TOILATHANGLOSER
Trẩu tre
Tao biết kể ra thì nhục, nhưng ko kể thì cái nhục đó 1 mình t biết, rồi cũng chả thay đổi được gì, lớn lên t vẫn còn bị sỉ nhục, hạ thấp danh dự, thậm chí từng làm sai gây ra thất thoát bị giám đốc đánh, đấm vào mặt, vậy thì 1 vài cái nhục từ nhỏ có là gì.
T là con ruột của cha mẹ t, ít ra t ko bất hạnh bằng mấy đứa mới mở mắt ra đã k hiểu mình sanh ra có mục đích gì, có bị gì cũng ko ai bảo bọc, t được nghe kể lúc t sinh ra cha t cũng vui mừng lắm, chạy tới chạy lui hò reo, t nghe cũng thấy tốt, nhưng dần dần t thấy ko giống vậy, giữa cái thương yêu t vẫn có những lúc cha t say xỉn, về chửi mắng đám con, trong đó chửi tao ghê nhất, t thấy lạ, trẻ con bây h nghe chửi ko hiểu tụi nó có sợ ko, hồi đó t sợ vãi, vì t mà đứng gần t ăn 1 cái bợp tai mà muốn choáng váng, có những bữa t bị ăn đòn rất vô lý, t mới đi học về, bỗng nhiên bị đánh bạt tai nhiều cái, đánh rất dã man bởi cha t, kéo cổ sau áo lại, tiếp tục đánh mấy cái nữa, má t thấy vậy cũng chả hỏi han gì, t lại nghĩ chắc do t sai cái gì nên vậy, nhưng t nghĩ mãi vẫn chả ra lý do, chỉ biết lúc cha t bạt tai, cha t chửi "lúc nào cũng xào xào xào xào", cái từ địa phương xào xào là nhào lên, ồn ào, chắc là giống từ sồn sồn nhốn nháo của trẻ trâu bây giờ ấy, mà trẩu bh sồn vậy bố thằng nào dám đánh?
Tiếp đến là câu chuyện đói khát, hồi nhỏ t thèm ăn, tại thời đó tuy giải phón g cũng đã lâu, n hưng đồ ăn chưa có đa dạng bây giờ, t ko biết nữa, tại t ngu nên t cũng ko hiểu tại sao bây h đồ ăn lại nhiều, dân giàu lên hay sao? Còn thời đó t thấy nhà t cũng ko phải quá nghèo, cơm ngày đủ 3 bữa, lâu lâu cũng có tiệc, cũng có thịt bò cuốn lá lốt, nhưng t ko hiểu, sao hồi nhỏ t thèm ăn lắm, và t cũng được dẫn đi chơi nhà này nhà nọ, và họ mời đồ ăn, rồi t ăn....
Cái bữa nào t ăn thoải mái là về t bị chửi mắng, ăn đòn, chửi 1 cách đầy xúc phạm, nói rằng t là cái thứ đói khát, mất dạy, ăn uống thô tục, dẫn đi theo mà xấu hổ, ráng chịu đựng chỉ vì t ăn. Những lần đó, má t dẫn đi chơi Tết thì phải, Tết thì người ta bày ra 1 cái mâm chia ngăn, mỗi ngăn có mỗi loại mứt khác nhau, mấy cái đồ ấy bây giờ năn nỉ người ta, người ta cũng kô thèm, nhưng hồi đó sao t thấy mứt đó nó đẹp, màu sắc, và ngon lắm, cái nào cũng là hàng tự làm và ngọt mát, mà t nhớ là t ăn đâu có nhiều đâu, mỗi món t ăn có 1 miếng, thế là t cảm nhận có ai đó đụng t dưới gầm bàn, má t vừa đá vào chân t đấy!! t tuy còn nhỏ, lúc đó chắc lớp 2 lớp 3 thôi, nhưng t cảm nhận ra rằng "chắc lần này lại sai nữa rồi, mình không được ăn như vậy, mình nên dừng lại". Và sau đấy, tạm biệt nhà khách đó, t bị chửi 1 tăng, cha t cũng sáng cái BỐP vào sau ót t một cái, t im lặng và sợ hãi, lẽ ra t nên lì đòn hơn, nhưng cái làm t ko lì đòn, đó là họ đã dạy cho t 1 cái tính là ko được ăn thức ăn do khách mời, họ làm t thấy t sai rõ ràng, và khi t sai, t ko thể có cái tâm lý chống đối, vì vậy t ăn đòn là đúng, t ko có tinh thần đối kháng, nên t sợ hãi, cái sợ hãi của 1 kẻ đói khát, hèn hạ. T đã đói như vậy đấy.
