Đỉnh cao của content xạo lồn - thấy tội mà thôi cũng kệ

Kiloph

Già làng
Vatican-City
Khuya về nhà, thấy người giao đồ ăn đợi ở thang máy. Hỏi sao anh chưa lên, bảo gọi mãi lên nhà mà chủ nhà ko mở cửa nên ko được lên, đang cố gọi bằng dt. Thấy anh tay xách nách mang tội quá. Tính bảo hay bao nhiêu đưa em mua lại cho, mà chần chừ, biết có hợp lẽ ko.

May quá, rốt cuộc nhà kia cũng alo vọng xuống, mình bảo có người giao đồ ăn kìa, mở cửa cho người ta. Còn tính nói thêm "người ta đợi lâu rồi đó, nhớ boa cho người ta" mà rụt lại, sợ vô duyên, ăn chửi, ai cần mình dạy cách ứng xử chứ.

Lúc anh giao hàng dợm bước vô thang máy mới biết, anh đi cà nhắc, ko biết đau chân hay do bị tật chân. Đã tội càng tội hơn. Hỏi, anh hay làm ca đêm sao. Bảo phải, tới 3-4h sáng. Trời, vậy rồi ngủ nghỉ sao. Ừa thì cố kiếm thêm. Giao đồ khuya người ta có boa thêm cho anh ko. Lúc có lúc ko chị, tuỳ tâm chứ mình đâu ép được. Bảo, em nghĩ nếu có thì hợp lí hơn, khuya khoắt vầy. Ai cũng nghĩ được như chị bọn tui được nhờ.

Thang máy vẫn chạy. Anh lên tầng 18. Nghĩ, giá anh cũng lên tầng 15, tầng nhà mình. Để mình lén đứng lại, đợi anh giao xong mà hỏi, có được boa ko. Nếu có, mình sẽ nhẹ nhõm khỏi nghĩ ngợi gì thêm. Nếu ko, mình sẽ đưa anh vài chục, coi như boa thay người kia. Không nhiều nhặn gì, nhưng mình rất tha thiết việc cho họ niềm vui rằng trân trọng công việc của họ. Chẳng biết mình bao đồng thế để làm gì, tự dưng bứt rứt như chuyện mình vậy. Thang máy mở tầng mình. Cũng ko có cách nào khác, bước ra. Chào anh, tranh thủ về nghỉ sớm nha. Cảm ơn chị.

Thang đóng lại đi tiếp. Bước về nhà cứ nghĩ vẩn vơ. Nghĩ lại, sao lúc nãy mình ko tặng ảnh vài chục luôn, cần gì quan tâm việc ảnh có được boa hay ko, suy tính chi nhiều. Lại ngại, người ta đi làm, tự dưng cho tiền như vậy, chắc gì người ta thoải mái. Nằm trên giường rồi mà cứ nghĩ tới lui cái hình ảnh anh đứng khép nép ở thang máy, đôi dép nhựa, tay xách nặng và chân đi cà nhắc, khó chịu trong dạ làm sao. Thôi viết ra cho dễ chịu.

Mục đích là gì khi viết ra. À, mong tất cả những ai đọc bài này, nếu đặt cái gì giao tận nhà, đêm, nhất là khuya, nhớ boa cho người ta nhiều nhiều nghen. Tội người ta quá. Tội tui nữa, ko chịu ngủ đi lo chuyện bao đồng. Sao tui ước gì ko ai nghèo khó ko ai vất vả hết, thế giới đại đồng, sống đủ sống vui, chứ mỗi lần gặp là tui cứ đa đoan vầy, khổ thân tui quá đi 😭
 

Có thể bạn quan tâm

Top