newboi
Gió lạnh đầu buồi
Hoa Kỳ xuất bản ngày 23 tháng 7 năm 2026 mục ý kiến bạn đọc
có một nhóm các sử gia đã cho rằng Hoa Kỳ là một cường quốc suy yếu.
Hoa Kỳ đang "quá tải" nhưng đó là vì Liên Bang đã bị phân tâm bởi các vấn đề không liên quan đến chiến lược
ví dụ: cuộc chiến chống khủng bố 8 năm của George W. Bush, việc Obama ném bom Syria từ năm 2014 đến tháng 1 năm 2017 dẫn đến 7000 cuộc tấn công, và Libya, rồi hiện nay là chiến sự Mỹ-Israel chống Iran, v.v., ... hằng năm đã giúp hàng trăm nghìn tỷ USD tài sản đang được chuyển từ Hoa Kỳ sang Trung Quốc, Việt Nam, Campuchia và một số quốc gia khác, theo Vidya Sharma
trong tương lai gần Hoa Kỳ vẫn là quốc gia mạnh nhất về quân sự, trong dài hạn Hoa Kỳ vẫn là nền kinh tế lớn nhất, với điều kiện Chính phủ Liên Bang kiềm chế chi tiêu và bắt đầu trả nợ.
hằng năm, khoản lãi suất từ các khoản vay của Bộ Tài chính Hoa Kỳ đã đạt một nghìn tỷ đô la, là khoản chi tiêu lớn thứ 2 trong ngân sách Hoa Kỳ, chỉ sau an sinh xã hội, và đã vượt qua cả chi tiêu quốc phòng lẫn Medicare (bảo hiểm y tế)
Hoa Kỳ tiếp tục mất đi tính chính danh với tư cách là một siêu cường, diễn biến đã mạnh mẽ từ thời Tổng thống Clinton và ngày càng trầm trọng hơn dưới thời mọi Tổng thống kế nhiệm, mà không có ngoại lệ.
Trật tự toàn cầu sau Thế chiến 2
sau Thế chiến 2, Hoa Kỳ trở thành cường quốc lãnh đạo không thể tranh cãi của khu vực mà ngày nay chúng ta gọi là Phương Tây.
Hoa Kỳ đã đồng thời thực hiện 2 sáng kiến: (a) thông qua Chương trình Phục hồi Châu Âu (kế hoạch Marshall) cung cấp viện trợ kinh tế và kỹ thuật khổng lồ cho việc tái thiết Tây Âu (động thái cũng thúc đẩy quy mô nền kinh tế và xuất khẩu của Hoa Kỳ, đồng thời thiết lập ưu thế công nghệ Liên Bang); và (b) đặt nền móng cho một trật tự toàn cầu mới dựa trên các nguyên tắc nhằm ngăn chặn các cuộc chiến tranh toàn cầu trong tương lai và kìm hãm làn sóng chủ nghĩa Cơm Sườn
những nguyên tắc này là: tất cả các quốc gia đều bình đẳng và có cùng quyền lợi (Chủ quyền bình đẳng), Quản trị dân chủ (tức là thay đổi chính phủ thông qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng), công dân của mỗi quốc gia có quyền lựa chọn chính phủ của mình (Quyền tự quyết dân tộc), và mỗi cá nhân đều được hưởng một số quyền tự do cơ bản nhất định (theo Tuyên ngôn Nhân quyền Toàn cầu 1948 Liên Hợp Quốc)
Hoa Kỳ khuyến khích chủ nghĩa tư bản thị trường tự do và giải quyết các vấn đề / xung đột / khủng hoảng kinh tế và chính trị toàn cầu thông qua các thể chế quốc tế / đa phương (ví dụ: Liên Hợp Quốc, WTO, IMF, Ngân hàng Thế giới, NATO, Hiệp ước Rio, v.v.). Hoa Kỳ hoặc là tự mình chi phối các thể chế này hoặc với sự giúp đỡ của các đồng minh Phương Tây.
