Doanh nghiệp Việt Nam ra nước ngoài vẫn rất yếu

Hầu như tao thấy doanh nghiệp Việt Nam mà ra đầu tư nước ngoài cũng hiếm có doanh nghiệp nào có thể bành trướng và cạnh tranh sòng phẳng với thị trường nước ngoài cả tại sao vậy nhỉ

Còn trong khi đó những doanh nghiệp của Trung Quốc hay là có gốc là người Trung Quốc thì cũng đều đầu tư ra nước ngoài rất thành công
 
Hầu như tao thấy doanh nghiệp Việt Nam mà ra đầu tư nước ngoài cũng hiếm có doanh nghiệp nào có thể bành trướng và cạnh tranh sòng phẳng với thị trường nước ngoài cả tại sao vậy nhỉ

Còn trong khi đó những doanh nghiệp của Trung Quốc hay là có gốc là người Trung Quốc thì cũng đều đầu tư ra nước ngoài rất thành công
Dân Vẹm làm ra đc sản phẩm gì ngoài nông lâm thủy sản. May mặc cũng phụ liệu china hết cả thôi, hông ấy mày phân lô xuất khẩu đi
 
"Tư duy ăn xổi" thì chỉ đến thế thôi, ko hơn đc đâu, còn thua cả tư duy của bọn tàu thì sao khắm khá nổi, bọn nó có tư duy tích lũy kiên trì, làm ăn có mạng lưới (buôn có bạn, bán có phường), tầm nhìn dài hạn và khả năng ăn sâu bám rễ tốt.
Kinh doanh bọn nó chấp nhận chịu khổ, chịu lỗ giai đoạn đầu để chiếm lĩnh thị trường rồi mới thu hoạch, từ chip, xe điện như BYD, điện thoại như Huawei, mảng gì cũng thế còn dân Việt thì mới đánh đã đòi thắng, mới kinh doanh đòi có lời, mới lời tí đã bán công ty kiếm vài chục tỷ cho đối thủ, mà ôm cục tiền mua biệt thự, siêu xe hưởng thụ đời cha, đời con phá banh chành, cứ thế lặp lại từ năm này sang năm khác, nhìn nhựa Bình Minh, bia bủng như Sabeco, các công ty khởi nghiệp, công ty gia đình như Kinh Đô,.... cứ thế thì kết quả thế thôi chứ biết sao, sao đòi hơn đc,

nhưng cốt lõi dân tộc này nó nên như vậy, quanh đi quẩn lại vẫn do cái tính hèn kém của dân tộc xứ vẹm này mà mãi trăm năm nghìn năm vẫn vậy, vẫn là 10 cái điều bi ai đó, nhưng thôi biết sao giờ, nó vốn dĩ là vậy mà, trừ khi đại Vẹm chơi lớn như Thiên Hoàng Minh Trị thì mới có cửa thoát còn ko thì cứ thế,

*******
1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.

2. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.

3. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí, ôm ấp với vợ con.

4. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.

5. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.

6. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu.

7. Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.

8. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.

9. Trong khi họ biết gắng giỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật.

10. Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng,

Cụ Phan Châu Trinh
 

Có thể bạn quan tâm

Top