club_libertad
Giang hồ mạng 5.0
Iran không phải là một quốc gia nghèo đói bị cô lập. Iran chính là nguồn thanh khoản chưa được kiểm chứng chủ chốt cho hệ thống tài chính ngầm. London là trung tâm còn Tehran là nguồn pin ngoại biên. Các tín dụng năng lượng của Quân đội Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) không được bán đi thay vào đó chúng được hoán đổi lấy các tín dụng tài khoản vostro tại các ngân hàng Oman quy mô trung bình. Những tín dụng này sau đó được đóng gói thành các trái phiếu tổng hợp có tài sản bảo đảm. Chúng tiếp cận các bàn giao dịch mua lại của London dưới dạng tài sản bảo đảm chất lượng cao để đảm bảo cho các khoản vay ngắn hạn.
Phe A:
Nhóm chủ ngân hàng trung ương theo trường phái tài phiệt lâu đời aka old money, họ đặt mục tiêu duy trì Iran loop (vòng lặp Iran) bằng mọi giá. Họ biết rõ tỷ lệ nợ trên GDP của phương Tây đã ở mức vô phương cứu chữa. Họ sử dụng thương mại song song để kiềm chế lạm phát trong nước và ngăn thị trường mua lại repo bị đóng băng. Đối với họ, một thỏa thuận hạt nhân chỉ là một bản vá pháp lý nhằm giữ cho dòng tiền lách trừng tiếp tục lưu thông.
Phe B:
Nhóm tân phong kiến Thung lũng Silicon, họ hướng tới sự leo thang động lực (kinh tế và/hoặc quân sự) và thay đổi chế độ. Họ muốn ép buộc một sự vỡ nợ toàn cầu và một cuộc "đại tái thiết" để chuyển dịch tất cả mọi người sang một sổ cái tiền kỹ thuật số của ngân hàng trung ương (CBDC) được truy vết toàn diện. Họ đang tấn công vòng lặp Iran vì nó không bị truy vết và mang lại cho nhóm tài phiệt cũ một con đường sống sót mà không cần đến công nghệ của họ. Không hề có sự phong tỏa nào cả mà chỉ là một sự độc quyền. Các lệnh trừng phạt không phải là những bức tường thực chất chúng chính là những trạm thu phí. Chúng tạo ra một khoản thuế tuân thủ nhằm đảm bảo chỉ có 5 ngân hàng hàng đầu mới có thể xử lý khối lượng giao dịch này.
Việc đóng băng ngân hàng trung ương của Iran trước hết và quan trọng nhất là nhằm xóa sổ những dự trữ vàng ngoại mạng (off-network) cuối cùng. Nếu vòng lặp Iran bị phá vỡ, London sẽ phải đối mặt với mức sụt giảm 30% thanh khoản trong vòng chưa đầy 48 giờ, điều này có thể thấy rõ qua sự thay đổi trong tỷ lệ vàng trên dầu. Sự leo thang có thể sẽ bao gồm cả việc cắt đứt các đường cáp ngầm dưới biển.
Hệ thống này đang tự ăn thịt chính cơ sở hạ tầng của mình để duy trì sự sống.
Phe A:
Nhóm chủ ngân hàng trung ương theo trường phái tài phiệt lâu đời aka old money, họ đặt mục tiêu duy trì Iran loop (vòng lặp Iran) bằng mọi giá. Họ biết rõ tỷ lệ nợ trên GDP của phương Tây đã ở mức vô phương cứu chữa. Họ sử dụng thương mại song song để kiềm chế lạm phát trong nước và ngăn thị trường mua lại repo bị đóng băng. Đối với họ, một thỏa thuận hạt nhân chỉ là một bản vá pháp lý nhằm giữ cho dòng tiền lách trừng tiếp tục lưu thông.
Phe B:
Nhóm tân phong kiến Thung lũng Silicon, họ hướng tới sự leo thang động lực (kinh tế và/hoặc quân sự) và thay đổi chế độ. Họ muốn ép buộc một sự vỡ nợ toàn cầu và một cuộc "đại tái thiết" để chuyển dịch tất cả mọi người sang một sổ cái tiền kỹ thuật số của ngân hàng trung ương (CBDC) được truy vết toàn diện. Họ đang tấn công vòng lặp Iran vì nó không bị truy vết và mang lại cho nhóm tài phiệt cũ một con đường sống sót mà không cần đến công nghệ của họ. Không hề có sự phong tỏa nào cả mà chỉ là một sự độc quyền. Các lệnh trừng phạt không phải là những bức tường thực chất chúng chính là những trạm thu phí. Chúng tạo ra một khoản thuế tuân thủ nhằm đảm bảo chỉ có 5 ngân hàng hàng đầu mới có thể xử lý khối lượng giao dịch này.
Việc đóng băng ngân hàng trung ương của Iran trước hết và quan trọng nhất là nhằm xóa sổ những dự trữ vàng ngoại mạng (off-network) cuối cùng. Nếu vòng lặp Iran bị phá vỡ, London sẽ phải đối mặt với mức sụt giảm 30% thanh khoản trong vòng chưa đầy 48 giờ, điều này có thể thấy rõ qua sự thay đổi trong tỷ lệ vàng trên dầu. Sự leo thang có thể sẽ bao gồm cả việc cắt đứt các đường cáp ngầm dưới biển.
Hệ thống này đang tự ăn thịt chính cơ sở hạ tầng của mình để duy trì sự sống.


