Tính ra trong “nghiệp” thằng mổ với thằng ăn nó cũng ngang ngang nhau đấy, mà theo lý mà nói thằng mổ nặng nghiệp hơn, giết 1 con 2 con không nói, dù sao sinh linh của súc vật cũng không thể bằng con người nhưng giết nhiều sinh linh nhỏ bé qua chục năm thì cũng đủ tích thành đại nghiệp. Dòng họ tao có trại dê, ngày xưa mần không sợ, giờ có của ăn của để rồi lại kiêng, mổ bán thì thuê người mổ. Dạo mấy page tâm linh người ta kể chuyện con cái đẻ ra giống y chang con vật mà họ hay giết, nhất là những người bán cá. Còn khuyên nếu gia chủ chuẩn bị mần con bò, con heo, con trâu mà thấy nó chảy nước mắt khóc thì nên ngưng, vì những con như này nó sắp luân hồi thành người rồi, nên có cảm xúc. Nên nuôi cho nó đẻ rồi già chết, biết đâu kiếp sau nó đền ơn…