Điều chúng mày nhớ được xa nhất

Đờ mờ m ra đề hay vãi. Đáng ra m nên vào hội nguyên lão. Giữa hồ tinh trùng may còn sót được con nòng nọc.
Chắc có lẽ 3 4 tuổi gì đấy. Mẹ nấu thịt kho dừa, để trên thùng phuy (loại rỗng, thường dùng để đồ ngày xưa). T trèo lên định ăn vụng thì ngã, trong khi nồi thịt được ướp thêm đất, thì t bị thùng phuy đè ra, mép thùng in 1 vệt sưng vù ngay chỗ lông mày. Nhờ vậy mới không bị bố đánh. Hên vl
 
xóm tao cũng có một ông nhỏ nhỏ người, già rồi mà ngày nào cũng cắp cái cặp hồng đi ngoài đường như đi học ấy, ông hiền lắm nhưng mà nhìn vào cũng biết bị bệnh tâm thần
Ông này kiểu khùng điên ý nên sợ vl :(((


Với hồi bé lúc t mới biết đọc chữ
Thấy tờ báo trên bàn tò mò
Đọc thấy ghi tiêu đề “ Hiếp dâm bé gái 6t” in hình con bé mà tờ báo hình đen đen ấy
Sang chấn tâm lý mịe luôn =))
Hôm sau t phải đeo găng tay cầm tờ báo ý vứt đi thật xa vì t ám ảnh quá :((
 
tao nhớ từ hồi tao cố gắng bơi cong đuôi vượt qua cả triệu sinh linh khác, cảm giác mình là số 1 chứ đéo loser như bây giờ
 
Tao nhớ như in lần suýt chết đuối dưới nước 3 hay 4 tuổi, nước ao màu xanh pha vàng nhẹ, tao ngập xuống nước
 
Tụi bây kể nghe hay quá nhưng đáng buồn tất cả đều là giả.

chưa chắc mày nhé, bài báo nói là dưới 3 tuổi, nhưng nói thật là tao cũng không còn tin báo từ lâu rồi
 
Sửa lần cuối:
Đờ mờ m ra đề hay vãi. Đáng ra m nên vào hội nguyên lão. Giữa hồ tinh trùng may còn sót được con nòng nọc.
Chắc có lẽ 3 4 tuổi gì đấy. Mẹ nấu thịt kho dừa, để trên thùng phuy (loại rỗng, thường dùng để đồ ngày xưa). T trèo lên định ăn vụng thì ngã, trong khi nồi thịt được ướp thêm đất, thì t bị thùng phuy đè ra, mép thùng in 1 vệt sưng vù ngay chỗ lông mày. Nhờ vậy mới không bị bố đánh. Hên vl
hội nguyên lão có gì hay à mày, thỉnh thoảng tao lên viết linh tinh thôi. Cám ơn mày, mày cmt cũng vừa lúc sinh nhật của tao luôn
 
Chúng mày nhớ được kí ức gì xa nhất, nói cách khác là kí ức đầu tiên chúng mày có được, trước đó không biết gì hết?
Với tao thì là một buổi sáng mùa thu hiu hiu gió lành lạnh, lúc đó t cỡ 4 tuổi và đang ngồi nghịch nam châm cạnh ông già. Trong sáng như mặt hồ vào dịp sang thu.
tao nhớ được xa nhất là hồi 2 tuổi ở truồng tắm mưa với bà chị họ hơn 2 tuổi. nhớ như in từ đó trở về sau này.
 
Suốt thời nhỏ, lúc tao bắt đầu nhớ được và giờ tao vẫn nhớ, thì ông nội tao thay ông già tao (bỏ nhà vào Lâm Đồng làm rẫy từ lúc tao 2 tuổi đến khi tao 10 tuổi mới gặp mặt lại) bên cạnh tao, cho tao những kỉ niệm thời thơ ấu!
Ông nội tao mất lâu rồi, tao không buồn, thậm chí đám tang tao cũng không dự dù tao là đích tôn. Có lẽ tao không phải là người tình cảm và tao nghĩ người già rồi, chết là chuyện tất nhiên.
Tao đôi khi chiêm nghiệm lại: ông nội tao, khó tính, thích sống theo ý mình, lúc tuổi già cô độc, cũng chỉ một mình, có vợ, con đàn, cháu đống nhưng ít bên cạnh, ít chăm nuôi; ông già tao, lập gia đình muộn, tính thích cô độc, có gia đình rồi bỏ đi sống một mình theo ý ổng, anh em, vợ con chả mấy khi gặp mặt hay nói chuyện. Đến lượt tao, giờ cũng lớn tuổi, bạn bè cũng chả có mấy, éo thích lập gia đình và cũng chỉ sống cho bản thân. Có lẽ gen nhà tao vậy, những người đàn ông ích kỉ và cô độc...
 
ai cứu mày thế?
Đoạn đó thì tao ko nhớ được vì lúc đó bất tỉnh, bụng no nước chờ chết rồi thì nhớ được cái gì, chỉ nhớ được vị trí đứng, nhà ao ở đâu, thời gian, và đi chơi với đứa nào trong xóm thôi.
 
