Đôi khi tất cả những gì ta cần, chỉ là một người ở bên cạnh nghe ta than thở những lúc không vui...

jindemo123

Pần cùng đạo tặc
B6016773-92A3-40B2-A45E-0CC70E41856E.jpeg
GỬI EM....
Em ạ!. Thời gian đưa những tháng năm trôi chảy dần đi, những mối quan hệ cũ, người quen - người lạ cũng chỉ là ranh giới nhạt nhoà. Những người đã từng thề hẹn, yêu quý trọn đời, đã từng ôm lấy nhau nghẹn ngào trong giờ phút chia xa cũng mất tích trong biển người mênh mông.
Tình cảm không thắng được thời gian, không thắng được gánh nặng cuộc sống, không thắng được sức ép số phận. Người chúng ta gắn bó cũng chỉ là 1 thời. Cái mà chúng ta cần chỉ là cảm giác an toàn, có hay không có tình bạn, tình yêu cũng chẳng còn quan trọng.
Thật ra, đi đến độ tuổi nào đó, chúng ta chỉ còn mong ước ổn định, bình yên. Và đôi lúc, chúng ta cũng hoài niệm, cũng thương nhớ về cái thời mơ mộng ngày xưa, nhưng thực tế, chẳng còn đủ mạnh mẽ, chẳng còn đủ can đảm, và cũng chẳng còn đủ chút điên khùng để vứt bỏ hết thảy cho tình yêu. Cái gọi là hạnh phúc lâu bền chỉ là một đời yên ổn, lúc khó khăn có người đưa tay ra nắm lấy, lúc mệt mỏi có người để tựa vào, bình bình đạm đạm mà đi qua năm tháng dài rộng của cuộc đời mỗi chúng ta.
,....
Chúc em có thêm niềm tin và động lực sau mỗi lần vấp ngã, đừng vì một ngày bão gió mà khép cửa muôn đời. Tin anh đi, lần sau luôn tốt hơn lần đầu. Hạnh phúc hay khổ đau đâu hẳn chỉ do bên ngoài đem lại? Mà do cách ứng xử của mình nữa. Vì thế, trước những cơn bão, mình thường nhẹ nhàng đón nhận. Bình tĩnh, rồi sẽ qua hết thôi ❤️.
Aye.... Em của ngày hôm qua.
 
Buồn cũng chẳng phải là buồn mà thấy nó hơi trống rỗng thôi m à.
Đúng vậy kiểu như hụt hẫng. Nhớ rất nhiều nhưg cũng chỉ dám gói gọn trong 2 tiếng thở dài. Ko làm gì được ngoài im lặng
 
Đúng vậy kiểu như hụt hẫng. Nhớ rất nhiều nhưg cũng chỉ dám gói gọn trong 2 tiếng thở dài. Ko làm gì được ngoài im lặng
M có ở HN không. Có cho t contact đi:)))
 
Người viết những dòng trên chắc cũng là 1 con người sâu lặng. Cái giá của sự bình yên nó là những ngày đi qua dông bão
Cơn bão kia, cơn dông kia, không bao giờ đáng sợ, đáng sợ là chỉ có 1 mình, thầm lặng đồi mặt với nó, chẳng có ai quanh ta, chẳng có ai giúp đỡ, cũng chẳng biết sau cơn bão kia là vùng trời bình yên hay là muôn ngàn cơn bão nữa.
Ai rồi cũng sẽ lớn, sẽ trưởng thành, sẽ già và chết đi về với cát bụi. Nên cố sống 1 đời cho tròn, k vương vấn là hạnh phúc rồi
 
Người viết những dòng trên chắc cũng là 1 con người sâu lặng. Cái giá của sự bình yên nó là những ngày đi qua dông bão
Cơn bão kia, cơn dông kia, không bao giờ đáng sợ, đáng sợ là chỉ có 1 mình, thầm lặng đồi mặt với nó, chẳng có ai quanh ta, chẳng có ai giúp đỡ, cũng chẳng biết sau cơn bão kia là vùng trời bình yên hay là muôn ngàn cơn bão nữa.
Ai rồi cũng sẽ lớn, sẽ trưởng thành, sẽ già và chết đi về với cát bụi. Nên cố sống 1 đời cho tròn, k vương vấn là hạnh phúc rồi
:(((
 
Người viết những dòng trên chắc cũng là 1 con người sâu lặng. Cái giá của sự bình yên nó là những ngày đi qua dông bão
Cơn bão kia, cơn dông kia, không bao giờ đáng sợ, đáng sợ là chỉ có 1 mình, thầm lặng đồi mặt với nó, chẳng có ai quanh ta, chẳng có ai giúp đỡ, cũng chẳng biết sau cơn bão kia là vùng trời bình yên hay là muôn ngàn cơn bão nữa.
Ai rồi cũng sẽ lớn, sẽ trưởng thành, sẽ già và chết đi về với cát bụi. Nên cố sống 1 đời cho tròn, k vương vấn là hạnh phúc rồi
Tao hôm nay ngồi viết ra đấy. Mày tìm được nguồn quay lại gặp tao.
 
Buồn ơi, ta xin chào mi. Khi người yêu đã bỏ ta đi. Nhưng ta biết đó chỉ là cảm giác nhất thời, ko có ta sẽ có vài ba thằng khác.
 

Có thể bạn quan tâm

Top