Thổ Tả thường đổ lỗi cho nhiệm kỳ Tổng thống Trump I và II về việc Hoa Kỳ suy giảm uy tín.
trên thực tế, thiệt hại về uy tín Hoa Kỳ là tác động tích lũy của nhiều sự kiện / xu hướng trải dài qua nhiều nhiệm kỳ tổng thống Hoa Kỳ... tất cả đều là những hành vi "tiêu chuẩn kép" địa chính trị
càng ngày Hoa Kỳ càng khó thuyết phục các quốc gia khác làm theo sự dẫn dắt / đề xuất của Liên Bang, cho nên Hoa Kỳ buộc phải sử dụng các biện pháp cưỡng chế để đạt được mục tiêu
Chiến tranh Tổng thống Hoa Kỳ mào đầu
các cuộc chiến tranh do-các-Tổng-thống-Hoa-Kỳ-khác-nhau-phát-động-hoặc-ủng-hộ là một trong những nguyên nhân chính gây ra thiệt hại về uy tín Hoa Kỳ
hệ thống dựa trên luật lệ quy định rằng nếu quốc gia A chưa bị quốc gia B tấn công, thì quốc gia A không thể tấn công quốc gia B trừ khi có sự cho phép của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.
Tổng thống Hoa Kỳ cần sự cho phép của Quốc hội Hoa Kỳ (Nghị quyết Quyền lực Chiến tranh).
Tổng thống Clinton đã không nhận được sự ủy quyền chính thức từ Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc hoặc Quốc hội Hoa Kỳ trước khi Hoa Kỳ và NATO phát động chiến dịch ném bom 79-ngày xuống Nam Tư năm 1999.
Nam Tư không đe dọa hoặc có ý định tấn công bất kỳ thành viên nào của NATO.
trong khi hầu hết các chuyên gia luật quốc tế coi chiến dịch này là vi phạm Hiến chương Liên hợp quốc, những người ủng hộ hành động này lập luận rằng đó là một "sự cần thiết nhân đạo" được pháp luật cho phép để ngăn chặn việc thanh lọc sắc tộc người Albania ở Kosovo.
tổng thống George W. Bush, người phát động chiến tranh Iraq phiên bản II, đã nhận được sự cho phép từ Quốc hội Hoa Kỳ nhưng chưa bao giờ nhận được sự cho phép từ Liên Hợp Quốc trước khi Bush xâm lược Iraq năm 2003 để loại bỏ và phá hủy vũ khí hủy diệt hàng loạt (WMD).
Anh, Úc, Ba Lan và các nước châu Âu khác là một phần của “liên minh các nước sẵn sàng.” của Bush.
nhiều bằng chứng cho thấy không có WMD (weapon mass destruction) nào được tìm thấy ở Iraq.
Bush xâm lược Iraq bất chấp lời khuyên của nhiều nhà phân tích Trung Đông và vô số cơ quan tình báo Hoa Kỳ, và cuộc xâm lược Iraq của Bush đã loại bỏ một nhân tố khu vực đang kiềm chế Iran.
ngày 9 tháng 5 năm 2003 trả lời phỏng vấn tờ báo Vanity Fair, Thứ trưởng Quốc Phòng lúc bấy giờ, Paul Wolfowitz nói rằng: "Vì lý do quan liêu, chúng tôi đã thống nhất về một vấn đề, vũ khí hủy diệt hàng loạt, bởi vì đó là lý do duy nhất mà mọi người đều đồng ý."
học thuyết tấn công phủ đầu của George W. Bush khẳng định Hoa Kỳ có quyền tấn công phủ đầu một quốc gia nếu Hoa Kỳ cho rằng quốc gia ấy có thể gây ra mối đe dọa cho an ninh Hoa Kỳ trong tương lai
thực tế Hoa Kỳ nói với thế giới rằng: (a) Hoa Kỳ sẽ không ngần ngại hành động đơn độc, kể cả nếu hành động ấy bỏ qua luật pháp quốc tế và các tổ chức như Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc; và (b) Hoa Kỳ không cho phép bất cứ ai thách thức sức thống trị quân sự của Hoa Kỳ.
