gió lạnh lỗ đít
Thanh niên hoi
Dạo gần đây tôi nghe nhạc Đen vâu,và thấy nó 1 màu.
Các bài báo cũng thế,họ so sánh lượt view lèo tèo giảm dần theo từng sản phẩm,dù các sản phẩm âm nhạc của Đen về phần hình và âm đều được làm chỉnh chu hơn nhiều.
Vậy vì đâu mà Đen ngày càng tối thế này?
Có lẽ lý do đơn giản nhất là vì Đen là một rapper chân thật.
Những ngày còn nghèo,vô danh sống trong góc khuất cuộc đời,một người trẻ thấy gì?
Anh thấy những góc tối,nỗi buồn bã của sự cô đơn,nỗi buồn khi tình yêu không được đáp nhận,sự chênh vênh của tương lai,sự vô hướng của tuổi trẻ,sự tuyệt vọng khi không thấy lối ra dù không có con đường nào bị chặn,đến nỗi có thể sống mặc kệ đời như anh đếch cần gì nhiều ngoài em.
Sự tối giản đó về nhu cầu không phải do giác ngộ gì mà chỉ là do nghèo,đơn giản vậy thôi,đến cả điếu thuốc còn phải chia đôi,rít 1 hơi mà thấy khế ẩm.
Rồi đối mặt hiện thực khốc liệt ta muốn đưa nhau đi trốn,phản xạ điển hình và bình thường của 1 con thú sợ bị săn mồi.
Tất cả những điều đó hình thành nên chất liệu của anh,chất liệu của âm nhạc mộc mạc nhưng chân thực.
Cái chân thực của cảm xúc của tuổi trẻ nghèo hèn,thiếu thốn về mọi mặt.
Rồi mọi thứ đổi khác,khi chill trên sân thượng,anh đã tìm thấy những con số đủ sức làm choáng mình.Cuộc đời sang trang,từ đây anh chỉ thấy ánh sáng ngập lối,xung quanh là hoan ca,cỏ hoa.Có tìm đỏ mắt cũng không thấy bóng đêm tuyệt vọng đâu nữa.
Mà là một rapper chân thật,sao anh có thể bịa ra thứ bóng tối giờ đây đã không còn trong anh đây?
Giờ đây người ta o bế anh,nhờ cậy anh,yêu anh,anh muốn gì cũng được.Vậy thì chất liệu cho bây giờ chỉ còn là niềm vui,sự biết ơn,cảm ơn đời,ơn người.Là sự cứu giúp những người đã từng là anh.
Giả sử Đen từ quá khứ có gửi đến anh một bản rap của ngày cũ,để anh hát bây giờ có khi còn khiến anh lợm giọng và nôn mửa.Vì nó trái với sự chân thật mà anh có hiện giờ.
Nhưng hãy nhớ điều này,con người ta có thể quên niềm vui,nhưng khổ đau thì không bao giờ.
Trong bản năng,con người ta luôn yêu những thứ bất toàn,hơn là những thứ hoàn mỹ.
Nhìn anh bây giờ họ thấy nhạt nhẽo,họ thấy sáo rỗng,ganh tỵ,nhàm chán.Đó âu cũng là điều bình thường.
Vì phần đa vẫn sống trong bóng tối mà.Đâu phải ai cũng tìm thấy ánh sáng đời mình nhờ vài câu ca.
Nó như là một lời nguyền của số phận vậy,thứ làm anh được yêu,cũng là thứ khiến anh mất đi tình yêu.
Các bài báo cũng thế,họ so sánh lượt view lèo tèo giảm dần theo từng sản phẩm,dù các sản phẩm âm nhạc của Đen về phần hình và âm đều được làm chỉnh chu hơn nhiều.
Vậy vì đâu mà Đen ngày càng tối thế này?
Có lẽ lý do đơn giản nhất là vì Đen là một rapper chân thật.
Những ngày còn nghèo,vô danh sống trong góc khuất cuộc đời,một người trẻ thấy gì?
Anh thấy những góc tối,nỗi buồn bã của sự cô đơn,nỗi buồn khi tình yêu không được đáp nhận,sự chênh vênh của tương lai,sự vô hướng của tuổi trẻ,sự tuyệt vọng khi không thấy lối ra dù không có con đường nào bị chặn,đến nỗi có thể sống mặc kệ đời như anh đếch cần gì nhiều ngoài em.
Sự tối giản đó về nhu cầu không phải do giác ngộ gì mà chỉ là do nghèo,đơn giản vậy thôi,đến cả điếu thuốc còn phải chia đôi,rít 1 hơi mà thấy khế ẩm.
Rồi đối mặt hiện thực khốc liệt ta muốn đưa nhau đi trốn,phản xạ điển hình và bình thường của 1 con thú sợ bị săn mồi.
Tất cả những điều đó hình thành nên chất liệu của anh,chất liệu của âm nhạc mộc mạc nhưng chân thực.
Cái chân thực của cảm xúc của tuổi trẻ nghèo hèn,thiếu thốn về mọi mặt.
Rồi mọi thứ đổi khác,khi chill trên sân thượng,anh đã tìm thấy những con số đủ sức làm choáng mình.Cuộc đời sang trang,từ đây anh chỉ thấy ánh sáng ngập lối,xung quanh là hoan ca,cỏ hoa.Có tìm đỏ mắt cũng không thấy bóng đêm tuyệt vọng đâu nữa.
Mà là một rapper chân thật,sao anh có thể bịa ra thứ bóng tối giờ đây đã không còn trong anh đây?
Giờ đây người ta o bế anh,nhờ cậy anh,yêu anh,anh muốn gì cũng được.Vậy thì chất liệu cho bây giờ chỉ còn là niềm vui,sự biết ơn,cảm ơn đời,ơn người.Là sự cứu giúp những người đã từng là anh.
Giả sử Đen từ quá khứ có gửi đến anh một bản rap của ngày cũ,để anh hát bây giờ có khi còn khiến anh lợm giọng và nôn mửa.Vì nó trái với sự chân thật mà anh có hiện giờ.
Nhưng hãy nhớ điều này,con người ta có thể quên niềm vui,nhưng khổ đau thì không bao giờ.
Trong bản năng,con người ta luôn yêu những thứ bất toàn,hơn là những thứ hoàn mỹ.
Nhìn anh bây giờ họ thấy nhạt nhẽo,họ thấy sáo rỗng,ganh tỵ,nhàm chán.Đó âu cũng là điều bình thường.
Vì phần đa vẫn sống trong bóng tối mà.Đâu phải ai cũng tìm thấy ánh sáng đời mình nhờ vài câu ca.
Nó như là một lời nguyền của số phận vậy,thứ làm anh được yêu,cũng là thứ khiến anh mất đi tình yêu.