Sau đó t lên lớp 4 lớp 5, mỗi lần Tết đến, t đều ko dám ăn thứ gì cả, nhất là khi t đi chơi Tết ở nhà khách, t thấy anh t, chị t cũng ko ăn uống gì khi đi tới nhà ai, t bắt chước làm theo y vậy, và t được cả nhà khen là giỏi, nay biết cách cư xử....t ko hiểu lắm, nhưng t cũng vui vì được khen, nhưng trong thâm tâm t vãn cảm thấy gì đó sai sai, t thấy buồn, cái buồn khi ko có ai để t hỏi "việc làm như vậy có đúng hay không". Còn nữa...còn dài lắm.
Rồi những lần t ăn gì quá mồm với những món ở nhà có, rồi những bi kịch chửi rủa, vì thằng con cứ ăn tục, uống phàm xảy ra liên miên, có lần bà dì gửi quà Tết cho1 bịch hạt điều nướng khô, nhà chưa ai ăn, qua tết cũng ko thấy ai ăn, t bóc ra 1 góc, lấy vài hột ăn thử, thì bị chửi té tát, t cũng ko thể nhớ nội dung chửi là gì nữa, nhưng mà họ chửi t là đồ thú vật, đồ từ dưới đất chui lên, vô học, mất dạy, xàm ăn, tục uống. T lại tự trách mình, lý do gì t lại bị vậy, sao các anh, chị t lại tuyệt vời thế, sao họ lại thượng đẳng thế, họ ko thèm ăn sao.
Đám cỗ, tiệc nào t cũng để ý những món ngon, ở Ngoại t giỗ to lắm, mỗi năm giỗ là cả làng ăn, họ chiên cái loại gà gì mà ngập dầu, thơm mùi ngũ vị thương, vàng rộm, rồi bỏ ra thúng, cái thúng đó chứa 6 con gà là ít, con nào cũng thơm, t thèm lắm, thèm chết đi được... t từng ước nếu t lén bẻ 1 cái đùi gà chiên đó, trốn đâu đó ăn, rồi họ sẽ phát hiện, họ sẽ truy sát tới cùng, với tâm lý hèn nhát của t, chắc t sẽ bị lộ thôi, rồi t sẽ bị sỉ vả, xấu hổ, trốn khỏi chỗ đó vĩnh viễn, t nghĩ vậy t sợ quá, nên t thôi cái tưởng tượng về việc trộm đùi gà.....
Rồi cứ vậy, năm nào cũng giỗ, mà lúc còn nhỏ, thời gian qua chậm lắm, một mùa mưa dài đằng đẵng, một mùa hè nắng gắt, rồi 1 mùa thu im lặng, mỗi mùa trôi qua lê thê, rồi mưa bão lũ ầm ĩ nữa....mới tới cái đám giỗ tiếp theo, dài lắm!! Rồi tao lại chỉ nhìn, năm nào cũng thế, chỉ nhìn và nhìn, t không được ăn cái món đó, lúc lên mâm, t chỉ được ngồi dưới bếp, ăn dung với mấy đứa con nít dơ dáy khác, với mấy bà cô có con mà cả 2 mẹ con đều dơ, hôi.... đồ ăn thì tạm bợ, chỉ có nem, chả, cà ri và hết...không có món gà kia.... có 1 năm nọ, họ vơ đâu được 1 cái đầu cổ gà, t xin nếm thử, trời ơi, vị ngon, ngọt khủng khiếp, tuy ko phải đùi gà mà ăn vào như bao nhiêu tủi hờn rơi ra, t tức giận, trách móc, thèm khát, mấy bà cô cứ cười t, ăn mà khóc, con cô còn ko có ăn đây này, nhưng t mặt dày, t ăn 1 mình, t ko chia cho bọn con nít đó, kể ra t cũng có tốt đẹp gì đâu, vì t cũng đói khát quá mà.