Học thuyết tấn công phủ đầu Bush được ngụy trang dưới chiêu bài loại bỏ các nhà độc tài và chuyên chế, đồng thời giúp các quốc gia dưới sự cai trị của Hoa Kỳ xây dựng những nền dân chủ hiệu quả.
các quốc gia đã biết rằng học thuyết Bush là lời tuyên bố của những người theo chủ nghĩa tân bảo thủ, những người tin rằng việc tìm kiếm sự ủy quyền của Liên Hợp Quốc đồng nghĩa với việc từ bỏ chủ quyền của Hoa Kỳ tuyên bố rằng Hoa Kỳ đứng trên luật pháp.
tháng 12 năm 2011 Hoa Kỳ đã bỏ lại một Iraq trong vòng xoáy của cuộc nội chiến giáo phái và là nơi trú ẩn cho một số nhóm Hồi giáo
tháng 12 năm 2012 sau khi các chính quyền George W. Bush, Obama, Trump-I và Biden đều kiệt sức vật nhau với dân quân Taliban, Hoa Kỳ đầu hàng và rời bỏ Afghanistan.
Afghanistan chính là cách Hoa Kỳ đã hành xử dưới thời Nixon khi rút quân khỏi Nam Việt Nam, không chỉ bỏ lại hàng tỷ USD thiết bị quốc phòng mà còn bỏ mặc phần lớn người dân Afghanistan (và gia đình) những 3/// đã giúp đỡ lực lượng Hoa Kỳ và NATO trong 20 năm trước đấy
nhân danh bảo vệ nhân quyền, tổng thống Obama đã ném bom 2 quốc gia ở Trung Đông, Syria và Libya
tháng 3 năm 2011 Obama nhận được sự chấp thuận từ Liên Hợp Quốc, nhưng không tìm kiếm hoặc nhận được sự cho phép từ Quốc hội Hoa Kỳ trước khi phát động chiến dịch ném bom ở Libya
Nghị quyết Quyền lực Chiến tranh năm 1973 yêu cầu Tổng thống Hoa Kỳ phải được sự chấp thuận của Quốc hội Hoa Kỳ nếu lực lượng Hoa Kỳ được triển khai vào "các cuộc xung đột" trong hơn 60 đến 90 ngày.
chính quyền Obama đã bác bỏ ý kiến của các luật sư Lầu Năm Góc và Bộ Ngoại Giao
chính quyền Obama lập luận rằng lực lượng Hoa Kỳ không tham gia vào "các cuộc xung đột" vì không có bộ binh nào được sử dụng, và Hoa Kỳ chỉ hỗ trợ các đồng minh chiến đấu khác, ví dụ việc tiếp nhiên liệu, thu thập thông tin tình báo và các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái.
những mánh khóe pháp lý của Obama đã bị Hạ viện Hoa Kỳ khiển trách sau cuộc bỏ phiếu Lưỡng Đảng với tỷ lệ 295-123
NATO tham gia ném bom Libya, và giống như ở Nam Tư, NATO không có sự cho phép của Liên Hợp Quốc để ném bom Libya.
NATO chỉ trích cuộc xâm lược Ukraine của Nga là trái với trật tự dựa trên luật lệ, trong khi Hoa Kỳ hành động bất hợp pháp ở cả Nam Tư lẫn Libya.
tháng 9 năm 2014 tổng thống Obama ném bom Syria dựa vào các sắc lệnh hành pháp đơn phương Obama đi theo học thuyết phủ đầu của George W. Bush và không hề xin phép Liên Hợp Quốc hay Quốc hội Hoa Kỳ
cả Libya lẫn Syria vẫn đang chìm trong nội chiến, 12 năm sau khi Obama dí bom
có một nhóm các sử gia đã cho rằng Hoa Kỳ là một cường quốc suy yếu.
