Đời sống của chúng ta vốn dĩ luôn có trăm ngàn bất trắc sẵn sàng đổ vào đầu mình.
Với người tỉnh táo 100% chống đỡ còn đuối tay, trong khi một người loạn trí, ảo giác, say xỉn... khả năng đối phó bất trắc là bằng 0 thì nguy cơ cao hơn người kia gấp ngàn, gấp trăm lần. Người say sưa nghiện ngập, loạn trí ... đánh mất khả năng đối phó bất trắc vốn dĩ người tỉnh táo đối phó không xuể.
Mà tất cả chuyện hay ho, lợi ích trên đời phải được thực hiện bằng sự tỉnh táo. Khi mình từ chối sự tỉnh táo là từ chối những thứ hay ho, lợi ích. Thích say sưa nghiện ngập là thiếu ánh sáng của trí tuệ.
Có những vùng tối nắng giúp được, có những vùng tối trăng giúp được, có những vùng tối ánh lửa, ánh điện giúp được nhưng có những vùng tối chỉ có ánh tuệ mới giúp được.
Mình từ chối sự minh mẫn, tỉnh táo là từ chối ánh tuệ. Có những vùng tối mà ánh nắng, ánh trăng, ánh điện, ánh lửa không giúp được, nó phải xài ánh tuệ. Mà mình thiếu cái đó. Khó sống lắm.