Thời gian làm t quên đi cái tuổi thơ êm đềm nhưng khó hiểu đó, t vẫn chưa hiểu được có gia đình yên ấm sung sướng là ntn, cho dù nhiều ng cứ ước như t, có cha mẹ đầy đủ....nhưng có lẽ do t học dở nên t ko được coi trọng, áo quần t mặc lại của anh, đồ ăn thì t ko được phần hơn, chỉ có bằng hoặc k có, đồ chơi thì toàn tự chế, t thích nuôi động vật nhưng k có tiền mua cá cảnh, t chỉ nuôi ốc, cá rô phi, cá trạch...nhưng cũng may, mấy con đấy cũng khá dễ thương và có nhiều cái hay, lạ hơn bọn cá cảnh bây h. (thí dụ ốc bưu hay đẻ ban đêm)
Lớn lên, t thành 1 thằng thanh niên cao to và xấu, nhưng tâm t ko xấu, t cũng được đi chơi, ăn giỗ, và lúc này t được ngồi bàn cao, t cũng ko còn thấy mấy món gà chiên như hồi còn nhỏ nữa, t cũng ko hiểu tại sao lại thế, mọi thứ đã thay đổi, và có 1 cái t thấy thay đổi cực kì nhiều là, mấy ô a bà chị đã có ck, con, vợ hết r, và thế hệ con nít đã được ra đời. Bọn con nít bây h đúng cái kiểu phàm ăn tục uống, kiểu mà ngày xưa t hay bị chửi, rủa, thậm chí đánh đập, có bữa đi chơi xa, ở nhà hàng gần biển, đồ ăn thì hiếm, khách đông nên món ra chậm, ra được 1 dĩa khai vị là đậu hũ non, 2 thằng con của 2 cặp vợ ck kia nó lao vào ăn ngay mà ko cần biết phép tắc gì cả, mà món khai vị đâu có gần chục miếng, 2 đứa đó thi nhau ăn, loáng hết cả đĩa, 1 số người hơi ngơ ngác, trong đó có t, t chờ xem ai sẽ chửi nó, nhưng kô, cả bàn đều khen ngợi thằng nhóc ăn giỏi thật, họ thích thú lắm, họ còn nói tụi nó ở nhà lười ăn, có bao h chịu ăn đâu, t thấy tức anh ách trong bụng, đang đói, cả buổi mệt mỏi h mới được món khai vị, mà 2 thằng nhãi con này nó ăn ko mời ai đã mất dạy rồi, lại ăn loáng ko chờ đợi gì. Tiếp cái món thứ 2 là đĩa sò xìa gì đó t ko rành, vừa đặt xuống, lại 2 thằng đó thi nhau húp, móc, liếm sì sụp, người lớn toàn cười 1 cách ân cần, họ chỉ nói là từ từ kẻo sặc nhe con, mỗi người trong số họ thưởng thức đâu tầm 01 con, còn lại nguyên 1 tô bự 2 thằng đó ăn sạch, mà bữa đấy có má t nữa, má t cũng khen 2 th đó giỏi, má t nói "ăn đi cháu, ăn nữa đi của bà nè ăn đi" t bắt gặp cảnh đó mà t càng tức điên thêm, cái tức đó đúng với ảnh đại diện của t luôn, tức và cay mà kô làm gì được, đã thế, mấy ô anh lớn còn giải thích rất khoa học về việc trẻ con nên thèm ăn và nên được ăn, ngày nay nó phải ăn, nó phải đủ chất, nó phải phát triển, ko thì nó sẽ kém, lùn, chậm chạp lắm. Vậy còn t thì sao, má t đã cấm t ăn từ nhỏ, sao t ko được cái cơ bản mà trẻ con cần có, t đã đói khát như nào mấy ô đó có hiểu ko mà nói như vậy, ổng càng giải thích như càng xé lòng t ra, mặc dù t đã lớn, t đã chán ngán những cái món ăn mà t từng thèm, nhưng giờ thấy cảnh này t nhớ lại t khi t còn nhỏ, t tức quá t hét lên "ĐU MÁ ÔNG TRỜI ƠI!!" cả bàn nhìn t, họ ghét t, họ coi t là thú vật, thằng phá đám, bị điên, có vấn đề tâm lý, t biết chứ nên t bỏ đi chỗ khác, t ko ăn gì thêm cả.