Hoa Kỳ đang "quá tải" nhưng đó là vì Liên Bang đã bị phân tâm bởi các vấn đề không liên quan đến chiến lược
ví dụ: cuộc chiến chống khủng bố 8 năm của George W. Bush, việc Obama ném bom Syria từ năm 2014 đến tháng 1 năm 2017 dẫn đến 7000 cuộc tấn công, và Libya, rồi hiện nay là chiến sự Mỹ-Israel chống Iran, v.v., ... hằng năm đã giúp hàng trăm nghìn tỷ USD tài sản đang được chuyển từ Hoa Kỳ sang Trung Quốc, Việt Nam, Campuchia và một số quốc gia khác, theo Vidya Sharma
trong tương lai gần Hoa Kỳ vẫn là quốc gia mạnh nhất về quân sự, trong dài hạn Hoa Kỳ vẫn là nền kinh tế lớn nhất, với điều kiện Chính phủ Liên Bang kiềm chế chi tiêu và bắt đầu trả nợ.
hằng năm, khoản lãi suất từ các khoản vay của Bộ Tài chính Hoa Kỳ đã đạt một nghìn tỷ đô la, là khoản chi tiêu lớn thứ 2 trong ngân sách Hoa Kỳ, chỉ sau an sinh xã hội, và đã vượt qua cả chi tiêu quốc phòng lẫn Medicare (bảo hiểm y tế)
Hoa Kỳ tiếp tục mất đi tính chính danh với tư cách là một siêu cường, diễn biến đã mạnh mẽ từ thời Tổng thống Clinton và ngày càng trầm trọng hơn dưới thời mọi Tổng thống kế nhiệm, mà không có ngoại lệ.
Trật tự toàn cầu sau Thế chiến 2
sau Thế chiến 2, Hoa Kỳ trở thành cường quốc lãnh đạo không thể tranh cãi của khu vực mà ngày nay chúng ta gọi là Phương Tây.
Hoa Kỳ đã đồng thời thực hiện 2 sáng kiến: (a) thông qua Chương trình Phục hồi Châu Âu (kế hoạch Marshall) cung cấp viện trợ kinh tế và kỹ thuật khổng lồ cho việc tái thiết Tây Âu (động thái cũng thúc đẩy quy mô nền kinh tế và xuất khẩu của Hoa Kỳ, đồng thời thiết lập ưu thế công nghệ Liên Bang); và (b) đặt nền móng cho một trật tự toàn cầu mới dựa trên các nguyên tắc nhằm ngăn chặn các cuộc chiến tranh toàn cầu trong tương lai và kìm hãm làn sóng chủ nghĩa Cơm Sườn
những nguyên tắc này là: tất cả các quốc gia đều bình đẳng và có cùng quyền lợi (Chủ quyền bình đẳng), Quản trị dân chủ (tức là thay đổi chính phủ thông qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng), công dân của mỗi quốc gia có quyền lựa chọn chính phủ của mình (Quyền tự quyết dân tộc), và mỗi cá nhân đều được hưởng một số quyền tự do cơ bản nhất định (theo Tuyên ngôn Nhân quyền Toàn cầu 1948 Liên Hợp Quốc)
Hoa Kỳ khuyến khích chủ nghĩa tư bản thị trường tự do và giải quyết các vấn đề / xung đột / khủng hoảng kinh tế và chính trị toàn cầu thông qua các thể chế quốc tế / đa phương (ví dụ: Liên Hợp Quốc, WTO, IMF, Ngân hàng Thế giới, NATO, Hiệp ước Rio, v.v.). Hoa Kỳ hoặc là tự mình chi phối các thể chế này hoặc với sự giúp đỡ của các đồng minh Phương Tây.