Suốt thời nhỏ, lúc tao bắt đầu nhớ được và giờ tao vẫn nhớ, thì ông nội tao thay ông già tao (bỏ nhà vào Lâm Đồng làm rẫy từ lúc tao 2 tuổi đến khi tao 10 tuổi mới gặp mặt lại) bên cạnh tao, cho tao những kỉ niệm thời thơ ấu!
Ông nội tao mất lâu rồi, tao không buồn, thậm chí đám tang tao cũng không dự dù tao là đích tôn. Có lẽ tao không phải là người tình cảm và tao nghĩ người già rồi, chết là chuyện tất nhiên.
Tao đôi khi chiêm nghiệm lại: ông nội tao, khó tính, thích sống theo ý mình, lúc tuổi già cô độc, cũng chỉ một mình, có vợ, con đàn, cháu đống nhưng ít bên cạnh, ít chăm nuôi; ông già tao, lập gia đình muộn, tính thích cô độc, có gia đình rồi bỏ đi sống một mình theo ý ổng, anh em, vợ con chả mấy khi gặp mặt hay nói chuyện. Đến lượt tao, giờ cũng lớn tuổi, bạn bè cũng chả có mấy, éo thích lập gia đình và cũng chỉ sống cho bản thân. Có lẽ gen nhà tao vậy, những người đàn ông ích kỉ và cô độc...
hmm, một con đường đầy thử thách và mạo hiểm nhỉ.
Nghe giọng mày có vẻ hơi hận ông già đúng không? Đồng ý với tml luôn, bỏ bê vợ con thì chẳng ai ưa.
Nhưng mày cũng đừng theo vết xe đổ của ông già mày nhé.
Tao thấy cô độc là một con đường giúp người ta có một cái nhìn rất sâu sắc và thêm hiểu bản thân của mình.
 
5 tuổi mẹ tao chở đi mua kẹo ở cổng trường
kẹo kéo hả? hay kẹo bông? những thứ quà ấy vẫn mang theo hương vị tuổi thơ của nhiều người mày nhỉ.
Giờ trẻ con được mấy đứa thèm ăn thứ kẹo ấy nữa =))
 
kẹo kéo hả? hay kẹo bông? những thứ quà ấy vẫn mang theo hương vị tuổi thơ của nhiều người mày nhỉ.
Giờ trẻ con được mấy đứa thèm ăn thứ kẹo ấy nữa =))
cái kẹo đéo gì nó ở bỏ trong cái bình sữa của trẻ em ý mày . ăn ngọt ngọt
 
Ông này kiểu khùng điên ý nên sợ vl :(((


Với hồi bé lúc t mới biết đọc chữ
Thấy tờ báo trên bàn tò mò
Đọc thấy ghi tiêu đề “ Hiếp dâm bé gái 6t” in hình con bé mà tờ báo hình đen đen ấy
Sang chấn tâm lý mịe luôn =))
Hôm sau t phải đeo găng tay cầm tờ báo ý vứt đi thật xa vì t ám ảnh quá :((
Hài vl
 
Vào một buổi chiều tao chuẩn bị được ăn bột để trong cái nắp cặp lồng, tao tự nhiên thấy đói và nghĩ phải khóc mới được ăn thế là tao khóc toáng lên...:vozvn (19):
 
Chúng mày nhớ được kí ức gì xa nhất, nói cách khác là kí ức đầu tiên chúng mày có được, trước đó không biết gì hết?
Với tao thì là một buổi sáng mùa thu hiu hiu gió lành lạnh, lúc đó t cỡ 4 tuổi và đang ngồi nghịch nam châm cạnh ông già. Trong sáng như mặt hồ vào dịp sang thu.
Hồi tao 3t t dẫm chết con gà con.
 