Má t đã rèn luyện cho t thành 1 thằng hèn như vậy đấy, rồi h khi đi đâu, làm gì, t cũng sợ sai, ai mời gì t cũng ko dám ăn, t coi cái sự ăn là sự đói rách, tồi tàn, k ăn gì mới là sang, nhưng đó là t giả vờ v thôi, mỗi ngày đi làm t đều rình ở dưới bếp, t canh ko có ai gần đó, xúc thêm 1 phần cơm vào hộp của t, gắp thêm vài cục thịt, bữa nào được ăn gấp 2 lần là t thấy vui, như thể t được bù đắp vào cái sự hèn đó mỗi ngày, t từng đi làm công nhân ở 1 xưởng gỗ, nhưng t bị đuổi việc, xù lương, vì t đứng ăn trong bếp, cty đó quy định cấm công nhân ăn ở bếp, vì bếp đó dành cho cán bộ, từ trưởng phòng tới giám đốc mới ăn, còn công nhân với nvien bt chỉ ăn cơm ở gần nhà máy, mà thật ra cái lý do t bị đuổi là t cứ đứng ở bếp và xúc thêm cơm ăn cho đã cái miệng, họ coi đây là hành động trộm cắp nên họ đuổi, t có lên vp cty đó thưa kiện 2 tháng sau mới đòi được tiền họ giữ, do z nên chỗ làm mới tuy ko làm công nhân nữa nhưng t vẫn thói nào tật nấy,t chỉ làm ở cty có cơm trưa bao miễn phí và t đứng rình ở bếp, k ai chú ý thì t xúc thêm 1 phần. Ngày nay họ ko còn quá khó khăn về chuyện ăn thêm cơm của cty nữa, t đã đc toại nguyện hơn,nhưng t vẫn thấy vẫn còn đó sự khắc khe, nếu như cái hành vi ăn thêm cơm đó của t cứ tiếp diễn hoài, r họ cứ phát hiện đôi ba lần nữa, chắc t lại bị đuổi.
Hiện tại t ko còi cọc như ngày xưa, ng t cũng mập mập ra càng xấu và nhìn lù đù hơn, vì t ăn nhiều quá mà, t biết vậy là k tốt nhưng vì cái kí ức ngày xưa đói khát nên h mỗi bữa trưa là t chỉ muốn ăn gấp đôi gấp ba lần người khác t mới cảm thấy t được an ủi.
Cùng lắm bị đánh bạt tai vô đầu mấy cái rồi nghỉ việc chứ có sao đâu. Bọn bay sau này có con cái, hãy cho nó ăn uống đầy đủ, đừng để nó thành thằng hèn như t
T là con ruột của cha mẹ t, ít ra t ko bất hạnh bằng mấy đứa mới mở mắt ra đã k hiểu mình sanh ra có mục đích gì, có bị gì cũng ko ai bảo bọc, t được nghe kể lúc t sinh ra cha t cũng vui mừng lắm, chạy tới chạy lui hò reo, t nghe cũng thấy tốt, nhưng dần dần t thấy ko giống vậy, giữa cái thương yêu t vẫn có những lúc cha t say xỉn, về chửi mắng đám con, trong đó chửi tao ghê nhất, t thấy lạ, trẻ con bây h nghe chửi ko hiểu tụi nó có sợ ko, hồi đó t sợ vãi, vì t mà đứng gần t ăn 1 cái bợp tai mà muốn choáng váng, có những bữa t bị ăn đòn rất vô lý, t mới đi học về, bỗng nhiên bị đánh bạt tai nhiều cái, đánh rất dã man bởi cha t, kéo cổ sau áo lại, tiếp tục đánh mấy cái nữa, má t thấy vậy cũng chả hỏi han gì, t lại nghĩ chắc do t sai cái gì nên vậy, nhưng t nghĩ mãi vẫn chả ra lý do, chỉ biết lúc cha t bạt tai, cha t chửi "lúc nào cũng xào xào xào xào", cái từ địa phương xào xào là nhào lên, ồn ào, chắc là giống từ sồn sồn nhốn nháo của trẻ trâu bây giờ ấy, mà trẩu bh sồn vậy bố thằng nào dám đánh?
Tiếp đến là câu chuyện đói khát, hồi nhỏ t thèm ăn, tại thời đó tuy giải phón g cũng đã lâu, n hưng đồ ăn chưa có đa dạng bây giờ, t ko biết nữa, tại t ngu nên t cũng ko hiểu tại sao bây h đồ ăn lại nhiều, dân giàu lên hay sao? Còn thời đó t thấy nhà t cũng ko phải quá nghèo, cơm ngày đủ 3 bữa, lâu lâu cũng có tiệc, cũng có thịt bò cuốn lá lốt, nhưng t ko hiểu, sao hồi nhỏ t thèm ăn lắm, và t cũng được dẫn đi chơi nhà này nhà nọ, và họ mời đồ ăn, rồi t ăn....