Thổ Tả thường đổ lỗi cho nhiệm kỳ Tổng thống Trump I và II về việc Hoa Kỳ suy giảm uy tín.
trên thực tế, thiệt hại về uy tín Hoa Kỳ là tác động tích lũy của nhiều sự kiện / xu hướng trải dài qua nhiều nhiệm kỳ tổng thống Hoa Kỳ... tất cả đều là những hành vi "tiêu chuẩn kép" địa chính trị
càng ngày Hoa Kỳ càng khó thuyết phục các quốc gia khác làm theo sự dẫn dắt / đề xuất của Liên Bang, cho nên Hoa Kỳ buộc phải sử dụng các biện pháp cưỡng chế để đạt được mục tiêu
Chiến tranh Tổng thống Hoa Kỳ mào đầu
các cuộc chiến tranh do-các-Tổng-thống-Hoa-Kỳ-khác-nhau-phát-động-hoặc-ủng-hộ là một trong những nguyên nhân chính gây ra thiệt hại về uy tín Hoa Kỳ
hệ thống dựa trên luật lệ quy định rằng nếu quốc gia A chưa bị quốc gia B tấn công, thì quốc gia A không thể tấn công quốc gia B trừ khi có sự cho phép của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.
Tổng thống Hoa Kỳ cần sự cho phép của Quốc hội Hoa Kỳ (Nghị quyết Quyền lực Chiến tranh).
Tổng thống Clinton đã không nhận được sự ủy quyền chính thức từ Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc hoặc Quốc hội Hoa Kỳ trước khi Hoa Kỳ và NATO phát động chiến dịch ném bom 79-ngày xuống Nam Tư năm 1999.
Nam Tư không đe dọa hoặc có ý định tấn công bất kỳ thành viên nào của NATO.
trong khi hầu hết các chuyên gia luật quốc tế coi chiến dịch này là vi phạm Hiến chương Liên hợp quốc, những người ủng hộ hành động này lập luận rằng đó là một "sự cần thiết nhân đạo" được pháp luật cho phép để ngăn chặn việc thanh lọc sắc tộc người Albania ở Kosovo.
tổng thống George W. Bush, người phát động chiến tranh Iraq phiên bản II, đã nhận được sự cho phép từ Quốc hội Hoa Kỳ nhưng chưa bao giờ nhận được sự cho phép từ Liên Hợp Quốc trước khi Bush xâm lược Iraq năm 2003 để loại bỏ và phá hủy vũ khí hủy diệt hàng loạt (WMD).
Anh, Úc, Ba Lan và các nước châu Âu khác là một phần của “liên minh các nước sẵn sàng.” của Bush.
nhiều bằng chứng cho thấy không có WMD (weapon mass destruction) nào được tìm thấy ở Iraq.
Bush xâm lược Iraq bất chấp lời khuyên của nhiều nhà phân tích Trung Đông và vô số cơ quan tình báo Hoa Kỳ, và cuộc xâm lược Iraq của Bush đã loại bỏ một nhân tố khu vực đang kiềm chế Iran.
ngày 9 tháng 5 năm 2003 trả lời phỏng vấn tờ báo Vanity Fair, Thứ trưởng Quốc Phòng lúc bấy giờ, Paul Wolfowitz nói rằng: "Vì lý do quan liêu, chúng tôi đã thống nhất về một vấn đề, vũ khí hủy diệt hàng loạt, bởi vì đó là lý do duy nhất mà mọi người đều đồng ý."
học thuyết tấn công phủ đầu của George W. Bush khẳng định Hoa Kỳ có quyền tấn công phủ đầu một quốc gia nếu Hoa Kỳ cho rằng quốc gia ấy có thể gây ra mối đe dọa cho an ninh Hoa Kỳ trong tương lai
thực tế Hoa Kỳ nói với thế giới rằng: (a) Hoa Kỳ sẽ không ngần ngại hành động đơn độc, kể cả nếu hành động ấy bỏ qua luật pháp quốc tế và các tổ chức như Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc; và (b) Hoa Kỳ không cho phép bất cứ ai thách thức sức thống trị quân sự của Hoa Kỳ.
