Tội nghiệp em, đi làm culi thì ráng mà phục vụ cho đàng hoàng, chứ ngồi than vãn, hận đời thì cũng chẳng ai thương. Cứ làm tốt công việc của mình, may mắn thì vớ được bà Tây nào rộng rãi, hay bú được thằng Tây nào rủ lòng thương mà kéo ra khỏi xứ lừa. Đã là loại mạt hạng cùng đinh xã hội, không than thở được ở đâu nên mới mò lên xàm. Làm một con người trưởng thành bình thường nhưng mạch suy nghĩ lại bị ô uế bởi sự tha hóa, ghen tức thù hận khi nhìn vào mọi thứ. Không thể xem vấn đề một cách bình thường mà luôn bằng góc nhìn méo mó tật nguyền. Hậu quả của sự kìm kẹp bởi sự bất hạnh trong cuộc sống, bị cấp trên, đồng nghiệp chà đạp và thói ghen ăn tức ở chỉ biết xoay quanh ăn ngủ đụ ỉa.
Kiếp này thất bại đau đớn sao còn bắt mày phải chứng kiến cuộc đời rực rỡ chúng nó sống. Bao nhiêu lâu chui rúc trong xó bếp giờ đây mày chẳng còn lại gì. Sáng rửa rau, chiều rửa chén còn chúng nó được trải nghiệm, sống tự do trọn vẹn búng tay là có món này món kia dọn lên sẵn. Còn mày mắc kẹt trong 4 bức tường với dao, thớt, chảo, nồi ... ngày qua ngày, tháng thành năm lãng phí tuổi trẻ vụt qua. Mỗi khoảnh bưng món lên cho tụi khách tao biết là mày đã phải đau đớn dằn vặt vì 1 cuộc đời chẳng thể có. Sợ hãi phải đến gần tụi khách vì mỗi lần nhìn cuộc sống bình thường của người khác mày bị nuốt chửng bởi ghen tức thù hận. Ông trời ơi đĩ mẹ mày bất công, đời đau khổ triền miên 3 ngày 1 cơn nặng không biết mày phải sống sao. Bởi cái nghèo nó không chỉ trói chân trói tay, mà còn tước luôn cái nhận thức bình thường của một con người, khiến người ta cam chịu, mù quáng, rồi tự ru ngủ bằng mấy giấc mơ viển vông rồi lên xàm ảo tưởng rằng mình có metacognition.