Cái bữa nào t ăn thoải mái là về t bị chửi mắng, ăn đòn, chửi 1 cách đầy xúc phạm, nói rằng t là cái thứ đói khát, mất dạy, ăn uống thô tục, dẫn đi theo mà xấu hổ, ráng chịu đựng chỉ vì t ăn. Những lần đó, má t dẫn đi chơi Tết thì phải, Tết thì người ta bày ra 1 cái mâm chia ngăn, mỗi ngăn có mỗi loại mứt khác nhau, mấy cái đồ ấy bây giờ năn nỉ người ta, người ta cũng kô thèm, nhưng hồi đó sao t thấy mứt đó nó đẹp, màu sắc, và ngon lắm, cái nào cũng là hàng tự làm và ngọt mát, mà t nhớ là t ăn đâu có nhiều đâu, mỗi món t ăn có 1 miếng, thế là t cảm nhận có ai đó đụng t dưới gầm bàn, má t vừa đá vào chân t đấy!! t tuy còn nhỏ, lúc đó chắc lớp 2 lớp 3 thôi, nhưng t cảm nhận ra rằng "chắc lần này lại sai nữa rồi, mình không được ăn như vậy, mình nên dừng lại". Và sau đấy, tạm biệt nhà khách đó, t bị chửi 1 tăng, cha t cũng sáng cái BỐP vào sau ót t một cái, t im lặng và sợ hãi, lẽ ra t nên lì đòn hơn, nhưng cái làm t ko lì đòn, đó là họ đã dạy cho t 1 cái tính là ko được ăn thức ăn do khách mời, họ làm t thấy t sai rõ ràng, và khi t sai, t ko thể có cái tâm lý chống đối, vì vậy t ăn đòn là đúng, t ko có tinh thần đối kháng, nên t sợ hãi, cái sợ hãi của 1 kẻ đói khát, hèn hạ. T đã đói như vậy đấy.
Sau đó t lên lớp 4 lớp 5, mỗi lần Tết đến, t đều ko dám ăn thứ gì cả, nhất là khi t đi chơi Tết ở nhà khách, t thấy anh t, chị t cũng ko ăn uống gì khi đi tới nhà ai, t bắt chước làm theo y vậy, và t được cả nhà khen là giỏi, nay biết cách cư xử....t ko hiểu lắm, nhưng t cũng vui vì được khen, nhưng trong thâm tâm t vãn cảm thấy gì đó sai sai, t thấy buồn, cái buồn khi ko có ai để t hỏi "việc làm như vậy có đúng hay không". Còn nữa...còn dài lắm.
Rồi những lần t ăn gì quá mồm với những món ở nhà có, rồi những bi kịch chửi rủa, vì thằng con cứ ăn tục, uống phàm xảy ra liên miên, có lần bà dì gửi quà Tết cho1 bịch hạt điều nướng khô, nhà chưa ai ăn, qua tết cũng ko thấy ai ăn, t bóc ra 1 góc, lấy vài hột ăn thử, thì bị chửi té tát, t cũng ko thể nhớ nội dung chửi là gì nữa, nhưng mà họ chửi t là đồ thú vật, đồ từ dưới đất chui lên, vô học, mất dạy, xàm ăn, tục uống. T lại tự trách mình, lý do gì t lại bị vậy, sao các anh, chị t lại tuyệt vời thế, sao họ lại thượng đẳng thế, họ ko thèm ăn sao.
Đám cỗ, tiệc nào t cũng để ý những món ngon, ở Ngoại t giỗ to lắm, mỗi năm giỗ là cả làng ăn, họ chiên cái loại gà gì mà ngập dầu, thơm mùi ngũ vị thương, vàng rộm, rồi bỏ ra thúng, cái thúng đó chứa 6 con gà là ít, con nào cũng thơm, t thèm lắm, thèm chết đi được... t từng ước nếu t lén bẻ 1 cái đùi gà chiên đó, trốn đâu đó ăn, rồi họ sẽ phát hiện, họ sẽ truy sát tới cùng, với tâm lý hèn nhát của t, chắc t sẽ bị lộ thôi, rồi t sẽ bị sỉ vả, xấu hổ, trốn khỏi chỗ đó vĩnh viễn, t nghĩ vậy t sợ quá, nên t thôi cái tưởng tượng về việc trộm đùi gà.....