hmm, một con đường đầy thử thách và mạo hiểm nhỉ.
Nghe giọng mày có vẻ hơi hận ông già đúng không? Đồng ý với tml luôn, bỏ bê vợ con thì chẳng ai ưa.
Nhưng mày cũng đừng theo vết xe đổ của ông già mày nhé.
Tao thấy cô độc là một con đường giúp người ta có một cái nhìn rất sâu sắc và thêm hiểu bản thân của mình.
Tao không hận! Nói thẳng ra là tao với ông già quá xa cách nhau để mà có bất kì tình cảm nào!
Từ 2-10 tuổi thì ổng ở trên rẫy, tao éo biết mặt, từ 10-19 tuổi thì nhà tao chuyển vào SG, mỗi năm ông già trên rẫy về vài ba tuần chơi, cho ít tiền, mua xe, hỏi thăm chuyện học hành. Từ lúc tao tốt nghiệp đh đến lúc đi làm thì tao éo nhớ nổi là có khi nào ổng ở nhà ko. Vài lần cuối cùng nói chuyện là: ~ 5-10p ngoài quán cafe, tao hẹn gặp qua dt để nhắn ông già đưa tao cái sổ hộ khẩu, tao làm thủ tục chuyển khẩu về SG; gọi thông báo tao sắp xây lại nhà; đợt SG cách ly covid, tao gọi hỏi chích vaxin chưa (xem chết chưa), và tao bắn cho cỡ chục tr tiêu xài; sau khi tao xây nhà xong, hỏi có về coi cái nhà giờ sao ko, bắn thêm cho vài tr nữa (ổng đéo về).
Như nói trên, tao chiêm nghiệm cuộc sống ông nội, ông già và tao từ nhỏ đến lớn. Nói chung nhà tao éo được giáo dục về mặt tình cảm nhiều, thành ra ai cũng cô độc, éo biết hoặc éo có khái niệm thể hiện tình cảm ra ngoài sao. Tao nghĩ cái kiểu sống của ông già tao không sai, bởi tao cũng có tất cả tính cách đó: thích cô độc; thích sống mà mọi thứ phải theo đúng ý bản thân; không thích gắn bó, phải có có trách nhiệm lâu dài với thứ gì đó; chỉ thích nuông chiều bản thân;.. aka ích kỷ, chỉ yêu bản thân. Cái sai là mày thích vậy mà lại có gia đình!
Tao từ lâu đã quyết định sửa sai cho cái lối sống đó của ông nội và ông già tao: tao giờ éo lập gia đình, chỉ nuôi thân và nuôi chim (tức con cặc, tao đá phò, mua dâm thường xuyên) và giờ trách nhiệm duy nhất của tao là nuôi bà già tao!
Chia sẻ lúc nửa đêm...
 
Năm tao 4 tuổi, nhà tao ngoài Bắc nhưng mẹ tao vào Sài Gòn làm osin và dẫn tao đi vào cùng. Một buổi trưa đi cùng mẹ gặp chú bán hồ lô. Hồi ấy có hồ lô trắng và đỏ nhìn rất bắt mắt, tao thèm, tao chưa bao giờ được ăn nhưng cũng không dám đòi mẹ mua. Đến bây giờ đã ngót 30 tuổi nhưng chưa bao giờ tao gặp lại những xe bán hồ lô như vậy nữa. Kí ức xa xưa nhất cũng là kí ức về 1 thời đói khổ cơ hàn
 
Năm tao 4 tuổi, nhà tao ngoài Bắc nhưng mẹ tao vào Sài Gòn làm osin và dẫn tao đi vào cùng. Một buổi trưa đi cùng mẹ gặp chú bán hồ lô. Hồi ấy có hồ lô trắng và đỏ nhìn rất bắt mắt, tao thèm, tao chưa bao giờ được ăn nhưng cũng không dám đòi mẹ mua. Đến bây giờ đã ngót 30 tuổi nhưng chưa bao giờ tao gặp lại những xe bán hồ lô như vậy nữa. Kí ức xa xưa nhất cũng là kí ức về 1 thời đói khổ cơ hàn
Phải nói con nít nhà nghèo ngày xưa tự trọng cao, ít đòi hỏi, tự biết nhà mình nghèo mà ko xin xỏ nhiều, chịu đựng tốt vkl.
T thấy thời nghèo ngày xưa cho t nhiều đức tính tốt. Chịu đựng tốt, tự trọng cao, biết quý tiền bạc, tự thân vận động, tự nấu ăn tốt...
Nhìn mấy đứa cháu tao gen Z năng động hơn, to cao, có dk hơn... nhưng tao tin chắc bọn này éo tồn tại tốt như bọn nhà nghèo thời 9x!
 
Xa nhất chắc những lần đánh nhau với anh trai t. Anh trai t cầm cái gậy tre, phi 1 phát, trúng ngay trán, t tưởng đầu thủng 1 lỗ cơ :vozvn (21): sang hôm sau thì đứng kéo tay để bắt con chuồn chuồn cạnh bờ ao, thế quái nào tuột tay, t cắm đầu xuống ao, tí thì k sống nổi, hồi đó mới có vài tuổi thôi:vozvn (21):
 

Có thể bạn quan tâm

Top