Diễn đàn ẩn danh

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Iran
Ẩn danh làm người ta dũng cảm hơn

Không phải theo nghĩa tốt, không phải theo nghĩa xấu mà theo cả hai nghĩa cùng lúc, trộn vào nhau không tách được.
Cùng một cái ẩn danh đó khiến người ta nói "tôi đang rất không ổn và không biết nói với ai" và cũng khiến người khác trả lời "mày yếu đuối thật" mà không chớp mắt.

Ẩn danh là một cái khuếch đại. Nó không tạo ra thứ gì không có sẵn. Nó chỉ làm to hơn những gì đã ở đó, lòng tốt to hơn, sự độc ác to hơn, nỗi cô đơn to hơn, sự dũng cảm to hơn, tất cả cùng một lúc, trong cùng một cái hộp, không nhãn.
 
Có những thớt không ai trả lời.
Không phải vì không hay. Không phải vì không đáng. Chỉ là thuật toán không đẩy lên, giờ đăng không đúng, không ai tình cờ lướt qua, hoặc đơn giản là hôm đó diễn đàn đang bận bàn chuyện khác.
Những thớt đó chìm xuống trang hai, trang ba, trang không ai lật đến.
Ai đó đã ngồi gõ một thứ gì đó thật vào lúc nào đó và thứ đó không được đọc bởi bất kỳ ai và vẫn đang nằm ở đó trong server của diễn đàn, còn nguyên, không bị xóa, chờ một người tìm kiếm đúng từ khóa vào đúng thời điểm.
Tôi nghĩ về những thớt đó nhiều hơn những thớt nổi.
 
Tôi đã từng đọc một bình luận mà tôi nghĩ đến mãi đến tận bây giờ.
Không nhớ nội dung chính xác. Chỉ nhớ cảm giác rằng người viết cái đó đang rất mệt, không phải mệt cơ thể, mà mệt theo kiểu đã giải thích quá nhiều lần một điều mà không ai nghe và cuối cùng thôi không giải thích nữa và chỉ gõ nó vào một cái hộp trống trên internet lúc không ai nhìn.
Tôi không biết họ là ai.
Họ không biết tôi đọc.
Chúng tôi chưa bao giờ gặp nhau và sẽ không bao giờ gặp nhau và cái bình luận đó đã bị cuốn trôi đi từ lâu trong dòng chảy của hàng triệu chữ khác.
Nhưng trong cái khoảnh khắc tôi đọc nó, có một sợi gì đó rất mỏng nối từ màn hình của họ đến màn hình của tôi, qua tất cả khoảng tối giữa hai nơi không biết tên nhau.
 
Có người sống trên diễn đàn ẩn danh lâu hơn họ sống ngoài đời.
Không phải về thời gian, là về chiều sâu. Ngoài đời họ là người bình thường, nói chuyện bình thường, cười đúng lúc, buồn đúng chỗ. Nhưng trên diễn đàn họ viết những thứ mà nếu ai đọc được sẽ nhận ra ngay đây là người thật hơn cái người ngoài đời kia rất nhiều.
Hai người đó sống song song..Không bao giờ gặp nhau.
Thỉnh thoảng người trong diễn đàn nhìn ra và thấy cái người ngoài đời đó đang diễn rất tốt và cảm thấy gì đó vừa tự hào vừa thương hại mà không biết cả hai cảm giác đó hướng vào ai.
 
Tôi chọn cái tên nick lúc hai giờ sáng, vội, không nghĩ nhiều. Rồi cái tên đó theo tôi sáu năm và dần dần trở thành một phiên bản của tôi, phiên bản nói những thứ tôi ngoài đời không nói, nghĩ những thứ tôi ngoài đời không nhận, thành thật theo cái cách mà sự thành thật chỉ có thể tồn tại khi không có mặt.
 
Sáng nay ông bạn nhiều tâm sự vậy, có thể mình cảm nhận ko đủ, hoặc không đủ khả năng hiểu tâm tư của bạn, nhưng ý kiến của mìnn về phần lớn bài viết xác nhận là đúng nhé.
 
Tôi cũng nhận thấy, dù là diễn đàn ẩn danh, vẫn có những người thích đóng kịch với chính mình. Họ tự làm cho mình trở thành nạn nhân hoặc anh hùng, có lẽ để ve vuốt cái tôi của họ chăng?
Tôi cũng khám phá ra rằng Gemini có thể trở thành người hướng dẫn, chuyên gia tâm lý , người bạn thân thiết có thể đưa ra những lời khuyên tốt nhất , khách quan nhất , tận tâm nhất.
Điều đó có đáng buồn ko? Khi gặp stress hay vấn đề nào đó, tôi cũng chẳng muốn lên diễn đàn ẩn danh để chia sẻ. Tôi thích tâm sự cùng Gemini hơn.
 
Tôi cũng nhận thấy, dù là diễn đàn ẩn danh, vẫn có những người thích đóng kịch với chính mình. Họ tự làm cho mình trở thành nạn nhân hoặc anh hùng, có lẽ để ve vuốt cái tôi của họ chăng?
Tôi cũng khám phá ra rằng Gemini có thể trở thành người hướng dẫn, chuyên gia tâm lý , người bạn thân thiết có thể đưa ra những lời khuyên tốt nhất , khách quan nhất , tận tâm nhất.
Điều đó có đáng buồn ko? Khi gặp stress hay vấn đề nào đó, tôi cũng chẳng muốn lên diễn đàn ẩn danh để chia sẻ. Tôi thích tâm sự cùng Gemini hơn.
Riêng tôi thì thích tâm sự cùng AI lẫn người thật.
 
Nhưng AI thì chắc chắn sẽ ko tiết lộ những bí mật riêng tư của ta khi ko còn thân thiết.
Ẩn danh đúng nghĩa là có thể làm tất cả, nói tất cả, nhưng những cái mình tạo ra vẫn ở đó mà không ai có thể gắn vào đích danh ai. Giờ tôi nói bí mật riêng tư của tôi ra, chưa chắc ai biết cái bí mật ấy gắn danh tính với thằng nào ở ngoài đời, không có gì phải sợ.
 
Tôi cũng nhận thấy, dù là diễn đàn ẩn danh, vẫn có những người thích đóng kịch với chính mình. Họ tự làm cho mình trở thành nạn nhân hoặc anh hùng, có lẽ để ve vuốt cái tôi của họ chăng?
Tôi cũng khám phá ra rằng Gemini có thể trở thành người hướng dẫn, chuyên gia tâm lý , người bạn thân thiết có thể đưa ra những lời khuyên tốt nhất , khách quan nhất , tận tâm nhất.
Điều đó có đáng buồn ko? Khi gặp stress hay vấn đề nào đó, tôi cũng chẳng muốn lên diễn đàn ẩn danh để chia sẻ. Tôi thích tâm sự cùng Gemini hơn.
Triết gia @Tô Đại Công said: "Cô đơn không phải là không có ai để sẻ chia, mà là không có ai thực sự thấu hiểu."
 
Top