Rồi cứ vậy, năm nào cũng giỗ, mà lúc còn nhỏ, thời gian qua chậm lắm, một mùa mưa dài đằng đẵng, một mùa hè nắng gắt, rồi 1 mùa thu im lặng, mỗi mùa trôi qua lê thê, rồi mưa bão lũ ầm ĩ nữa....mới tới cái đám giỗ tiếp theo, dài lắm!! Rồi tao lại chỉ nhìn, năm nào cũng thế, chỉ nhìn và nhìn, t không được ăn cái món đó, lúc lên mâm, t chỉ được ngồi dưới bếp, ăn dung với mấy đứa con nít dơ dáy khác, với mấy bà cô có con mà cả 2 mẹ con đều dơ, hôi.... đồ ăn thì tạm bợ, chỉ có nem, chả, cà ri và hết...không có món gà kia.... có 1 năm nọ, họ vơ đâu được 1 cái đầu cổ gà, t xin nếm thử, trời ơi, vị ngon, ngọt khủng khiếp, tuy ko phải đùi gà mà ăn vào như bao nhiêu tủi hờn rơi ra, t tức giận, trách móc, thèm khát, mấy bà cô cứ cười t, ăn mà khóc, con cô còn ko có ăn đây này, nhưng t mặt dày, t ăn 1 mình, t ko chia cho bọn con nít đó, kể ra t cũng có tốt đẹp gì đâu, vì t cũng đói khát quá mà.
Thời gian làm t quên đi cái tuổi thơ êm đềm nhưng khó hiểu đó, t vẫn chưa hiểu được có gia đình yên ấm sung sướng là ntn, cho dù nhiều ng cứ ước như t, có cha mẹ đầy đủ....nhưng có lẽ do t học dở nên t ko được coi trọng, áo quần t mặc lại của anh, đồ ăn thì t ko được phần hơn, chỉ có bằng hoặc k có, đồ chơi thì toàn tự chế, t thích nuôi động vật nhưng k có tiền mua cá cảnh, t chỉ nuôi ốc, cá rô phi, cá trạch...nhưng cũng may, mấy con đấy cũng khá dễ thương và có nhiều cái hay, lạ hơn bọn cá cảnh bây h. (thí dụ ốc bưu hay đẻ ban đêm)
Lớn lên, t thành 1 thằng thanh niên cao to và xấu, nhưng tâm t ko xấu, t cũng được đi chơi, ăn giỗ, và lúc này t được ngồi bàn cao, t cũng ko còn thấy mấy món gà chiên như hồi còn nhỏ nữa, t cũng ko hiểu tại sao lại thế, mọi thứ đã thay đổi, và có 1 cái t thấy thay đổi cực kì nhiều là, mấy ô a bà chị đã có ck, con, vợ hết r, và thế hệ con nít đã được ra đời. Bọn con nít bây h đúng cái kiểu phàm ăn tục uống, kiểu mà ngày xưa t hay bị chửi, rủa, thậm chí đánh đập, có bữa đi chơi xa, ở nhà hàng gần biển, đồ ăn thì hiếm, khách đông nên món ra chậm, ra được 1 dĩa khai vị là đậu hũ non, 2 thằng con của 2 cặp vợ ck kia nó lao vào ăn ngay mà ko cần biết phép tắc gì cả, mà món khai vị đâu có gần chục miếng, 2 đứa đó thi nhau ăn, loáng hết cả đĩa, 1 số người hơi ngơ ngác, trong đó có t, t chờ xem ai sẽ chửi nó, nhưng kô, cả bàn đều khen ngợi thằng nhóc ăn giỏi thật, họ thích thú lắm, họ còn nói tụi nó ở nhà lười ăn, có bao h chịu ăn đâu, t thấy tức anh ách trong bụng, đang đói, cả buổi mệt mỏi h mới được món khai vị, mà 2 thằng nhãi con này nó ăn ko mời ai đã mất dạy rồi, lại ăn loáng ko chờ đợi gì. Tiếp cái món thứ 2 là đĩa sò xìa gì đó t ko rành, vừa đặt xuống, lại 2 thằng đó thi nhau húp, móc, liếm sì sụp, người lớn toàn cười 1 cách ân cần, họ chỉ nói là từ từ kẻo