có lúc mất phương hướng.
Có những lúc mình cũng chẳng biết phải đi tiếp thế nào.
Cứ sống, cứ làm, cứ cố gắng, nhưng trong lòng vẫn thấy trống rỗng.
Có những giai đoạn tôi không cần phải tìm ra câu trả lời ngay.
Cứ sống qua ngày hôm đó trước đã.
Buồn thì cứ buồn.
Mệt thì nghỉ.
Sai thì sửa.
Không biết thì từ từ tìm.
Không cần chuyện gì cũng phải hiểu ngay.
Có một người tu hành sống trên núi nhiều năm.
Đệ tử hỏi:
“Thầy đã ngộ ra điều gì?”
Ông chỉ cười:
“Đói thì ăn. Mệt thì ngủ. Thấy hoa nở thì vui.”
Nghe rất bình thường.
Nhưng sống được một cuộc đời bình thường mà lòng mình bình yên,
lại chẳng dễ chút nào.
Bởi chúng ta thường có mặt ở một nơi, nhưng tâm trí lại ở một nơi khác.
Đang ăn cơm thì nghĩ chuyện ngày mai.
Đang sống hôm nay lại tiếc chuyện hôm qua.
Đến một lúc nào đó, bạn không còn cố sửa lại ngày hôm qua.
Cũng không quá bận tâm về ngày mai.
Bạn bắt đầu biết quý những thứ rất nhỏ.
Một bữa cơm ngon.
Một buổi chiều yên tĩnh.
Một cuộc nói chuyện thật lòng.
Một người vẫn còn ở bên cạnh.
Một ngày thức dậy và thấy mình vẫn khỏe mạnh.
Những thứ trước đây từng nghĩ là bình thường.
đến một lúc nào đó lại trở thành điều mình biết ơn nhất.
Có lẽ trưởng thành không phải là hiểu hết cuộc đời.
Mà là dù không hiểu hết, bạn vẫn bình thản sống tiếp.
Mỗi người có một đoạn đường riêng.
Có người đi nhanh. Có người đi chậm.
Có người 30 tuổi đã có tất cả.
Có người 40 tuổi mới bắt đầu lại.
Có người mất rất nhiều năm mới tìm được thứ mình thật sự muốn.
Không sao cả.
Miễn là trên đường đi, bạn đừng đánh mất chính mình.
Bởi cuối cùng, cách sống đỉnh cao nhất của một đời người có lẽ không phải là sống hơn người khác.
Mà là sau rất nhiều năm nhìn lại.
bạn vẫn nhận ra mình trong chính cuộc đời của mình.
Không cần vội.
Không cần hơn ai. Không cần chứng minh.
Chỉ cần một ngày bạn có thể ngồi xuống, nhìn cuộc sống đang diễn ra trước mắt và thấy:
“Ừ, cuộc đời này cũng đáng để sống.”
Có lẽ.
đó mới là lúc bạn thật sự hiểu mình đang sống vì điều gì.
Còn bạn?
Bạn đang ở đoạn nào của hành trình này?
Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