BÁT PHỞ NGON ĐẾN MẤY CŨNG KHÔNG CỨU NỔI THÁI ĐỘ BÁN HÀNG!
Một hàng phở 100 năm giữa phố cổ, khách đã từng xếp hàng rất đông mỗi 5h chiều…để được tự phục vụ một bát phở lấp đầy cái bụng. Nhưng hình như 100 năm cũng chưa đủ để người bán hàng học cách tôn trọng khách hàng.
Mình không phải người thích chia sẻ cảm xúc cá nhân hay suy nghĩ lên mạng xã hội, nhưng hôm nay là trải nghiệm quá tệ. Mình sinh sống ở đây, mình có thể thông cảm và hiểu nhưng thế còn các khách du lịch đến chơi ở Việt Nam thì sao?
Nay cũng là dịp rất lâu rồi mình mới quay lại quán này ăn và khoan không bàn về chất lượng hiện tại, cũng không còn hàng dài người xếp hàng chỉ có 3 bàn, 2 bàn khách nước ngoài , bàn mình và bạn mình nhưng bạn mình không ăn, nên chỉ gọi 1 bát và người bán hàng nói nhỏ vừa đủ nghe sốc óc “AI KHÔNG ĂN THÌ ĐI RA NGOÀI THÔI”?
Vậy là mình thanh toán bát phở mình vừa gọi và đi luôn cũng không ăn bát phở đó vì không muốn ăn trong cảm xúc bực mình. Mình trước giờ đi ăn cũng không kì vọng quá nhiều là chủ phải bán hàng niềm nở ,nịnh nọt khách hàng hay nghĩ mình là thượng đế bao giờ, chuyện gì mình cũng phiên phiến và hoan hỷ nhưng có vẻ nếu mình cứ mãi như vậy sẽ tiếp tay để những người bán hàng thiếu lịch sự với những người khác nữa, nên mình buộc phải lên tiếng.
Từ khi nào đi ăn phở lại giống như đi xin chỗ ngồi khi ở phố không thiếu lựa chọn và những quán rất ngon để ăn? Và từ khi nào khách hàng phải nhìn thái độ của người bán hàng để được ăn một bát phở nhỉ?
Thật sự quá thất vọng về thái độ của người bán hàng, nếu như mình không lên tiếng thì những người bán hàng, con người Việt Nam nói chung và Hà Nội nói riêng cũng sẽ bị đánh đồng bởi thái độ của những người bán hàng không có “tâm” như thế này, quá xấu hổ với khách du lịch!