sặc nhe con, mỗi người trong số họ thưởng thức đâu tầm 01 con, còn lại nguyên 1 tô bự 2 thằng đó ăn sạch, mà bữa đấy có má t nữa, má t cũng khen 2 th đó giỏi, má t nói "ăn đi cháu, ăn nữa đi của bà nè ăn đi" t bắt gặp cảnh đó mà t càng tức điên thêm, cái tức đó đúng với ảnh đại diện của t luôn, tức và cay mà kô làm gì được, đã thế, mấy ô anh lớn còn giải thích rất khoa học về việc trẻ con nên thèm ăn và nên được ăn, ngày nay nó phải ăn, nó phải đủ chất, nó phải phát triển, ko thì nó sẽ kém, lùn, chậm chạp lắm. Vậy còn t thì sao, má t đã cấm t ăn từ nhỏ, sao t ko được cái cơ bản mà trẻ con cần có, t đã đói khát như nào mấy ô đó có hiểu ko mà nói như vậy, ổng càng giải thích như càng xé lòng t ra, mặc dù t đã lớn, t đã chán ngán những cái món ăn mà t từng thèm, nhưng giờ thấy cảnh này t nhớ lại t khi t còn nhỏ, t tức quá t hét lên "ĐU MÁ ÔNG TRỜI ƠI!!" cả bàn nhìn t, họ ghét t, họ coi t là thú vật, thằng phá đám, bị điên, có vấn đề tâm lý, t biết chứ nên t bỏ đi chỗ khác, t ko ăn gì thêm cả.
Má t đã rèn luyện cho t thành 1 thằng hèn như vậy đấy, rồi h khi đi đâu, làm gì, t cũng sợ sai, ai mời gì t cũng ko dám ăn, t coi cái sự ăn là sự đói rách, tồi tàn, k ăn gì mới là sang, nhưng đó là t giả vờ v thôi, mỗi ngày đi làm t đều rình ở dưới bếp, t canh ko có ai gần đó, xúc thêm 1 phần cơm vào hộp của t, gắp thêm vài cục thịt, bữa nào được ăn gấp 2 lần là t thấy vui, như thể t được bù đắp vào cái sự hèn đó mỗi ngày, t từng đi làm công nhân ở 1 xưởng gỗ, nhưng t bị đuổi việc, xù lương, vì t đứng ăn trong bếp, cty đó quy định cấm công nhân ăn ở bếp, vì bếp đó dành cho cán bộ, từ trưởng phòng tới giám đốc mới ăn, còn công nhân với nvien bt chỉ ăn cơm ở gần nhà máy, mà thật ra cái lý do t bị đuổi là t cứ đứng ở bếp và xúc thêm cơm ăn cho đã cái miệng, họ coi đây là hành động trộm cắp nên họ đuổi, t có lên vp cty đó thưa kiện 2 tháng sau mới đòi được tiền họ giữ, do z nên chỗ làm mới tuy ko làm công nhân nữa nhưng t vẫn thói nào tật nấy,t chỉ làm ở cty có cơm trưa bao miễn phí và t đứng rình ở bếp, k ai chú ý thì t xúc thêm 1 phần. Ngày nay họ ko còn quá khó khăn về chuyện ăn thêm cơm của cty nữa, t đã đc toại nguyện hơn,nhưng t vẫn thấy vẫn còn đó sự khắc khe, nếu như cái hành vi ăn thêm cơm đó của t cứ tiếp diễn hoài, r họ cứ phát hiện đôi ba lần nữa, chắc t lại bị đuổi.
Hiện tại t ko còi cọc như ngày xưa, ng t cũng mập mập ra càng xấu và nhìn lù đù hơn, vì t ăn nhiều quá mà, t biết vậy là k tốt nhưng vì cái kí ức ngày xưa đói khát nên h mỗi bữa trưa là t chỉ muốn ăn gấp đôi gấp ba lần người khác t mới cảm thấy t được an ủi.
Cùng lắm bị đánh bạt tai vô đầu mấy cái rồi nghỉ việc chứ có sao đâu. Bọn bay sau này có con cái, hãy cho nó ăn uống đầy đủ, đừng để nó thành thằng hèn như t