Học thuyết tấn công phủ đầu Bush được ngụy trang dưới chiêu bài loại bỏ các nhà độc tài và chuyên chế, đồng thời giúp các quốc gia dưới sự cai trị của Hoa Kỳ xây dựng những nền dân chủ hiệu quả.
các quốc gia đã biết rằng học thuyết Bush là lời tuyên bố của những người theo chủ nghĩa tân bảo thủ, những người tin rằng việc tìm kiếm sự ủy quyền của Liên Hợp Quốc đồng nghĩa với việc từ bỏ chủ quyền của Hoa Kỳ tuyên bố rằng Hoa Kỳ đứng trên luật pháp.
tháng 12 năm 2011 Hoa Kỳ đã bỏ lại một Iraq trong vòng xoáy của cuộc nội chiến giáo phái và là nơi trú ẩn cho một số nhóm Hồi giáo
tháng 12 năm 2012 sau khi các chính quyền George W. Bush, Obama, Trump-I và Biden đều kiệt sức vật nhau với dân quân Taliban, Hoa Kỳ đầu hàng và rời bỏ Afghanistan.
Afghanistan chính là cách Hoa Kỳ đã hành xử dưới thời Nixon khi rút quân khỏi Nam Việt Nam, không chỉ bỏ lại hàng tỷ USD thiết bị quốc phòng mà còn bỏ mặc phần lớn người dân Afghanistan (và gia đình) những 3/// đã giúp đỡ lực lượng Hoa Kỳ và NATO trong 20 năm trước đấy
nhân danh bảo vệ nhân quyền, tổng thống Obama đã ném bom 2 quốc gia ở Trung Đông, Syria và Libya
tháng 3 năm 2011 Obama nhận được sự chấp thuận từ Liên Hợp Quốc, nhưng không tìm kiếm hoặc nhận được sự cho phép từ Quốc hội Hoa Kỳ trước khi phát động chiến dịch ném bom ở Libya
Nghị quyết Quyền lực Chiến tranh năm 1973 yêu cầu Tổng thống Hoa Kỳ phải được sự chấp thuận của Quốc hội Hoa Kỳ nếu lực lượng Hoa Kỳ được triển khai vào "các cuộc xung đột" trong hơn 60 đến 90 ngày.
chính quyền Obama đã bác bỏ ý kiến của các luật sư Lầu Năm Góc và Bộ Ngoại Giao
chính quyền Obama lập luận rằng lực lượng Hoa Kỳ không tham gia vào "các cuộc xung đột" vì không có bộ binh nào được sử dụng, và Hoa Kỳ chỉ hỗ trợ các đồng minh chiến đấu khác, ví dụ việc tiếp nhiên liệu, thu thập thông tin tình báo và các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái.
những mánh khóe pháp lý của Obama đã bị Hạ viện Hoa Kỳ khiển trách sau cuộc bỏ phiếu Lưỡng Đảng với tỷ lệ 295-123
NATO tham gia ném bom Libya, và giống như ở Nam Tư, NATO không có sự cho phép của Liên Hợp Quốc để ném bom Libya.
NATO chỉ trích cuộc xâm lược Ukraine của Nga là trái với trật tự dựa trên luật lệ, trong khi Hoa Kỳ hành động bất hợp pháp ở cả Nam Tư lẫn Libya.
tháng 9 năm 2014 tổng thống Obama ném bom Syria dựa vào các sắc lệnh hành pháp đơn phương Obama đi theo học thuyết phủ đầu của George W. Bush và không hề xin phép Liên Hợp Quốc hay Quốc hội Hoa Kỳ
cả Libya lẫn Syria vẫn đang chìm trong nội chiến, 12 năm sau khi Obama dí bom
Sửa lần cuối: